Một bàn tay vô hình luôn đẩy nàng tiến về phía . Vì sự hiện diện của nàng, những xung quanh gánh chịu những tai ương mà lẽ họ bao giờ gặp.
"Tất cả đều là của cô."
"Là do cô quá tham lam."
Giọng trong thâm tâm nàng càng lúc càng dồn dập. Nàng nhận đó chính là giọng của chính , đang lặp lặp rằng chuyện xảy đều là do nàng mà .
"Cô nên rời xa họ , cô chỉ mang đến mầm tai họa cho họ thôi."
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
"Người vốn dĩ đang cuộc sống yên , tại cô cứ chen đảo lộn thứ?"
Bạch Trân Trân: "..."
Nói thật, nàng luôn thấy giọng của . Dù nàng cũng là một mỹ nhân trời ưu ái, thì giọng hát, giọng tự nhiên cũng êm tai.
khi chính giọng đó lặp lặp những lời lẽ quái gở , nàng bắt đầu thấy nó chẳng còn ho gì nữa.
Bạch Trân Trân chậc lưỡi một tiếng, nhắm mắt . Giọng vẫn ngừng lải nhải. Bạch Trân Trân thầm đáp: " hiểu , tất cả là của ."
" sẽ rời xa họ, để họ sống cuộc đời của họ, còn sẽ tiếp tục con đường của riêng ."
"Vốn dĩ là những thứ cưỡng cầu mà , nên thế nào là đủ ."
*
Ông Tấn Hoa một giấc ngủ sâu và thoải mái. khi mở mắt , bàng hoàng nhận Bạch Trân Trân từ lúc nào.
Nàng để một mẩu giấy cho , rằng về .
[Cảm ơn đưa đến bệnh viện. việc bận nên về , khi nào rảnh sẽ liên lạc .]
Nhìn nội dung mẩu giấy, đôi lông mày của Ông Tấn Hoa từ từ nhíu .
Hắn nhận nét chữ của Bạch Trân Trân, chắc chắn là do nàng . rõ ràng khi ngủ, nàng trông vẫn , tại đột nhiên bỏ và để mẩu giấy lạnh lùng như thế ?
Ông Tấn Hoa nghĩ mãi , đành cất mẩu giấy . Hắn rời bệnh viện, bắt xe trở Cục Cảnh sát.
Vừa về đến văn phòng lâu, Từ Phong bưng ly cà phê tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-612-su-lua-chon-cua-bach-tran-tran.html.]
Đêm qua Từ Phong cũng lăn lộn suốt một thời gian dài, nghỉ ngơi chút nào. Quầng thâm mắt trông đậm, cả toát lên vẻ phờ phạc.
"Bạch tiểu thư ? Nhìn cái bộ dạng của , hình như tình hình của cô khả quan cho lắm nhỉ?"
Nói , Từ Phong hớp một ngụm cà phê, cảm giác như cả sắp cà phê nhuộm đen đến nơi .
"Cũng may vụ án sắp kết thúc . Nếu cứ tiếp tục thức đêm thế , e là tinh khí của vắt kiệt mất."
"Đợi xong việc xin nghỉ phép một chuyến mới . Về nhà chẳng gì cả, chỉ ngủ cho đến tận trời đất mù mịt mới thôi..."
" , ông già nhà gọi điện, bảo là hai ngày nữa bên Lý gia buổi yến tiệc, bảo rủ cùng tham gia..."
"Nghe ý tứ của ông già nhà thì hình như ông già nhà bắt đầu lo lắng chuyện hôn sự của đấy. Ông giới thiệu đối tượng cho . Cậu tiếp quản gia nghiệp, nhưng chắc tránh việc thương nghiệp liên hôn ..."
Gia tộc họ Ông vốn là một gia tộc lâu đời và thế lực ở Hương Giang. Ông Tấn Hoa ba em, là con thứ nên việc tiếp quản gia nghiệp cũng .
đây Ông lão gia t.ử từng , nếu Ông Tấn Hoa cứ mãi chịu tìm bạn gái, ông sẽ cân nhắc việc sắp xếp vài buổi xem mắt cho con trai .
Trong những gia tộc như họ, thương nghiệp liên hôn là chuyện hết sức bình thường. Anh cả và em út của Ông Tấn Hoa đều kết hôn theo diện . Anh cả con, em út cũng đối tượng định, chuẩn kết hôn. Ông Tấn Hoa nhờ tiếp quản gia nghiệp nên mới tạm thời thoát một kiếp.
Ông lão gia t.ử cho Ông Tấn Hoa đủ sự tự do để tự tìm kiếm yêu, nhưng nếu cứ mãi chọn ai, buộc chấp nhận sự sắp xếp của gia đình.
Trước đây Từ Phong và Ông Tấn Hoa từng thảo luận về chuyện . Lúc đó Ông Tấn Hoa vẫn "thông suốt", cảm thấy ở bên ai cũng , thậm chí còn thấy thương nghiệp liên hôn cũng là một lựa chọn tồi.
Dù thì cả chị dâu và em út em dâu của đều sống hạnh phúc dù là hôn nhân sắp đặt. Ông Tấn Hoa từng nghĩ gia đình sắp xếp cũng .
Lúc đó Từ Phong với rằng, đó là vì gặp thực sự thích. Nếu một ngày nào đó gặp chân ái, sẽ bao giờ thấy thương nghiệp liên hôn là nữa.
Từ Phong lải nhải nửa ngày trời, nhưng Ông Tấn Hoa cứ như mất hồn, chẳng thèm hé răng nửa lời.
Từ Phong hớp thêm ngụm cà phê, vỗ vai bạn .
"Tấn Hoa, đang chuyện với đấy, thấy ?"
Cái gã trông thất thần thế ? Đêm qua chẳng ở trông chừng Bạch Trân Trân ? Hắn cứ ngỡ một đêm túc trực bên giường bệnh, tình cảm hai sẽ thăng hoa, trở nên khác biệt chứ. Sao giờ Ông Tấn Hoa vẻ chút nào ?