Thập Niên 90: Xuyên Thành Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang - Chương 491: Sự Thật Hay Là Mơ?

Cập nhật lúc: 2026-03-09 12:13:27
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai cùng " " Phó tổng, mối quan hệ nhờ đó mà càng thêm khăng khít. Suy cho cùng, một tình bạn bền vững thường bắt đầu từ việc cùng ghét chung một , chẳng ?

Tám chuyện một lúc, thấy thời gian còn sớm, hai cũng tiện buôn dưa lê tiếp, đành với đống công việc dang dở. Khi việc tạm , cũng vặn đến giờ nghỉ trưa.

Cuộc sống của cả hai đều mấy dư dả, đồng lương ít ỏi khi trừ tiền thuê nhà chẳng còn bao nhiêu. Ăn ngoài mỗi ngày quá tốn kém, nên hai quyết định tự mang cơm . Tay nghề nấu nướng của cả hai đều khá , họ thường ăn cùng , chia sẻ món ăn nên thực đơn cũng phong phú hơn hẳn.

Đang ăn, Bạch Trân Trân đống thức ăn đầy đủ sắc hương vị mặt, đột nhiên cảm thấy mất hứng. Cô suy nghĩ một chút sang Jennifer đang ăn ngon lành đối diện.

"Jennifer, cảm giác gì ? Cuộc sống hiện tại của chúng cứ như một giấc mơ . Hình như buổi sáng chẳng việc gì cả, thời gian cứ thế vèo một cái là trôi qua. Mình thậm chí nhớ nổi những gì, mà giờ đến trưa ."

Cô cầm đũa, chọc chọc đĩa thức ăn nhưng chẳng buồn đưa lên miệng. Cô xoa xoa thái dương, tiếp: "Hơn nữa, thấy nơi cứ quái quái thế nào ? Những khác trong công ty cứ như những con rối , chẳng bao giờ tiếp xúc với chúng . Lúc đưa văn kiện cho Tổng giám đốc, gì với ông cũng quên sạch..."

Bạch Trân Trân càng nghĩ càng thấy quỷ dị. Rõ ràng là những việc xảy hàng ngày, nhưng thứ đối với cô vẻ phù phiếm, hề chân thực.

"Cho nên cảm thấy, những gì chúng đang trải qua lẽ là thật..."

Thấy Bạch Trân Trân bắt đầu đưa kết luận, Jennifer ngẩng đầu cô, giọng đầy vẻ bất đắc dĩ: "Trân Trân, tưởng đây là phim truyền hình là đang mơ đấy? Cậu thử tự nhéo một cái xem đau ."

Nghe , Bạch Trân Trân ngoan ngoãn tự nhéo mạnh cánh tay một cái. Cảm giác đau điếng ập đến, cô vội buông tay . Nhìn mảng da đỏ ửng, cô mếu máo: "Đau quá."

Cảm giác đau đớn là thật. Nếu đây là mơ, chắc chắn cô sẽ cảm thấy đau như . Mọi thứ vốn dĩ đang mơ hồ, lộ vẻ chân thực, nhưng cái đau kéo Bạch Trân Trân trở thực tại. Cô xoa xoa chỗ da đỏ ửng, oán trách Jennifer: "Cậu lừa ."

Nhìn dáng vẻ đáng thương của Bạch Trân Trân, Jennifer ho khan một tiếng, ngượng ngùng : "Cái đó, đúng, xin , tha cho nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-491-su-that-hay-la-mo.html.]

Lời xin của cô trông chân thành, cô còn đẩy đĩa cá tuyết bạc về phía Bạch Trân Trân, vẻ mặt đầy nịnh nọt: "Vừa sai , xin mà, đừng giận nữa nhé?"

Bạch Trân Trân: "..."

Vốn dĩ cô cũng chẳng thực sự giận Jennifer, chỉ là đang đùa thôi. Thấy Jennifer nghiêm túc xin như , Bạch Trân Trân cảm thấy ngại ngùng. Cô xua tay liên tục, : "Cậu xem kìa, chỉ đùa chút thôi, gì mà nghiêm trọng thế?"

Nói , cô gắp một miếng cá tuyết, nở nụ rạng rỡ với Jennifer: "Tay nghề của vẫn đỉnh như ngày nào, món cá tuyệt thật đấy."

Thấy Bạch Trân Trân ăn ngon lành, nụ mặt Jennifer càng thêm tươi tắn.

Trong lúc hai đang ăn, các đồng nghiệp trong công ty cứ tới lui, thỉnh thoảng chào hỏi họ một tiếng. Nhìn cảnh tượng đó, Bạch Trân Trân bỗng cảm thấy nhức đầu. Cô ý kiến gì với đồng nghiệp, chỉ là đây họ chẳng mấy khi giao thiệp với cô, mà giờ đây khi cô đang ăn cơm, từng một cứ chạy đến chào hỏi, ai cũng vài câu xã giao.

Bạch Trân Trân vẫn thấy gì đó sai sai, cảm giác như những đang hành động theo một chương trình lập sẵn, còn cô giống như một NPC đang "spam" hội thoại , dù chuyện thì ai cũng đến với cô một câu.

Sau một hồi trò chuyện xã giao mệt mỏi, Bạch Trân Trân rốt cuộc chịu nổi, cô phàn nàn với Jennifer: "Mấy đồng nghiệp thế nhỉ? Mình với họ gì để mà cứ từng một chạy đến bắt chuyện lâu thế ?"

Nói xong, cô sang Jennifer, thấy sắc mặt cô bỗng trắng bệch như tờ giấy. Bạch Trân Trân hoảng hốt: "Jennifer, thế? Sắc mặt tệ thế ? Có tụt huyết áp ? Hay là để đưa xuống phòng y tế..."

Cô tuôn một tràng lo lắng, Jennifer tài nào xen . Đợi đến khi Bạch Trân Trân bình tĩnh , Jennifer mới yếu ớt : "Không , chắc là do đến kỳ sinh lý nên thiếu m.á.u thôi. Cậu đừng lo, ."

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

 

 

Loading...