Thập Niên 90: Xuyên Thành Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang - Chương 955: Oán Hận Trùng Thiên

Cập nhật lúc: 2026-03-10 01:29:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Không đến mức sống c.h.ế.t cận kề, gặp nguy cơ sinh t.ử, căn bản lựa chọn hai trong một nào, chỉ vì để các huyền thuật sư trẻ tuổi đặt nguy hiểm, họ liền thể trơ mắt những đứa trẻ đó tìm cái c.h.ế.t.

Chỉ vì sợ t.h.i t.h.ể bọn trẻ mang ngoài sẽ kích động phụ , liền tùy ý t.h.i t.h.ể bọn trẻ theo quỷ vực tiến Âm Dương giới…

Phải rằng huyết nhục xương cốt của con đối với tà ám là vật đại bổ, còn đối với Đại Hạ quốc mà , tầm quan trọng của t.h.i t.h.ể cần cũng .

Lùi một vạn bước mà , bọn trẻ do họ g.i.ế.c, họ cũng nên mang t.h.i t.h.ể bọn trẻ về, chứ tùy ý để chúng quỷ vực nuốt chửng.

Những bậc cha đó mất con , ngay cả t.h.i t.h.ể con cũng giữ , họ thể phẫn nộ?

Trong lòng Bạch Trân Trân tức giận cuồn cuộn, đôi mắt cũng theo đó đỏ lên, nàng thấy mặt đất xuất hiện những đường cong màu đỏ, đó theo sợi tơ hồng qua.

Bạch Trân Trân xuyên qua hành lang, tới sân thể d.ụ.c, thấy Kỳ Lỗi 62 sợi tơ đỏ tàn phá treo lơ lửng giữa trung.

Khi Bạch Trân Trân đến nơi , 62 thể tàn phá chịu nổi xuất hiện mặt nàng. Bọn trẻ tuổi tác lớn bé, mặt chúng mang theo vẻ thờ ơ thuộc về lứa tuổi .

Khi thấy Bạch Trân Trân đến, những đó đồng thời chuyển ánh mắt sang nàng.

Kỳ Lỗi nhắm mắt treo lơ lửng giữa trung, sống c.h.ế.t, Bạch Trân Trân hiện tại cũng bận tâm đến , nàng về phía linh hồn của những đứa trẻ đó, chờ đợi chúng mở miệng.

những đứa trẻ đó gì, chỉ im lặng Bạch Trân Trân, như thể đang chờ đợi nàng chuyện.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, khí giữa họ cũng trở nên càng ngày càng vi diệu.

Rất lâu , vẫn là đứa bé cầm đầu mở miệng, trông chừng 11-12 tuổi, linh hồn của tàn khuyết đầy đủ, bộ dạng trông chút đáng sợ.

“Chúng g.i.ế.c .”

Cậu bé đó mở miệng, giọng âm u, một tia tình cảm nào.

“Ngươi sẽ ngăn cản chúng ?”

Hắn , chúng vốn dĩ cần c.h.ế.t, tất cả là do những huyền thuật sư gì, hại c.h.ế.t chúng , ngay cả t.h.i t.h.ể của chúng cũng chịu mang về.

“Thi thể của chúng quỷ vực nuốt chửng, mất t.h.i t.h.ể , linh hồn của chúng cũng chống đỡ bao lâu.”

Hận ý của chúng quá sâu, căn bản thể tiêu trừ, thấy Kỳ Lỗi trong khoảnh khắc đó mà trực tiếp g.i.ế.c , là sự thiện lương của chúng .

62 mạng trực tiếp c.h.ế.t trong tay Kỳ Lỗi, nhưng khoanh tay , tùy ý chúng tà ám g.i.ế.c c.h.ế.t, cũng thể vô tội.

Dựa cái gì chúng c.h.ế.t, còn sống ? Chúng cũng nếm thử những khổ cực mà chúng gặp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-955-oan-han-trung-thien.html.]

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

Tác giả lời :

Chương thứ hai

◎ Thiện niệm trong lòng họ ◎

Những quỷ hồn trói Kỳ Lỗi , giữa chúng và Kỳ Lỗi nhân quả. Kỳ Lỗi dùng sợi tơ hồng dính m.á.u của chúng để tìm thấy chúng, và chúng cũng dùng những sợi tơ hồng đó để trói buộc với Kỳ Lỗi.

Những đứa trẻ đó tung từng câu hỏi, chúng báo thù, chúng Kỳ Lỗi cũng giống những đó, là kẻ chủ mưu hại c.h.ế.t chúng.

“Dựa cái gì chúng c.h.ế.t, còn bình yên tồn tại?”

“Dựa cái gì?”

Tiếng kêu của những đứa trẻ càng lúc càng lớn, cuối cùng hóa thành sóng triều như sơn hô hải khiếu, quét về phía Bạch Trân Trân.

Ngôi trường vốn nắng tươi sáng sủa trở nên một mảnh âm trầm, mây đen tầng tầng lớp lớp đè ép xuống , tia chớp hóa thành ngân xà cuồn cuộn trong tầng mây, tiếng sấm ầm vang rung động, phảng phất giây tiếp theo liền sẽ từ đám mây giáng xuống.

Cậu bé mặt vặn vẹo mặt biểu cảm Bạch Trân Trân, đợi đến khi tiếng của những đứa trẻ khác đều yếu , chằm chằm Bạch Trân Trân, khàn giọng chất vấn: “Ngươi cũng ngăn cản chúng ?”

Bạch Trân Trân một cảm giác, nàng cảm thấy nếu “đúng ”, e rằng sẽ những tiểu quỷ xé thành mảnh nhỏ.

Oán khí chúng thật sự quá nặng, nặng đến mức Bạch Trân Trân cảm thấy dù cứu chúng ngoài, những đứa trẻ cũng khó chuyển thế đầu thai.

trải qua những gì các trải qua, tự nhiên thể thấu hiểu tâm trạng của các . Các gì, cũng cần bàn bạc với , cứ theo ý .”

Nói , Bạch Trân Trân cực kỳ tự nhiên lùi một bước, nhường gian cho những đứa trẻ , tiện cho chúng tự do phát huy.

Những đứa trẻ đó đều ngây , chúng theo bản năng về phía bé cầm đầu.

“Đường Bảo, chúng bây giờ?”

Đường Bảo, chúng thể thật sự g.i.ế.c đó ?”

“Đường Bảo, c.h.ế.t thật đáng thương, gặp ba ba mụ mụ, rốt cuộc ăn đồ ăn ngon…”

“Đường Bảo, chúng thật sự g.i.ế.c ?”

Cậu bé nhỏ bảo vệ tất cả các quỷ hồn đó tên là Đường Bảo, hiển nhiên tin tưởng , lúc thấy Bạch Trân Trân xa, liền xúm với , dùng cách thức giao lưu đặc trưng của quỷ hồn.

 

 

Loading...