Cô bao giờ xin nghỉ phép, cũng từng cúp cua, thời gian m.a.n.g t.h.a.i sinh con ?
Hơn nữa, thể của Bạch Trân Trân rõ ràng nguyên âm tiết, vẫn là một đại khuê nữ hoàng hoa hàng thật giá thật. Đứa trẻ chẳng lẽ từ trong khe đá nứt chắc?
Tên bảo vệ còn kịp mở miệng, đứa trẻ khuôn mặt giống Bạch Trân Trân như đúc thút thít lên.
"Mẹ ơi, con sai , đ.á.n.h con mắng con con đều chịu , đừng bỏ rơi con ..."
Nói , nó sức vặn vẹo cơ thể trong vòng tay bảo vệ, nhanh thoát khỏi sự kìm kẹp, chạy chậm một mạch đến mặt Bạch Trân Trân.
Bởi vì vẻ mặt lạnh lùng và hờ hững của Bạch Trân Trân, tiểu gia hỏa dám đến quá gần, chỉ thể đáng thương vô cùng mà ngửa đầu cô, khuôn mặt tràn ngập sự khẩn cầu hèn mọn.
"Mẹ ơi, bảo bảo sai , bảo bảo nên lén chạy ngoài, bảo bảo nên để ngoài thấy. Tất cả đều là của bảo bảo. Mẹ ơi, bảo bảo sẽ ngoan ngoãn lời, đừng bỏ rơi bảo bảo, ?"
Vừa , nó đưa bàn tay nhỏ bé bụ bẫm lên, sức lau nước mắt mặt, giọng nức nở kéo dài.
"Mẹ ơi, con sẽ lời mà, đừng bỏ rơi con, ?"
Động tĩnh bên gây ồn ào nhỏ. Những vốn đang hóng mát bên ngoài đều . Bạch Trân Trân, tên bảo vệ cùng đứa trẻ đang ngay cửa thang máy, thế là lập tức xúm vây quanh.
"Có chuyện gì ? Đây là con nhà ai?"
"Sao đứa trẻ giống Bạch tiểu thư như đúc thế ?"
"Bạch tiểu thư? Là cái cô nghề trang điểm cho c.h.ế.t ở tầng 4 đúng ?"
"Đừng nữa, đừng nữa, xui xẻo c.h.ế.t ... Lúc bà nhắc chuyện đó gì?"
" , rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ?"
"Đứa nhỏ giống Bạch tiểu thư như đúc, lẽ là con của cô ?"
" thấy giống lắm, bà xem đứa trẻ chẳng đang gọi Bạch tiểu thư là ?"
"Tội nghiệp quá, cô cả ngày trang điểm lộng lẫy hoa hòe hoa sói, để đứa trẻ nông nỗi ?"
"Hổ dữ ăn thịt con, đó là con ruột do cô đẻ cơ mà, cô thể đối xử với con như ?"
"Ai chứ?"
"Nhìn thì rõ là đàng hoàng t.ử tế, thể loại chuyện cơ chứ?"
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-786-dua-tre-quy-di-mieng-luoi-the-gian.html.]
Ban đầu chỉ một hai bàn tán, nhưng khi lên tiếng tăng lên, những lời xì xầm hội tụ thành một dòng lũ, hung hăng đổ ập về phía Bạch Trân Trân.
Đủ loại âm thanh lọt tai Bạch Trân Trân. Dường như một loại âm thanh kỳ quái nào đó đang trộn giữa những lời đàm tiếu , nhưng vì quá đông nên khó để nhận .
Bọn họ đều , đứa trẻ là con của Bạch Trân Trân.
Thậm chí còn quả quyết rằng từng thấy Bạch Trân Trân lén lút dắt đứa trẻ ngoài ban đêm.
Bọn họ Bạch Trân Trân sở dĩ giấu giếm chuyện con là để câu rùa vàng, nếu để cô con, chắc chắn sẽ bỏ chạy mất dép.
Đủ lời đồn đoán tuôn , gần như tất cả đều đinh ninh đứa trẻ chính là do Bạch Trân Trân sinh .
Dù thì bằng chứng rành rành đang bày ngay mắt. Nếu do cô sinh, đứa trẻ thể giống cô như đúc ?
Một bà thím mập mạp bước . Bà kéo đứa trẻ gầy gò ốm yếu , trừng mắt Bạch Trân Trân, cao giọng quát: "Bạch tiểu thư, cô , nhưng nó là con cô, là giọt m.á.u cô mang nặng đẻ đau mười tháng mới sinh . Cô thể vì bản mà giấu nhẹm nó , như nó hề tồn tại đời ."
Bạch Trân Trân quen bà thím mặt . Thực tế, do tính chất công việc, mặc dù sống ở đây hơn một năm, nhưng Bạch Trân Trân hề thiết với hàng xóm trong cao ốc.
Ban đầu, vì dung mạo quá mức xinh , cô còn vướng ít lời đồn đại nhảm nhí. Thậm chí kẻ còn lén lút thêu dệt rằng Bạch Trân Trân "cái nghề buôn phấn bán hương" đó.
Chỉ là trong một dịp tình cờ, trong cao ốc qua đời, t.h.i t.h.ể đưa đến nhà tang lễ Thiên Thịnh, bọn họ mới Bạch Trân Trân thực chất nghề gì.
Sau khi Bạch Trân Trân là một Nhập liệm sư, những dân Hương Giang vốn nặng tính kiêng kỵ càng kính nhi viễn chi với cô. Nếu việc gì cần thiết, tuyệt đối ai giao du.
Hiện tại, đông thế khiến bọn họ quên béng sự kiêng kỵ, tất cả đều xúm . Bọn họ như hiểu rõ Bạch Trân Trân lắm, một câu, kẻ một lời, thi lên tiếng chứng minh đứa trẻ giống cô như đúc chính là con của cô.
Bà thím càng lúc càng kích động. Bà đứa trẻ gầy gò mặc bộ quần áo rách rưới, bộ dạng ngăn nắp sáng sủa của Bạch Trân Trân, càng thêm căm phẫn bất bình.
"Bạch tiểu thư, cô cảm thấy bản là quá đáng lắm ?"
"Bình thường cô ở nhà, để đứa trẻ thui thủi một . Cô ai đến sự tồn tại của nó nên cứ giấu giếm mãi. Nó năm tuổi mà cô cũng cho nó nhà trẻ..."
Bạch Trân Trân chú ý thấy, ban đầu bà thím quá nhiều thông tin, nhưng thời gian bà nắm tay đứa trẻ càng lâu, nội dung tuôn từ miệng bà càng nhiều.
Bạch Trân Trân cũng từ miệng bà mà tên của đứa trẻ .
Nó bé trai, mà là một bé gái, tên là Bạch Nhạc Nhạc.
Bà thím là quản lý của cao ốc Xương Mậu, vai trò giống với mấy bà thím tổ dân phố. Những chuyện lớn nhỏ xảy trong nhà cư dân ở đây, bà đều nắm rõ trong lòng bàn tay.