Thập Niên 90: Xuyên Thành Vợ Trước Bỏ Trốn Của Đại Lão - Chương 26

Cập nhật lúc: 2026-03-21 21:44:03
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tối nay Lưu Ngọc Mai chẳng món gì ngon, bánh lớn cuốn tôm tép, cháo loãng thể soi gương, cộng thêm Lưu Ngọc Mai nấu cơm ngon, Giang Đào mỗi ăn cơm đều no. Cô đây ở nhà đẻ cuộc sống tuy cũng dễ chịu, nhưng bố mỗi tiền đều sẽ cải thiện bữa ăn trong nhà, ai ngờ gả chồng xong Lưu Ngọc Mai là kẻ keo kiệt, ngày nào cũng nắm c.h.ặ.t tiền trong tay, một xu nỡ tiêu. Trong nhà thịt xông khói ướp muối, Lưu Ngọc Mai nỡ ăn, chỉ bảo ngày ngày ngắm, là để dành trung thu cỗ ăn, cô sắp một tháng ăn món mặn.

Trước mắt Lương Vệ Đông, Lương Tiểu Đệ, Lương Tiểu Muội, Tranh Tranh đều vây quanh cái bàn tròn nhỏ đó, ăn thịt đầu heo thì là đang gặm móng giò, cố tình mùi thơm thức ăn còn thỉnh thoảng chui mũi , Giang Đào sinh đầy một miệng nước miếng, để dấu vết mà mím môi, cô như , Tráng Tráng và Hồng Hồng thì càng khỏi .

Tráng Tráng lên, “Tranh Tranh, mày ăn cái gì thế?”

Tranh Tranh mở to mắt chớp chớp, gặm móng giò gặm đến đầy miệng bóng loáng, bé chỉ chỉ cái móng giò bóng loáng dầu mỡ, lông mày khẽ nhíu , bé là đầu tiên ăn móng giò, Duy Duy cái ngon, nhưng bé gặm thế nào cũng gặm .

Tô Duy Duy thấy thế, cầm lấy móng giò, dùng cái kéo sạch cắt thành từng miếng nhỏ, “Ăn .”

Lông mày Tranh Tranh giãn , híp mắt gắp miếng thịt móng giò béo ngậy đưa miệng, còn nhướng mày, cố ý há miệng nhai thật to, giống như đây Tráng Tráng cố ý bé thèm .

Tráng Tráng nuốt nước miếng, “Tao cũng ăn móng giò.”

Ăn cái rắm! Tranh Tranh nhíu c.h.ặ.t mày, đây bé tìm Tráng Tráng xin đồ ăn, Tráng Tráng cho nào nhé.

Tô Duy Duy so đo với trẻ con, liền cầm một miếng móng giò đưa cho nó, Tráng Tráng định nhận lấy, Tranh Tranh cướp về ném tọt miệng.

“Tranh Tranh?” Tô Duy Duy kinh ngạc.

Tranh Tranh phồng má, trợn trắng mắt với Tráng Tráng, còn cố ý chỉ chỉ đầy mồm thịt, Tráng Tráng tức phát .

Hồng Hồng cũng chạy tới, “Chị dâu, em cũng ăn.”

Tô Duy Duy lấy một miếng cho cô bé, đưa , đầu tay bỗng nhiên trống .

Lương Tiểu Muội cướp lấy miếng thịt đó ném miệng, nhai ch.óp chép, còn nhướng mày cố ý chọc tức Hồng Hồng, thành công Hồng Hồng tức phát .

Lương Tiểu Muội và Tranh Tranh đập tay .

Giang Đào tức đến nghiến răng, lập tức xông tới mắng mắng c.h.ử.i c.h.ử.i.

“Thứ gì mày cũng dám ăn, cẩn thận độc c.h.ế.t! Đi ! Đều về cho tao!”

một tay kéo tay Tráng Tráng, một tay véo tai Hồng Hồng, hai đứa trẻ oa oa.

Lưu Ngọc Mai lạnh lùng phi một tiếng: “Cũng là lấy tiền từ tay gã đàn ông hoang dã nào, mà là nó thì đ.â.m đầu c.h.ế.t quách cho xong!”

