Rõ ràng là một đại mỹ nhân nhan sắc rực rỡ, nhưng điệu bộ hiện tại chẳng khác nào một gã đàn ông thô kệch. Sự chênh lệch quá lớn khiến Cổ Anh Hùng thậm chí bắt đầu hoài nghi đôi mắt của chính .
Thật sự đại mỹ nhân nào màng đến hình tượng bản như ?
Trần Tiểu Sinh thì quá quen với việc : "Sư phụ mệt , cô cần nghỉ ngơi."
"Vả , cũng chẳng quy định nào bắt khi ngủ cũng giữ tư thế nhất cả. Như mệt mỏi lắm."
Trước đây, Trần Tiểu Sinh cũng giống như Cổ Anh Hùng, là kẻ trải sự đời. Khi thấy một Bạch Trân Trân lôi thôi lếch thếch tại nhà riêng, cũng từng hỏi những câu tương tự.
lúc đó, Bạch Trân Trân thản nhiên đáp: " thấy thế , chẳng gì là dám cả. Nếu ở nhà mà còn duy trì hình tượng mỹ lúc nơi, chẳng sẽ mệt c.h.ế.t ?"
Bạch Trân Trân hề gánh nặng thần tượng. Nàng minh tinh, chẳng sợ ai chụp ảnh . Hơn nữa, cánh cửa đóng kín, lôi thôi một chút thì ? Chỉ cần đa thời gian nàng xuất hiện rạng rỡ, chỉn chu là đủ .
"Nhan sắc của sẽ vì thiếu chú ý mà biến mất. Người thích thì dù thế nào họ vẫn thích, kẻ ưa thì dù luôn giữ vẻ tiên nữ, họ vẫn sẽ ghét bỏ thôi."
Nàng sống tiêu sái. Trần Tiểu Sinh ban đầu còn thấy nàng thiếu ý tứ, nhưng nàng , cũng vỡ lẽ .
Diện mạo riêng tư vốn chẳng mấy ai thấy, hà tất khó bản ? Cứ gồng duy trì một hình tượng hảo thì sống thật quá mệt mỏi.
Cổ Anh Hùng: "..."
Tổng cảm thấy lý lẽ của Trần Tiểu Sinh chút kỳ quặc, nhưng tìm lý do thích hợp để phản bác. Anh nghẹn nửa ngày mới thốt một câu: " chẳng đang ở đây ?"
Trần Tiểu Sinh chút do dự đáp: "Anh thích sư phụ , sư phụ cũng chẳng hứng thú gì với . Anh đến cảnh cô đùa nghịch với t.ử thi còn thấy , giờ cô chỉ ngáy khò khò một chút thôi, gì mà khó chấp nhận?"
Cổ Anh Hùng: "..."
Được , Trần Tiểu Sinh thấy thật lắm chuyện. Cổ Anh Hùng sờ mũi, định dây dưa thêm chủ đề nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-550-ky-uc-mo-ho.html.]
Tuy nhiên, Trần Tiểu Sinh cũng đang thiếu ngủ, lái xe đường dài dễ mệt mỏi. Thấy Cổ Anh Hùng im lặng, chủ động đổi đề tài để giữ tỉnh táo.
"Anh Hùng , câu hỏi lúc nãy vẫn trả lời chúng . Sư phụ cứu hai , chính cũng nghi ngờ em trai oan hồn quấn , nghĩ đến việc nhờ sư phụ giúp đỡ?"
Trần Tiểu Sinh thật sự tò mò điểm . Rõ ràng bên cạnh một vị đại sư thực thụ, cũng tận mắt chứng kiến năng lực của nàng, mà tại bỏ gần tìm xa, tìm một bà cốt rõ thực hư?
Cổ Anh Hùng ngẩn , mặt lộ vẻ chần chừ. Một lúc lâu , mới lí nhí: "... nhớ rõ."
Phía gặp đèn đỏ, Trần Tiểu Sinh đạp phanh, đầu Cổ Anh Hùng ở ghế phụ.
"Không nhớ rõ là ? Anh còn trẻ thế , chẳng lẽ mắc chứng lú lẫn của già?"
Cổ Anh Hùng lắc đầu, vẻ mặt hoang mang: " cũng nữa. Chỉ là đột nhiên cảm thấy em trai bệnh mà là oan hồn ám quẻ, tìm bà cốt, đó tìm thật..."
Rõ ràng sự việc xảy lâu, nhưng tài nào nhớ nổi tâm trạng của lúc đó. Ký ức chỉ là những mảnh ghép loáng thoáng, càng cố nghĩ sâu hơn thì đầu óc trống rỗng.
Trần Tiểu Sinh: "..."
Thôi xong, chủ đề tiếp tục . Nhìn bộ dạng Cổ Anh Hùng là ngay tính kế trúng chiêu. Có lẽ đợi đến nhà , tận mắt chứng kiến tình hình thì chân tướng mới lộ diện.
"Anh Tiểu Sinh, năng lực của chị Trân Trân thật sự mạnh đến thế ? Trước đây đầu óc cứ mơ màng, hai chị cứu , cũng ấn tượng quá sâu sắc..."
Cổ Anh Hùng Bạch Trân Trân cứu , nhưng hiểu , dù là chuyện hành trải qua, ký ức trong đầu cứ như ngăn cách bởi một lớp sương mù, rõ ràng.
Đây cũng là lý do tìm đến nàng ngay từ đầu. Trong ấn tượng của , Bạch Trân Trân là một Nhập liệm sư xuất sắc, xử lý t.h.i t.h.ể giỏi, nhưng những phương diện khác thì vẻ bình thường.
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Trần Tiểu Sinh liếc , trầm giọng: "Trí nhớ của chắc chắn vấn đề . đoán căn nguyên đều ở nhà đấy."
Tình hình của Cổ Anh Hùng hiện tại rõ ràng là , nhiều cũng vô ích. Vả , bản Trần Tiểu Sinh cũng chẳng gì nhiều, hỏi thêm cũng kết quả. Tốt nhất là đợi sư phụ tỉnh dậy tính tiếp.
"Mấy lời cứ đợi sư phụ tỉnh với cô . Lát nữa sư phụ hỏi gì, nhất nên thành thật khai báo, đừng giấu giếm điều gì, nếu chính là đang hại đấy."