Thập Niên 90: Xuyên Thành Nhập Liệm Sư Ở Hương Giang - Chương 963: Đối Thoại Với Âm Thần

Cập nhật lúc: 2026-03-10 01:30:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8AR9J4qGrS

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ vì đang ở trong Âm Dương giới nên việc mở Quỷ môn dễ dàng hơn nhiều so với ở dương gian. Ngay khoảnh khắc Quỷ môn mở , Quỷ vực vốn đang sụp đổ bỗng chốc định . Vị Âm Thần quen thuộc bước từ cánh cổng, Bạch Trân Trân vội vàng dâng lên những lễ vật chuẩn sẵn với vẻ nịnh nọt.

"Đại nhân, tiểu nhân cố ý quấy rầy ngài, chỉ là tiểu nhân thực sự hết cách , xin đại nhân rủ lòng từ bi cứu giúp..."

Bạch Trân Trân chuẩn sẵn việc mở Quỷ môn nên sớm nuốt "Tỳ Thổ" để thể giao tiếp với Âm Thần. Ánh mắt Âm Thần trầm mặc nàng, khi thấy Công đức kim quang nàng rực rỡ đến mức mù mắt quỷ, ngài lặng lẽ dời tầm mắt một chút.

Âm Thần hiểu rõ trong thời đại mạt pháp , việc tích lũy công đức khó khăn đến nhường nào. Người khác nếu Công đức kim quang như Bạch Trân Trân thì chắc chắn sẽ nâng niu như báu vật, tuyệt đối nỡ sử dụng như . Nếu dùng cho bản thì , đằng Bạch Trân Trân dùng nó cho tiểu quỷ trong lòng nàng.

"Ngươi , hồn phách của khiếm khuyết, bổ thì cái giá ngươi trả là thể đo lường ?"

Đây là đầu tiên Âm Thần lên tiếng chuyện với Bạch Trân Trân. Những nàng mở Quỷ môn, chỉ nàng , còn Âm Thần bao giờ mở miệng. Lần gì đặc biệt mà khiến ngài lên tiếng?

Bạch Trân Trân chút thụ sủng nhược kinh: "Đại nhân, tiểu nhân đang gì."

Dù lúc đầu là do bốc đồng, nhưng cứu thì cứu cho trót, nàng còn cách nào khác ? Cứu trả giá? Đã chọn con đường , nàng đành quỳ mà cho hết .

Phồn hoa như mộng lưu quang tận.

"Đại nhân, tiểu nhân c.h.ế.t ạ?" Bạch Trân Trân rụt rè hỏi một câu.

Âm Thần trả lời: "Sẽ c.h.ế.t, nhưng bộ Công đức chi lực ngươi lẽ sẽ tan biến."

Nghe , Bạch Trân Trân thở phào nhẹ nhõm, thần kinh đang căng thẳng cũng giãn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-nhap-liem-su-o-huong-giang/chuong-963-doi-thoai-voi-am-than.html.]

"Tưởng gì, chỉ cần c.h.ế.t là . Công đức mất thì tích , đời khối công đức mà vẫn sống nhăn răng đó thôi?"

Âm Thần sâu mắt Bạch Trân Trân một cái, phất tay áo rộng, đưa nàng và Đường Bảo ngoài. Âm Thần sống bao nhiêu năm, những như Bạch Trân Trân ngài gặp qua ít. so với lượng nhân loại khổng lồ, những như nàng chỉ như muối bỏ biển, đáng kể tới. Chỉ là bất kể lúc nào, khi thấy họ kiên định lựa chọn con đường mà họ cho là đúng đắn, dù trả giá đắt cũng hối hận, trái tim vốn ngừng đập từ lâu của Âm Thần vẫn tránh khỏi một chút gợn sóng.

Có lẽ chính vì sự tồn tại của những như nàng mà nhân loại mới trở nên bớt đáng ghét hơn một chút.

Âm Thần thu lấy lễ vật của Bạch Trân Trân, biến mất Quỷ môn. Những làn sương mù xám xịt tràn tới từ hướng, cùng lúc ập Quỷ vực đang rách nát. Quỷ vực vốn ở bờ vực sụp đổ, căn bản thể hấp thụ nổi nguồn năng lượng khổng lồ , lập tức tan biến, hóa thành những mảnh năng lượng rải rác trong Âm Dương giới.

Lúc , Bạch Trân Trân ôm Đường Bảo trở về ngôi trường tiểu học ở hiện thực. May mà trời nắng, nếu linh hồn suy yếu của Đường Bảo chắc chắn sẽ tổn thương. Bạch Trân Trân thở phào, nhanh ch.óng lấy một tờ giấy, đưa linh hồn Đường Bảo trong.

Trước đó, Bạch Trân Trân dùng sức mạnh cực lớn để tách linh hồn Đường Bảo khỏi Quỷ vực, phần lớn sức mạnh của bỏ nơi đó, dẫn đến hồn thể cực kỳ suy yếu. Sau khi giấy, Đường Bảo lập tức rơi hôn mê. Bạch Trân Trân tìm một chiếc hộp nhỏ bằng bàn tay, trịnh trọng đặt giấy , định bụng khi về sẽ tẩm bổ cho linh hồn nhỏ bé .

Xong xuôi việc, Bạch Trân Trân thở hắt một , như rút hết sức lực, đôi chân nàng mềm nhũn, ngã xuống đất. May mà cuối cùng "ngoại quải" cũng phát huy tác dụng, nếu đừng cứu Đường Bảo, ngay cả nàng cũng tan xác cùng Quỷ vực .

Nghĩ lúc nãy như ma mà lao cứu Đường Bảo, Bạch Trân Trân lầm bầm mắng ngu ngốc.

"Không bản lĩnh mà còn bày đặt thánh mẫu? là nhảy múa lằn ranh sinh t.ử mà, may mà mạng lớn, thì cái mạng chẳng đủ cho phá..."

Mắng vài câu xong, nàng thấy tự mắng cũng ngớ ngẩn nên thôi, cứ thế bệt đất nhắm mắt dưỡng thần. Nàng coi như đường tắt từ Âm Dương giới ngoài, nhờ Âm Thần giúp đỡ nên cần qua con đường Âm Dương đầy nguy hiểm .

 

 

Loading...