Lương Phú Quý liếc bà một cái, rít t.h.u.ố.c lào bành bạch, thở dài : “Bà chuyện đừng khó như thế, khác thấy thì thể thống gì!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-26.html.]

chuyện ? sự thật ? Nó là một phụ nữ trẻ tuổi, lấy nhiều tiền như thế? Còn đàn ông cho nó, cũng ngủ với bao nhiêu thằng đàn ông !”

Lương Phú Quý nhíu mày, “Lời thể như , chừng là nhà đẻ nó cho.”

“Nhà đẻ nó? Cứ cái bà đó của nó á? Phi! Coi là kẻ ngốc chắc?”

Lương Phú Quý nghĩ ngợi cũng gì nữa.

Bọn họ , Lương Vệ Đông mới ngẩng đầu về phía Tô Duy Duy, nhíu mày : “Chị dâu, chị động đũa?”

Tô Duy Duy sững sờ, khó xử khan : “Mọi ăn , chị đói.”

“Sao thể đói chứ? Cả ngày chị ăn gì, chị tiết kiệm cho bọn em ăn ?” Lương Vệ Đông cưỡng ép gắp thức ăn cho Tô Duy Duy, Tô Duy Duy cản .

Cô vội vàng xua tay từ chối: “Vệ Đông , chị dâu thật sự đói, các em ăn ! Em bảo chúng nó ăn nhiều chút nhé, nhân lúc trời tối chị cắt ít cỏ lợn để sáng mai cho lợn ăn.”

Tô Duy Duy ôm bụng, còng lưng, rõ ràng là một phụ nữ trẻ tuổi, nhưng cô cái gùi lưng đè cong eo, mà sở dĩ cô ôm bụng, qua là do đói, chị dâu luôn như , vì để dành cho bọn ăn, bản một miếng cũng nỡ ăn, Lương Vệ Đông mạc danh cảm thấy cơm hôm nay một chút mùi vị cũng , thấy như , Tiểu Đệ và Tiểu Muội , Tiểu Muội nghẹn ngào : “Chị dâu chính là vì để chúng ăn no, cắt cỏ lợn gì chứ, rõ ràng chính là tránh .”

Lương Tiểu Đệ: “Chị dâu đói đến mức eo cũng thẳng lên .”

“Các em nhớ kỹ chị dâu đối với các em, lớn lên nhất định báo đáp ân tình của chị dâu.” Lương Vệ Đông nghiêm túc dặn dò.

Hai đứa nhỏ nghiêm túc gật đầu.

Bên Tô Duy Duy ôm bụng thở dài thườn thượt, kiếp lúc mua thức ăn bản nhịn , gặm hai cái đùi gà một cái móng giò kho, cũng trách cô tham ăn, đây là bao nhiêu ngày ăn chút đồ mặn nào ? Hơn nữa đồ ăn chín ở sạp thịt kho quả thực ngon, nhưng cái dày của cô rõ ràng chịu nổi đồ ăn nhiều dầu mỡ như , ăn là bắt đầu khó tiêu, đầy bụng kinh khủng, nhất định cắt cỏ lợn để tiêu thực.

Hoàng hôn nhuộm đỏ ruộng đồng, Tô Duy Duy cõng gùi ruộng, qua mùa nông bận, là giờ cơm tối, ống khói nhà nào trong thôn cũng bốc khói, ngoài ruộng tự nhiên là , Tô Duy Duy một lát liền bên đống cỏ nghỉ ngơi, ai ngờ bỗng nhiên hai tới gần.

“Đừng mà, cái đồ c.h.ế.t tiệt , cẩn thận thấy.”

“Nhẹ chút, em xem nhỡ thấy thì thế nào.”

Sau đó còn ai chuyện nữa, lời của phụ nữ đều chuyển thành từ ngữ khí, ưm ưm a a, Tô Duy Duy khỏi kêu khổ, cô cũng "hiện trường", tai sắp mọc kim .

Khoảng mười phút , hai hành sự xong xuôi, đàn ông : “Còn em ? Ngày mai giờ cũ đến tìm em.”

 

 

Loading...