"Chú với Trần Tiểu Sinh mới quen bao lâu? Chú chắc thấu con thật của ."
"Giống như cháu đây , từng thật sự tin rằng Trần Tiểu Sinh thành tâm đồ của , nhưng đó thực tế chứng minh, tất cả chỉ là cháu tự đa tình, chẳng hề chút chân tình thực cảm nào cả."
"Nếu chú nghĩ tại cháu đột ngột hết phép để ? Đời cháu đầu tiên sư phụ , kết quả gặp ngay hạng khi sư diệt tổ, lòng cháu đang tổn thương sâu sắc đây , nên dùng công việc để tê liệt bản . Chú Khâu, chú thể thấu hiểu cho cháu ?"
Cái miệng của Bạch Trân Trân cứ như luyện qua trường lớp, liến thoắng ngừng, Khâu Quốc Hoa cơ hội xen , chỉ thể kiên nhẫn cô trút bầu tâm sự.
"Hiểu mà, chú hiểu. Lúc đầu chú với cháu , Trần Tiểu Sinh chỉ là hứng chí nhất thời thôi, lớn tuổi thế thể thật lòng bái cháu thầy ?"
Nói đoạn, Khâu Quốc Hoa vỗ vai Bạch Trân Trân, lời lẽ thâm trầm: "Cái đó... Trân Trân , đợi hai ngày nữa chú về quê một chuyến, cháu thể cùng chú ?"
Bạch Trân Trân "ơ" một tiếng, khó hiểu Khâu Quốc Hoa, rõ mạch suy nghĩ của ông nhảy vọt đến chuyện .
"Chú Khâu, chú bảo cháu cùng chú về quê gì?"
Khâu Quốc Hoa thì thở dài một tiếng, u uất mở lời: "Chú già , cũng đến lúc lá rụng về cội. Chú cháu cùng để xem qua huyệt mộ chú chọn, đợi vài năm nữa, khi thời điểm đến, cháu hãy đưa chú về đó an táng."
Bạch Trân Trân: "..."
Khi những lời , gương mặt Khâu Quốc Hoa lộ rõ vẻ suy sụp: "Chú , chú để nhà tang lễ cho cháu, chú đùa . Di chúc chú cũng công chứng xong xuôi, khi chú qua đời, nhà tang lễ , cùng với căn hộ của chú ở Cửu Long, tất cả đều thuộc về cháu..."
Thấy Khâu Quốc Hoa định tiếp, Bạch Trân Trân vội giơ tay ngăn : "Chú Khâu, chú đợi chút . Người chú đang khỏe mạnh thế , tự dưng mấy chuyện đó gì? Xui xẻo lắm chú ơi."
Sức khỏe của Khâu Quốc Hoa trông vẫn , tuy ngấp nghé tuổi bảy mươi nhưng dáng vẻ vẫn còn cứng cáp, tự nhiên sắp xếp hậu sự thế ?
Bạch Trân Trân đầy vẻ nghi hoặc Khâu Quốc Hoa, cảm thấy ông cứ hết trò đến trò khác, thật khiến cạn lời.
Đột ngột ? Chẳng chút dạm hỏi chuẩn tâm lý gì mà đề cập thẳng thừng như thế?
Dường như ánh mắt của Bạch Trân Trân quá sắc lẹm, Khâu Quốc Hoa ho khan một tiếng, ánh mắt bắt đầu lảng tránh: "Cháu chú kiểu đó gì?"
Bạch Trân Trân lắc đầu: "Không gì, chỉ là cháu thôi."
Khâu Quốc Hoa: "... Hả?"
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Bạch Trân Trân nghiêm túc : "Chú Khâu, thời gian ở nhà cháu suy nghĩ kỹ, cháu thấy chú giao nhà tang lễ cho cháu là thích hợp, nên cháu định nhận ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-676-di-chuc-cua-chu-khau.html.]
"Con cháu lười biếng lắm, cũng chẳng am hiểu kinh doanh, cháu chỉ một Nhập liệm sư bình thường thôi. Vả cháu thiếu tiền, chẳng việc gì ôm thêm việc cho khổ ."
Có bao nhiêu sức thì ăn bấy nhiêu cơm, Bạch Trân Trân vốn dĩ hứng thú với việc tiếp quản nhà tang lễ. Cho dù hiện tại mảnh đất thuộc sở hữu của Khâu Quốc Hoa, và mười mấy năm nó sẽ trở nên tấc đất tấc vàng, dù bán tự kinh doanh thì lợi nhuận cũng cực kỳ khổng lồ.
Bạch Trân Trân là thể mắt chớp mà quyên góp hai trăm triệu, cô thèm gì chút tiền lẻ ?
Khâu Quốc Hoa: "..."
Thấy Bạch Trân Trân dứt khoát từ chối, Khâu Quốc Hoa bắt đầu sốt ruột.
"Trân Trân, cháu cân nhắc ? Chú..."
Bạch Trân Trân ngắt lời: "Chú Khâu, cảm ơn hảo ý của chú. vô công bất thụ lộc, chú bù đắp cho sư phụ cháu thì hàng vạn cách, duy chỉ việc đem sự bù đắp đó đặt lên cháu là nên."
Nói xong, Bạch Trân Trân đôi co thêm, cô gật đầu chào ông rảo bước nhà tang lễ.
Nhìn bóng lưng dứt khoát rời của cô, Khâu Quốc Hoa chỉ cảm thấy mệt mỏi vô cùng.
Rõ ràng đây vẫn , đột nhiên Bạch Trân Trân như biến thành khác thế ?
Chẳng giống cô chút nào.
Khâu Quốc Hoa thở dài, lê bước chân nặng nề nhà tang lễ Thiên Thịnh.
Sau khi trở , Bạch Trân Trân dọn dẹp văn phòng cẩn thận bắt đầu bận rộn.
Chẳng vận khí của cô là , hôm nay nhà tang lễ tiếp nhận khá nhiều t.h.i t.h.ể. Tuy nhiên đa là t.ử vong bình thường, chỉ cần trang điểm đơn giản là xong, tốn quá nhiều công sức.
Xong việc, Bạch Trân Trân rảnh rỗi nên sang phòng hồ sơ tìm Diệp Thanh Mị tán gẫu.
"A Mị, gặp chuyện gì ? Sao sắc mặt tệ thế?"
Lúc , sắc mặt Diệp Thanh Mị vàng vọt như nến, đầy một tháng mà cô gầy rộc , bọng mắt thâm quầng hiện rõ vẻ mệt mỏi bất thường.
Nhìn thấy cô như , Bạch Trân Trân sững sờ. Cô nhớ gặp, Diệp Thanh Mị vẫn còn là một cô gái xinh tình yêu nuôi dưỡng, giờ trông như quỷ hút cạn tinh khí thế ?