Tô Duy Duy , “Lâu thấy em về, về việc gì ?”
Lương Mẫn Anh mất tự nhiên, cô quả thực lâu về, lúc cô cũng cảm thấy nên tuyệt tình như , nhưng vấn đề là Tưởng Đông Lai thích cô thường xuyên về nhà, cái nhà sẽ liên lụy cô, cô hễ giúp, những nhà sẽ cầu xin cô giúp đỡ, chuyện lớn chuyện nhỏ dứt, nhà đẻ cô chính là cái động đáy, dứt khoát thì đừng qua , vứt bỏ cả nhà rắc rối ! Lương Mẫn Anh tự nhiên đồng ý, nhưng chồng cô là nghiêm khắc, chồng chướng mắt cô là nông thôn, vẫn luôn đồng ý cô kết hôn, gần đây vất vả lắm mới nhả , điều kiện chính là khi kết hôn cô cứu tế nhà đẻ.
“Chị dâu, em về là với chị một tiếng, em sắp kết hôn với Tưởng Đông Lai .”
“Ồ?” Tô Duy Duy uống ngụm nước, chớp chớp mắt: “Bao giờ?”
“Mấy ngày Quốc khánh.”
“Quốc khánh? Mắt thấy ngày sắp đến , em báo muộn thế?”
Lương Mẫn Anh mất tự nhiên cúi đầu, chồng cô cô qua với nhà, ruột cô c.h.ế.t , Lưu Ngọc Mai dùng , cô cũng của hồi môn, chồng vẫn luôn coi thường cô, nhà họ quyết định ngày mới báo cho cô.
Lương Mẫn Anh tình hình , Tô Duy Duy , lập tức ném miếng vải bố trong tay , sắc mặt khó coi, “Mẫn Anh, chị dâu coi em như em gái ruột mới với em một câu tâm tình, em đây còn kết hôn , nhà trai nắm thóp đủ kiểu, em kết hôn còn ngày tháng mà sống? Còn chồng em, tôn trọng chồng là nên , nhưng vấn đề là xem đối phương xứng đáng để em tôn trọng , bà sống đến từng tuổi chẳng lẽ quy tắc kết hôn? Chẳng lẽ khi kết hôn xem ngày hạ sính lễ, chính thức gặp mặt nhà gái một ? Bà đương nhiên ngốc, như chẳng qua là coi thường em, để em và nhà họ Lương chúng mắt, đây còn gả nhà trai tác phong , đợi em gả còn ngày tháng mà sống? Đừng ngốc nữa.”
Lương Mẫn Anh cô đến khó chịu, “ em cũng cách nào, chồng em ...”
“Đừng lúc nào cũng chồng em chồng em, còn kết hôn , phí đổi miệng đưa ? Bây giờ gọi chồng , em cứ sấn sổ lên như bảo coi thường em!” Tô Duy Duy hừ hừ, nhà trai việc thực sự quá kém cỏi, cho dù nhà họ Lương nghèo, nhưng hôn sự cũng là do chính bọn họ trúng, Lương Mẫn Anh cũng giấu giếm, đây sắp kết hôn tình nguyện, bày đặt tư thái cho ai xem? Dù Tô Duy Duy xưa nay nhịn cục tức .
Lương Mẫn Anh cô như , ngược tỉnh táo vài phần.
“Chị dâu, em nên thế nào? Nhà họ định ngày bảo em về với chị một tiếng.”
“Nói với chị một tiếng? Vậy chị hỏi em ngày kết hôn em xuất giá từ trong nhà, nhà chồng chúng cần theo em tham dự hôn lễ ?”
“Cái ...” Theo lý là cần, nhưng chồng cô nhắc tới, Tưởng Đông Lai dường như bên dính dáng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-32.html.]
Lương Mẫn Anh cúi đầu trả lời, Tô Duy Duy đương nhiên đoán , cô , ngón tay gõ gõ bàn mới :
“Mẫn Anh, em em gái ruột của chị, nhưng em c.h.ế.t , em , lời chị nếu , cũng ai thể với em, đạo lý chị đều giảng cho em , phụ nữ khi gả chồng học vấn nhiều lắm, nhưng phàm là em chút ngày tháng thì đừng sấn sổ lên, đàn ông của em thế nào, em ở nhà đàn ông sống những ngày thế nào, chị là thể rõ mười mươi, nhưng từ thái độ của nhà trai chị đại khái thể suy một hai, em ngày tháng , thì nhất định nắm đàn ông trong tay, đang nghĩ gì, em chị khuyên một câu, bây giờ về với cái tên Tưởng Đông Lai , nhà chúng bên khi kết hôn tìm xem ngày, nhất định chọn ngày lành tháng , còn để nhà trai đến cửa hạ sính, hai bên thương lượng ngày mới .”
“ mà...”
“Nếu đối phương đồng ý, em khéo nhân cơ hội rõ phẩm hạnh của .”
Lương Mẫn Anh như điều suy nghĩ, “Nếu cần em thì thế nào, em...”
Tô Duy Duy liếc cô một cái, Lương Mẫn Anh xinh kém, nên bảy em nhà họ Lương đều xuất chúng, Lương Mẫn Anh chính là kiểu tướng mạo điển hình của những bà xinh thời trẻ trong ảnh mạng đời , một mái tóc xoăn đen, hiện đại cổ điển, phong vị riêng. Có thể cái tên Tưởng Đông Lai ngốc, Lương Mẫn Anh , cha ruột gì, trai cũng c.h.ế.t , cả nhà già trẻ đều là gánh nặng, thời buổi hộ khẩu thành phố vô cùng khan hiếm, thành phố đều coi thường hộ khẩu nông thôn, gia cảnh Tưởng Đông Lai như cưới Lương Mẫn Anh, là ngốc? Là si tình? Thôi ! Còn thấy Lương Mẫn Anh xinh ? Nói cũng , xinh thế còn sợ ai cần?
Tô Duy Duy nhạo một tiếng: “Em chị, mà đồng ý em luôn, yên tâm, nhất định sẽ tìm em!”
Lương Mẫn Anh bán tín bán nghi, nhưng vẫn gật đầu.
“Còn một chuyện nữa chị dặn dò em.”
Lương Mẫn Anh nghi hoặc cô.
Tô Duy Duy : “Trước khi kết hôn ngàn vạn thể mang thai, nếu m.a.n.g t.h.a.i , em đừng trách nhà trai coi em gì, chúng bây giờ vốn nắm thóp, em nếu hồ đồ nữa, thì thật sự ai thể giúp em .”
Mặt Lương Mẫn Anh đỏ bừng, cô yên lặng gật đầu.
Lương Tiểu Muội lâu gặp chị cả , lập tức kích động ôm lấy cô, Lương Mẫn Anh ôm Lương Tiểu Muội chút hồn, trong ấn tượng Lương Tiểu Muội đen gầy lôi thôi lếch thếch, xuất chúng, nhưng hiện giờ ăn diện t.ử tế một chút, cắt tóc ngắn, lộ cằm nhọn, phối với ngũ quan rõ ràng, ngược loại khí chất khó .