Thập Niên 90: Xuyên Thành Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang - Chương 939: Áp Suất Thấp Tại Bến Cảng

Cập nhật lúc: 2026-03-10 01:29:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc , cả Bạch Trân Trân tỏa một luồng thở " sống chớ gần", mà Kỳ Lỗi như hề nhận , cứ liên tục tìm cách tiếp cận nàng.

"Bạch tiểu thư, cô ? Hay là chúng cùng cho bạn."

"Bạch tiểu thư, sắc mặt cô lắm, hạ đường huyết ? nhớ con gái dễ hạ đường huyết, mang theo ít chocolate và kẹo, cô dùng một chút ?"

"Bạch tiểu thư, cô lời nào, thấy khó chịu ở ? Hay là để đưa cô đến bệnh viện kiểm tra nhé?"

Tại trạm chờ xe buýt mấy , Kỳ Lỗi cứ lải nhải ngừng khiến Bạch Trân Trân cảm thấy vô cùng đau đầu. Thấy đối phương vẫn định tiếp tục thao thao bất tuyệt, nàng nhịn nữa, đầu trừng mắt Kỳ Lỗi một cái.

"Anh thoải mái thì thể ngậm miệng ? Chuyện đó khó khăn đến thế ? Anh thể để yên tĩnh một lát ?"

Càng ở hòn đảo lâu, Bạch Trân Trân càng cảm thấy khó chịu. Cảm giác bực bội ngừng trào dâng từ đáy lòng khiến nàng trở nên tâm phù khí táo, mà Kỳ Lỗi cứ lải nhải bên tai, điều càng cơn giận của nàng bùng phát.

Trong lúc phiền lòng, lời tự nhiên cũng chẳng mấy êm tai. Thái độ của Bạch Trân Trân cực kỳ tệ, gần như là chút nể nang mà mắng thẳng mặt Kỳ Lỗi.

Kỳ Lỗi thấy bộ dạng của Bạch Trân Trân thì thoáng ngẩn , nhưng hề vì thái độ của nàng mà sinh khí, ngược còn lùi một bước, giữ cách với nàng.

"Bạch tiểu thư, thật xin , phiền cô nữa, cô hãy nghỉ ngơi ."

Nói xong, Kỳ Lỗi bước sang bên cạnh thêm một bước.

Chuyện xảy cũng thật khéo, bầu trời vốn đang trong xanh bỗng chốc mây đen giăng kín, sấm sét ầm ầm, một cơn mưa tầm tã ập đến ngay tức khắc.

Trạm chờ xe buýt mái che, nhưng vì Kỳ Lỗi Bạch Trân Trân quát mắng nên tự giác phía ngoài. Kết quả là khi mưa xuống, trực tiếp xối thành một con "gà rớt nồi canh".

Hắn lặng lẽ lấy chiếc ba lô đang đeo lưng để che lên đầu, nhưng cơn mưa quá lớn, chiếc ba lô nhỏ bé hiển nhiên thể che chắn gì, chẳng mấy chốc cả ướt đẫm.

, Kỳ Lỗi vẫn bước trong lấy một bước, cứ thế chịu trận màn mưa.

Đến khi Bạch Trân Trân điều chỉnh cảm xúc, đè nén cơn bực bội trong lòng xuống, nàng thở hắt một trọc khí, lúc mới phát hiện bên ngoài trời đổ mưa.

, nàng thấy Kỳ Lỗi như một kẻ chịu tội, đáng thương vô cùng dầm mưa bên ngoài.

Bạch Trân Trân: "..."

Nàng Kỳ Lỗi với ánh mắt như một kẻ thiểu năng, hồi lâu mới mở lời: "Sao đây? Mưa lớn thế , thích dầm mưa lắm ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-939-ap-suat-thap-tai-ben-cang.html.]

Người là thanh niên văn nghệ thích dầm mưa thì cũng là mưa bụi lất phất, sở thích của khác thế , thích mưa rào để xối cho ướt sũng ?

Kỳ Lỗi ngờ thái độ của Bạch Trân Trân đổi so với lúc nãy, hơn nữa nàng dường như quên mất sự căng thẳng mà chủ động mời trú mưa.

Dù cảm thấy thái độ của Bạch Trân Trân đổi nhanh, nhưng Kỳ Lỗi vẫn chọn bước mái che.

"Trận mưa lớn thật đấy, là tháng Tám mà thời tiết vẫn biến hóa khôn lường như ."

"Tháng Sáu trời nắng, tháng Sáu trời mưa, giờ vẫn đang là tháng Sáu âm lịch mà, thời tiết đổi cũng là chuyện thường thôi. Anh mang ô ?"

Vào thập niên 90 loại ô gấp, hiện tại là mùa hè, Bạch Trân Trân hễ khỏi cửa là sẽ mang theo ô — dù nàng bây giờ cũng là một đại mỹ nhân hoạt sắc sinh hương, nếu để xối thành gà rớt nồi canh thì còn thể thống gì nữa?

"Mà , ở đây thiếu chỗ trú mưa, mưa lớn thế chạy ngoài đó gì?"

Bạch Trân Trân Kỳ Lỗi đang vắt nước quần áo, tò mò hỏi một câu.

Kỳ Lỗi , đưa ánh mắt u oán Bạch Trân Trân.

"Bạch tiểu thư, cô thật sự ?"

Vẻ mặt u oán của đối phương thật sự chút dọa , Bạch Trân Trân chỉ cảm thấy lộ bộ dạng với trông thật kỳ quặc, liền lắc đầu với .

" đương nhiên , chẳng lẽ dầm mưa liên quan đến ?"

Kỳ Lỗi câu hỏi chân thành của Bạch Trân Trân cho nghẹn họng, im lặng một thoáng lắc đầu: "Đương nhiên là liên quan, là tự bên ngoài thôi."

Nói cũng , chuyện chắc chắn liên quan đến Bạch Trân Trân, là Kỳ Lỗi tự nguyện ngoài đó, cũng tự nguyện dầm mưa, mặt dày đến mức nào mới dám đổ cho nàng?

, Kỳ Lỗi vẫn hỏi một câu: "Bạch tiểu thư, giờ cô thấy hơn ?"

Lời của Kỳ Lỗi như chạm một công tắc nào đó, Bạch Trân Trân đột nhiên nhớ chuyện mới nổi nóng với vì tâm trạng .

Những hình ảnh đó hiện lên trong đầu khiến khóe miệng nàng khỏi giật giật.

 

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

 

Loading...