Lời chút nghiêm trọng. Có Bạch Trân Trân ở đây, nếu tìm thấy thi cốt, nhiều lắm là nàng sẽ nuôi dưỡng thêm mấy năm, dùng công đức giúp nó rửa sạch chấp niệm, đưa nó địa phủ luân hồi.
Tuy chút tốn công sức, nhưng hồn phách của nó vẫn giữ .
Tuy nhiên, Vương Kim Phát điểm . Bạch Trân Trân cố ý tình huống nghiêm trọng hơn nhiều. Nàng đang cho Vương Kim Phát cơ hội cuối cùng. Nếu Vương Kim Phát , cũng , nàng gần như manh mối, cho dù giúp, Bạch Trân Trân cũng thể tìm thi cốt của tiểu quỷ.
“Ngươi tuy sinh dưỡng nó, thành trách nhiệm của một cha, nhưng tiểu quỷ đối với ngươi là trả giá tất cả. Vì ngươi, nó thậm chí nguyện ý chịu đựng nỗi đau hồn thể xé rách, dù bản sẽ hồn phi phách tán, cũng tổn thương ngươi dù chỉ một chút.”
Bạch Trân Trân kể từng việc tiểu quỷ vì Vương Kim Phát, nàng cho tiểu quỷ rốt cuộc chịu đựng những gì vì .
“Hơn nữa, chẳng lẽ ngươi Na Na rốt cuộc ở ? Chẳng lẽ ngươi tự miệng hỏi nàng, năm đó vì rời bỏ ngươi ?”
Nói đến đây, Bạch Trân Trân chằm chằm mắt Vương Kim Phát, gằn từng chữ một: “Hay là ngươi , Na Na thể nào còn sống?”
“Trong lòng ngươi, lẽ sống thể sánh bằng c.h.ế.t, nhưng ngươi hiểu rõ, khi c.h.ế.t, cũng là một sống sờ sờ. Nếu c.h.ế.t già bệnh c.h.ế.t, mà là mưu hại mà c.h.ế.t, ngươi dựa cái gì mà cảm thấy đang tồn tại thể so sánh với c.h.ế.t?”
Lúc là 9 giờ tối, đêm khuya tĩnh lặng, cũng là thời điểm lòng dễ dàng trở nên yếu mềm.
Bạch Trân Trân từng bước ép sát, từ lúc bắt đầu thăm dò, đến cuối cùng gần như rõ tất cả.
Có thể đạt vị trí cảnh sát đốc tra, Vương Kim Phát kẻ ngu xuẩn. Cũng sẽ tiếp tục giả câm vờ điếc, sẽ tỉnh ngộ, lựa chọn đại nghĩa diệt .
Đối mặt với Bạch Trân Trân từng bước ép sát, Vương Kim Phát theo bản năng lảng tránh câu hỏi của nàng. Hắn quen dùng sự im lặng để né tránh.
định cúi đầu, cơn đau rát mặt nhắc nhở , nếu né tránh thì sẽ xảy chuyện gì.
Vương Kim Phát: “……”
Tránh cũng thể tránh, chỉ thể trực tiếp đối mặt, nhưng quá trình đối mặt đối với Vương Kim Phát mà nghi ngờ gì là thống khổ.
Hắn sắp xếp ngôn ngữ, chậm rãi mở miệng : “Na Na là bức … từng cho rằng bà chỉ là bức Na Na mà thôi.”
Đây là điều Vương Kim Phát đây từng , nhưng Bạch Trân Trân cảm thấy bất ngờ.
Ngày hôm qua khi thấy Vương Kim Phượng, Bạch Trân Trân nhận điều .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-47-lat-tay-su-that-na-na-bi-buc-di.html.]
Nàng và Vương Kim Phát bất kỳ quan hệ nào, thậm chí tính là bạn bè, mà Vương Kim Phượng đối mặt với nàng còn điên cuồng như . Khi đối mặt với Na Na, yêu Vương Kim Phát nhiều năm và quyết định kết hôn, Vương Kim Phượng sẽ điên cuồng đến mức nào?
“Ngươi tiếp tục .”
Vương Kim Phát nhắm hai mắt , chìm hồi ức.
Ba năm , Na Na để một phong thư khi họ kết hôn, đó biến mất khỏi cuộc sống của .
Đối mặt với yêu từ giã, Vương Kim Phát vô cùng đau khổ. Khoảng thời gian đó, điên cuồng tìm kiếm Na Na, công việc liên tiếp xảy sai sót, suýt chút nữa thì mất việc.
Lúc còn đốc tra, chỉ là cảnh trường mà thôi. Vì phân tâm tìm Na Na, công việc của liên tiếp sai lầm, suýt nữa mất công việc .
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Cuối cùng vẫn là Vương Kim Phượng thật sự chịu nổi sự suy sụp của , chạy đến mắng một trận, cầu đừng tìm Na Na nữa, phụ nữ cần , vì còn cố chấp như ?
“Trừ , bất kỳ phụ nữ nào sẽ mãi mãi ở bên con.”
“Cái con Na Na đó đắn gì, đây nó là gái bán hoa, lừa dối phận của mới thể ở bên con đến hôm nay. Đây là xứng với con, nên xám xịt rời …”
“Coi như nó thức thời, cũng xem là cái thứ gì, một con gái bán hoa, dựa cái gì mà xứng với con trai ?”
Vương Kim Phượng đây đối với Na Na khắt khe, mỗi thấy Na Na, đều là mặt sưng mày xỉa. Na Na gấp chăn chỉnh tề, cũng Vương Kim Phượng mắng té tát một trận.
Cũng chính là Na Na tính tình , mặc kệ Vương Kim Phượng gì, đối với bà như một hiếu thuận, lúc mới dần dần ấm lòng Vương Kim Phượng.
Chỉ là khi Na Na rời , sự chán ghét của Vương Kim Phượng đối với Na Na tăng gấp bội. Bà thậm chí đều là Na Na hủy hoại , chính vì ở bên Na Na mà nhiều năm như mới chỉ là một cảnh trường nhỏ bé.
“Trước đây Na Na khắc con, con còn tin. Con xem, nó mới hơn một năm, con lên Cảnh Sát Trưởng ?”
Lần Vương Kim Phát giấu giếm, kể hết chuyện cho Bạch Trân Trân.
“Trước đây cũng hề hoài nghi , cho đến một ngày, lỡ lời, thấy bà mắng Na Na là một con đĩ nhỏ, đen đủi quá nặng, tai họa …”