Cảm giác như cô những ký ức đó, nhưng bản cô từng thực sự trải qua...
Trong lúc Bạch Trân Trân còn đang ngẩn ngơ, Jennifer xách theo bữa sáng tới. Cô đặt túi bánh bao và sữa lên bàn Bạch Trân Trân, : "Trân Trân, đang nghĩ gì mà thẫn thờ thế, hồn về nào."
Dòng suy nghĩ kỳ quái của Bạch Trân Trân cắt ngang. Tiếng đồng nghiệp trò chuyện xung quanh và sự hiện diện bằng xương bằng thịt của Jennifer mặt khiến cảm giác hoang mang lúc nãy tan biến.
Nghĩ ý tưởng vớ vẩn , Bạch Trân Trân lắc đầu, nhận lấy bữa sáng từ tay Jennifer.
"Không gì , chắc là do tối qua ngủ sớm quá, sáng nay xe cứ thấy chân thực thế nào . Rõ ràng là việc , nhưng cứ cảm thấy đó chỉ là một đoạn ký ức giả tạo..."
Bạch Trân Trân c.ắ.n một miếng bánh bao. Lớp vỏ mỏng, nhân thịt đầy đặn mang cảm giác thỏa mãn cực độ, cô thoải mái nhắm mắt , khẽ rên lên một tiếng đầy sung sướng.
"Ngon quá mất! Jennifer, mua bánh bao ở thế? Hôm nào cũng mua mới ."
Jennifer đáp: "Ngay tiệm bánh bao lầu công ty thôi. Nếu thích, ngày nào cũng mang cho."
Bạch Trân Trân nhào tới ôm chầm lấy Jennifer: "Jennifer, với quá !"
Jennifer suýt nữa Bạch Trân Trân tông ngã, cô vội đẩy Bạch Trân Trân , giả vờ giận dỗi: "Mình với mà đối xử với thế ? Suýt nữa thì tông xỉu luôn đấy!"
Bạch Trân Trân thè lưỡi, hì hì đầy hối , tiếp tục gặm bánh bao. Jennifer cũng ngay mà tán gẫu với cô.
"Cuộc sống của chúng ngày nào chẳng giống , cứ lặp lặp phát chán. Đừng là , thỉnh thoảng cũng thấy chân thực, cứ như chuyện nên xảy với ..."
Jennifer an ủi Bạch Trân Trân, bảo rằng cảm giác hoảng hốt đó ai cũng . Thấy Bạch Trân Trân vẫn còn vẻ ngơ ngác, Jennifer thậm chí còn gọi đại một đồng nghiệp ngang qua.
"A Tài, đây cũng từng với là cảm thấy mỗi ngày trôi qua cứ như mơ đúng , chẳng cảm giác gì cả..."
Anh đồng nghiệp tên A Tài gật đầu, vẻ mặt đầy cảm thán: "Chứ còn gì nữa, ngày nào cũng chỉ hai điểm một đường, một công việc, thấy hoang mang là chuyện thường tình thôi."
Bạch Trân Trân A Tài, Jennifer, bật trêu: "Jennifer, thấy cứ như sợ tin nên lôi khác chứng thế nhỉ?"
Câu thốt , sắc mặt Jennifer bỗng trở nên tự nhiên, còn A Tài thì cảm thấy mất hứng, bực bội : "Bạch Trân Trân, cô đúng là khó chiều thật đấy. Người chuyện t.ử tế mà cô cứ suy diễn lung tung, thật là..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-494-nhung-ky-uc-gia-tao.html.]
Nói xong, A Tài hậm hực bỏ . Bạch Trân Trân ngơ ngác Jennifer: "Sao tự nhiên nổi giận thế?"
Đây là điều Bạch Trân Trân hiểu nổi, rõ ràng lúc nãy vẫn còn vui vẻ, bỗng chốc đổi thái độ như ?
Jennifer Bạch Trân Trân với vẻ cạn lời: "Cậu hỏi á? Với cái EQ của , hiểu vẫn trụ trong cái công ty 'cáo già' nữa."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Nói xong, Jennifer cũng lắc đầu .
Tại bàn việc chỉ còn Bạch Trân Trân, miếng bánh bao đang ăn dở bỗng chẳng còn thấy ngon nữa. Rõ ràng lúc chuyện vẫn , tự nhiên đổi hết ?
Bạch Trân Trân nghĩ mãi , nhưng dù bánh bao cũng ngon, cô vẫn giải quyết sạch sẽ cả bánh bao lẫn sữa. Ăn xong, cô định bắt tay việc, nhưng khi lên bàn việc trống trơn, cô càng thêm mờ mịt.
Cô nhớ mang máng là sếp tổng giao cho cô nhiều việc, cô cũng văn phòng lấy tài liệu về , giờ bàn chẳng gì?
lúc đó, Jennifer ôm một chồng tài liệu tới, đặt huỵch xuống bàn Bạch Trân Trân. Nhìn chồng hồ sơ cao như núi, Bạch Trân Trân lặng một lúc lâu mới thốt lên: "Đây là công việc hôm nay của ?"
Sao cô thấy "hố" quá ? Nhiều thế một cô xuể?
Jennifer nở một nụ tươi rói, nghiêm túc : "Người giỏi thì nhiều thôi, , năng lực của nên mấy việc đương nhiên giao cho ."
Bạch Trân Trân: "..."
Cô đến đây để việc chứ để "trâu ngựa" cho bóc lột nhé!
Đang định phát hỏa thì một câu của Jennifer dập tắt cơn giận của cô.
"Trân Trân, đây là việc của , thành là trừ lương đấy."
Bạch Trân Trân: "..."
Thôi xong, phận thuê thì mạng chẳng đáng một xu, cô còn thể gì khác đây? Cô thở dài một tiếng, cam chịu bắt đầu việc. Chỉ là đống tài liệu quá nhiều, cô chỉ hai bàn tay, máy tính hỗ trợ nên tiến độ chậm đến phát bực.