Kỳ Lỗi cau c.h.ặ.t mày, xoa xoa giữa mày, sắc mặt mấy , tinh thần cũng vẻ sa sút.
"Người giống , hạng sẽ những chuyện hồ đồ như thế."
Nếu đối phương là một nhân vật quan trọng, Kỳ Lỗi lẽ sẽ tranh luận dựa lý lẽ, nhưng đây chỉ là một bán vé xe buýt. Trước đây, Kỳ Lỗi căn bản sẽ để mắt tới hạng , đừng là tranh cãi, ngay cả thêm hai câu cũng thấy hạ thấp giá trị bản .
Vậy mà đôi co, thậm chí còn để tâm đến những lời đ.á.n.h giá của bà . Điều thật sự quá đỗi nực , là chuyện mà một Kỳ Lỗi bình thường thể .
Kỳ Lỗi hít sâu một , hồi tưởng từng chi tiết xảy , nhưng nghĩ nghĩ vẫn trúng chiêu từ lúc nào.
Hắn theo bản năng ngẩng đầu về phía bán vé.
Bà đang ở vị trí của nhắm mắt dưỡng thần. Từ chỗ của Kỳ Lỗi, chỉ thể thấy nửa cái đầu của bà nhô khỏi ghế, ngoài thấy gì khác.
Lúc bà , còn cảm thấy cơn giận vô cớ nào nữa, chỉ thấy đó đơn thuần là một bán vé, lên xe mua vé là xong, cần thiết thêm lời thừa thãi.
Vậy ?
Kỳ Lỗi nghĩ , cũng thấy điểm nào bất thường bà , liền dời mắt sang Bạch Trân Trân đang bên cạnh.
Kỳ Lỗi chợt nhớ , lúc ở trạm xe, cảm xúc của Bạch Trân Trân cũng đột ngột mất kiểm soát, đó chính nàng cũng hiểu tại . Chẳng lẽ cả hai họ đều mất kiểm soát vì cùng một nguyên nhân?
"Bạch tiểu thư, cô..."
Kỳ Lỗi kịp hết câu, Bạch Trân Trân như đoán định gì, nàng lắc đầu với , khẽ : "Kỳ , giờ lúc chuyện , đợi đến thôn Đào Gia tính."
Kỳ Lỗi , trong lòng rùng , lập tức hiểu ý. Hắn tựa lưng ghế, thêm gì nữa.
Trước đó vì mải chú ý chuyện khác nên để tâm, giờ bình tĩnh , Kỳ Lỗi mới nhận nhiệt độ xe thấp.
Bên ngoài mưa lớn, những chiếc xe buýt chạy tuyến đảo đều là loại xe trung chuyển đời cũ, máy lạnh. Hiện tại đang là mùa hè, dù bên ngoài mưa thì nhiệt độ cũng thể thấp đến mức .
Hơn nữa vì trời mưa nên cửa sổ xe đều đóng kín, nước bên ngoài , xe máy lạnh, lẽ gian bên trong bí nóng mới đúng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-942-am-khi-thau-xuong.html.]
Thế nhưng lúc Kỳ Lỗi cảm thấy lạnh, cái lạnh giống như lạnh từ máy phả , mà giống như âm khí quá nặng tạo thành sự lạnh lẽo thấu xương. Cộng thêm quần áo vẫn còn ướt, từng luồng khí lạnh từ bốn phương tám hướng ập đến, khiến cảm giác như ném một hầm băng.
Hắn cảm thấy m.á.u trong như sắp đông cứng . Cơ thể Kỳ Lỗi tự chủ mà run rẩy. Cái lạnh bất thường xâm chiếm tâm trí, khiến quên mất là một huyền thuật sư, quên mất cách để thoát khỏi sự lạnh lẽo .
hiểu , lúc Kỳ Lỗi thấy chỉ như một bình thường, gì cả. Hàn khí thấu xương bủa vây, cơ thể run bần bật, dòng m.á.u dường như đang ngưng kết từng tấc một.
Lạnh quá, lạnh thế ? Hắn cảm giác linh hồn như sắp đóng băng, tư duy thể vận hành bình thường nữa.
Kỳ Lỗi trợn trừng mắt, ý thức bắt đầu mơ hồ. Bản năng còn sót trong tiềm thức mách bảo điều , vùng vẫy để tỉnh , nhưng cơ thể còn chút sức lực nào, thể phản kháng.
Cơ thể Kỳ Lỗi như đang rơi tự do một hồ nước đen ngòm sâu thấy đáy. Thứ chất lỏng đặc quánh đó bao bọc lấy , vô ác ý ùa tới, vây hãm giữa.
Sợ hãi, kinh hoàng, lạnh lẽo, tuyệt vọng...
Những cảm xúc tiêu cực ngừng gặm nhấm nội tâm Kỳ Lỗi, khiến phòng tuyến tâm lý của sắp sửa sụp đổ.
【 Tại bỏ rơi chúng ? 】
【 Tại đến cứu chúng ? 】
【 Lạnh quá, đau quá... 】
【 Cháu mới tám tuổi, cháu c.h.ế.t... 】
Phồn hoa như mộng lưu quang tận.
【 Ở đây tối quá, đáng sợ quá, cháu về nhà, cháu tìm ... 】
Trong thế giới vốn tĩnh lặng đến mức khiến phát điên đột nhiên vang lên những âm thanh ồn ào. Những tiếng đó tranh lọt tai Kỳ Lỗi, mơ hồ thấy từng bóng hình tàn khuyết hiện mắt.
Nhìn thấy những bóng hình , bộ não vốn đang trì trệ đột nhiên khôi phục khả năng vận hành. Kỳ Lỗi những khuôn mặt non nớt , nhớ ánh mắt của những đứa trẻ đó khi họ mới bước Quỷ vực.
Những đứa trẻ nhốt trong Quỷ vực chịu đựng một đêm kinh hoàng tột độ. Ngay khi chúng lâm tuyệt vọng, nghĩ rằng sẽ ai đến cứu, thì các huyền thuật sư phá tan màn sương đen hiện mặt chúng.