“Trân Trân, mới suy nghĩ kỹ , những gì quả thực đúng. Là , đừng chấp nhặt với nữa, tha thứ cho ?”
Nói đoạn, Đỗ Văn Khiết vươn tay nắm lấy vạt áo Bạch Trân Trân, nhẹ nhàng lay lay, mặt lộ vẻ nịnh nọt lấy lòng.
Chiêu nũng là sở trường của Đỗ Văn Khiết. Cô vốn vẻ ngoài mong manh như liễu yếu gió, mỗi khi nũng với khác càng khiến đối phương kìm lòng trắc ẩn. Những lầm nhỏ nhặt thường sẽ bỏ qua, dễ dàng nhận sự tha thứ.
Vẫn là chiêu cũ, Đỗ Văn Khiết cảm thấy khả năng thất bại khi dùng với Bạch Trân Trân là lớn. Sự thật chứng minh phán đoán của cô sai, hiếm ai cưỡng bộ dạng , và Bạch Trân Trân cũng .
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
“Được , chuyện coi như bỏ qua, cũng sẽ nhắc nữa.”
Bạch Trân Trân nhạt giọng đáp, mặt chút ý , nhưng trạng thái tinh thần xem cũng định hơn.
Sau khi khúc mắc giải tỏa, Đỗ Văn Khiết liền đưa lời mời: “Trân Trân, chúng dạo phố . Ở quảng trường Tân Thiên Địa mới mở mấy cửa hàng quần áo lắm, để chọn cho vài bộ, đảm bảo mặc lên sẽ cực kỳ xinh .”
Hách Cầm Vận cũng bên cạnh phụ họa: “ đó Trân Trân, tụ tập với dễ dàng gì, là chúng cùng dạo phố , thấy ?”
Bạch Trân Trân lắc đầu, từ chối cả hai: “Không cần , còn .”
Cô cùng Hách Cầm Vận và Đỗ Văn Khiết cho lắm. Đạo bất đồng bất tương vi mưu, đôi bên đều thể thuyết phục đối phương chấp nhận quan điểm của , nếu cứ tiếp tục ở cạnh thì mối quan hệ chỉ càng thêm xa cách mà thôi.
Đỗ Văn Khiết chút vui: “Trân Trân, cái ca nhất định ?”
Chỉ là nhập liệm sư thôi mà, công việc gì to tát , thì ?
Hách Cầm Vận cũng hiểu nổi lựa chọn của Bạch Trân Trân, nhưng cô giữ lễ tiết hơn Đỗ Văn Khiết. Biết Bạch Trân Trân đang dùng cớ để từ chối, nếu cứ tiếp tục dây dưa thì cô cũng chẳng đời nào đồng ý.
Vì thế, Hách Cầm Vận kéo kéo cánh tay Đỗ Văn Khiết, hiệu cho cô đừng nữa, mỉm bảo Bạch Trân Trân: “Trân Trân, nếu bận thì chúng cũng dám phiền. chúng thể hẹn lúc khác, dạo chúng cũng rảnh, khi nào thời gian thì chúng cùng chơi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-934-cong-duc-chi-luc-loi-xin-loi-muon-mang.html.]
Bạch Trân Trân gật đầu: “Được thôi, đây, gì liên lạc .”
Nói xong, Bạch Trân Trân thậm chí còn mời họ nhà chơi, cứ thế dứt khoát rời .
Nhìn bóng lưng Bạch Trân Trân, Đỗ Văn Khiết thở dài, sang Hách Cầm Vận: “Cầm Vận, chúng thất bại ?”
Bạch Trân Trân đối xử với họ quá đỗi lạnh nhạt. Theo tính cách đây của cô, lẽ đến mức như . Hơn nữa chỉ là một công việc thôi, gia thế của Bạch Trân Trân như thế, chắc chắn vì thiếu tiền, cô chẳng qua là ở cùng họ mà thôi.
Đợi Bạch Trân Trân xa, nụ mặt Đỗ Văn Khiết sụp đổ. Cô chậm chạp đến chiếc ghế nghỉ bên đường xuống, thở dài thườn thượt.
“Cầm Vận, xem những lời Trân Trân lúc rốt cuộc là thật đùa?”
Câu hỏi đột ngột khiến Hách Cầm Vận ngẩn : “Cậu chuyện gì?”
Đỗ Văn Khiết xoa xoa n.g.ự.c — hiểu dạo gần đây cô luôn cảm thấy n.g.ự.c nặng nề, khó thở. Đi bệnh viện kiểm tra thì bác sĩ chẳng tìm vấn đề gì. Sư phụ sợ cô kẻ gian tính kế nên đích kiểm tra, xác nhận cô dấu vết thi thuật.
Không do bệnh lý, cũng yểm bùa, nhưng l.ồ.ng n.g.ự.c cứ khó chịu một cách vô lý. Đỗ Văn Khiết cũng chẳng rõ nguyên nhân tại . Giống như lúc , cô chẳng gì cả mà n.g.ự.c bắt đầu đau tức, ngữ khí cũng trở nên mất kiên nhẫn hơn.
“Chính là chuyện Trân Trân nhập liệm sư thể nhận công đức chi lực .”
Trước đó cô hỏi Bạch Trân Trân để công đức, Bạch Trân Trân bảo nhập liệm sư sẽ . Cô từng nghi ngờ Bạch Trân Trân đùa, nhưng nếu là đùa thì tại cô kiên trì nghề đó lâu như ?
Theo kết quả điều tra, Bạch Trân Trân nhập liệm sư hơn một năm nay, thậm chí còn chuyên môn bái sư học nghề trang điểm t.ử thi... Cho nên Đỗ Văn Khiết bắt đầu hoài nghi, liệu nhập liệm sư thực sự khả năng đạt công đức chi lực .
chuyện cũng quá đỗi hoang đường. Họ sinh t.ử, trừ tà cứu vất vả như thế mà chẳng nhận bao nhiêu công đức, còn Bạch Trân Trân chỉ cần trang điểm cho c.h.ế.t, chẳng tốn chút sức lực nào mà kim quang công đức ch.ói mắt, chuyện quả thực là thiên phương đàm.