Thế là con Diễm Quỷ rốt cuộc cũng câm nín, thể phát tiếng động nào nữa. Bạch Trân Trân thấy lòng nhẹ nhõm hẳn, Diệp Thanh Mị bên cạnh cũng giơ ngón tay cái tán thưởng.
Giải quyết xong con quỷ, Bạch Trân Trân sang Vạn Chí Cường vẫn đang bất động sàn.
Sau khi Diễm Quỷ trục xuất, Vạn Chí Cường ngất . biểu hiện của hai bên, Bạch Trân Trân cảm thấy Vạn Chí Cường chắc chắn quen con Diễm Quỷ .
Trực giác mách bảo cô rằng giữa họ một mối liên kết nào đó. Nếu , một con Diễm Quỷ chỉ chuyên hút tinh khí sẽ chẳng dại gì tiêu tốn sức lực lớn như để ám hại .
Phải rằng hút tinh khí là một chuyện, nhưng mưu hại mạng là chuyện khác. Theo luật lệ địa phủ, mức độ phạm tội của hai việc chênh lệch như tội trộm cắp và tội g.i.ế.c .
"Tỉnh , đừng ngủ nữa, dậy mà giải quyết nợ nần ."
Cách đ.á.n.h thức của Bạch Trân Trân cực kỳ đơn giản và thô bạo: hết bấm nhân trung đến véo mạnh mạn sườn, cuối cùng cũng khiến Vạn Chí Cường tỉnh .
Vừa mới mở mắt, Vạn Chí Cường còn kịp định thần hét toáng lên:
"Có quỷ! Cứu mạng! Có quỷ!!!"
Hắn rõ ràng là dọa cho khiếp vía. Bạch Trân Trân gọi mấy cũng bình tĩnh , cực chẳng , cô đành tặng cho hai cái tát để tỉnh táo .
Vạn Chí Cường ôm lấy khuôn mặt sưng vù, Bạch Trân Trân với ánh mắt đầy tội nghiệp.
"Trân Trân, cô đ.á.n.h ?"
Bạch Trân Trân đảo mắt, chỉ tay về phía con Diễm Quỷ đang bùa chú giam giữ, hỏi thẳng:
"Con quỷ , quen nó đúng ? Người quen cũ hả?"
Dù là câu hỏi nhưng giọng điệu của Bạch Trân Trân đầy vẻ khẳng định.
Vạn Chí Cường đưa mắt sang Diễm Quỷ. Khi thấy khuôn mặt đó, m.á.u trong như đông cứng , sắc mặt trắng bệch còn một giọt m.á.u.
Hắn há miệng định gì đó nhưng cổ họng nghẹn đắng, mãi phát âm thanh nào.
Bạch Trân Trân để thời gian suy nghĩ để bịa chuyện: "Hai mây mưa trong mơ lâu như , đừng bảo với là quen nó. Nó chính là thứ trục xuất khỏi đấy. Đống oán khí tụ ở 'chỗ đó' đều là do nó mang ... Nếu hai 'liều c.h.ế.t triền miên' với , oán khí chẳng tụ ở vị trí đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-774-nghiet-duyen-tien-dinh-su-that-dang-sau-giac-mong.html.]
Vạn Chí Cường còn kịp phản ứng thì mặt Diệp Thanh Mị đỏ bừng như gấc chín.
Cô cảm thấy cực kỳ ngượng ngùng, ánh mắt lảng tránh chỗ khác, thầm nghĩ Bạch Trân Trân năng mà huỵch toẹt quá, chuyện nhạy cảm thế mà cũng đem giữa thanh thiên bạch nhật ?
Vạn Chí Cường lúc cũng chẳng còn tâm trí mà hổ, lắp bắp hỏi: "Sao... cô ? Không đúng, đó chỉ là mơ thôi mà! Người chuyện đó với trong mơ... là một con quỷ ?"
Khi nhận sự thật phũ phàng, Vạn Chí Cường c.h.ế.t lặng.
Hắn Bạch Trân Trân, con nữ quỷ đang giam cầm nhưng vẫn dùng ánh mắt "liếc mắt đưa tình" , chỉ cảm thấy một luồng hàn khí lạnh thấu xương bốc lên từ lòng bàn chân, lan tỏa khắp cơ thể.
Vạn Chí Cường há hốc mồm, mất một lúc lâu mới lắp bắp một câu chỉnh.
Bạch Trân Trân cũng vội, cô thong thả quan sát Vạn Chí Cường. Dù thì cô cũng chắp vá gần hết sự thật, những gì Vạn Chí Cường sắp chắc cũng chẳng khác mấy so với suy đoán của cô.
Con Diễm Quỷ lúc nãy giả mặt Bạch Trân Trân thì chẳng giọt nước mắt nào, nhưng giờ thấy Vạn Chí Cường tỉnh , thần sắc nó đổi hẳn.
Chỉ một lát , mắt nó đẫm lệ, những giọt huyết lệ đỏ tươi bắt đầu lăn dài gò má tái nhợt.
kỳ lạ là, dù là huyết lệ nhưng khi lăn khuôn mặt thanh tú đó, nó hề gợi cảm giác đáng sợ dữ tợn.
Đặc biệt là đối với Vạn Chí Cường, ảnh hưởng mạnh mẽ nhất. Nhìn thấy dáng vẻ đó của Diễm Quỷ, môi run rẩy, ánh mắt cũng bắt đầu mềm lòng.
Bạch Trân Trân khoanh tay n.g.ự.c, đưa mắt qua giữa và quỷ. Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, cô não bổ một bộ tiểu thuyết ngược luyến tàn tâm dài mười vạn chữ.
Cô thậm chí còn cảm thấy và Diệp Thanh Mị giống như những kẻ phá đám trong cuộc tình duyên ma .
Sớm thế thì cứ để họ "tương tương ái" cho xong, cô và Diệp Thanh Mị rỗi quản chuyện bao đồng gì?
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
Nghĩ , Bạch Trân Trân lườm Diệp Thanh Mị một cái sắc lẹm.
Diệp Thanh Mị: "..."