Lời , Tô Duy Duy cũng thấy hổ bà , Lương Mẫn Anh cũng tự nhiên, Triệu Tương Ngọc càng là gì.
Hai bàn bạc sính lễ nhà trai đưa, Lưu Ngọc Mai vì thể hiện, vội vàng : “Sính lễ thì thôi , chúng cũng bán con gái.”
Tô Duy Duy ha ha hai tiếng, híp mắt Lưu Ngọc Mai: “Mẹ chồng, xem kìa, chuyện chủ , rõ chủ còn cứ sấn sổ lên cho ý kiến, cần sính lễ? Thế nào? Mẹ coi nhà họ Tưởng là nhà nghèo cầu kỳ, trả nổi chút tiền ? Hay là cho rằng Mẫn Anh nhà chúng con xứng đòi sính lễ? Sính lễ cũng chẳng bao nhiêu tiền, con tin nhà họ Tưởng cũng sẽ để ý chút , nên đưa bao nhiêu tự xem mà , đưa nhiều chúng cũng cần, đưa ít chúng cũng chê, tóm , nhà họ Tưởng các tự xem mà .”
Mặt Lưu Ngọc Mai trắng bệch, hổ xuống đài .
Triệu Tương Ngọc càng gượng hơn, trong lòng bà thầm mắng Tô Duy Duy giảo hoạt, bà vốn dĩ định đưa bao nhiêu sính lễ, dù bà cũng coi thường nhà họ Lương, nhưng Tô Duy Duy đào cho bà cái hố, đầu tiên là nâng cao giá trị con nhà họ Tưởng, nhà họ Tưởng nghèo, là nhà cầu kỳ, sẽ trả nổi tiền , mà kim ngạch Tô Duy Duy rõ, cái gì mà đưa nhiều cần đưa ít chê, bao nhiêu là nhiều, bao nhiêu là ít? Vốn dĩ đưa hai trăm đồng là thể đuổi khéo, mắt xem , ít hơn tám trăm đều .
“Vậy tứ đại kiện chắc cũng cần mua nhỉ?”
Tô Duy Duy kinh ngạc, lập tức rộ lên, ân cần : “Nhà các bác nếu kinh tế tạm thời khó khăn, cái chúng đều thể hiểu , , tứ đại kiện cũng đồ quan trọng gì, mua thì mua , chút chuyện nhỏ cần để trong lòng.”
Cô qua ân cần, nhưng Triệu Tương Ngọc chính là đ.á.n.h cô.
Cố tình Tô Duy Duy còn híp mắt bày tỏ cái thật sự quan trọng!
“Không , chính là khi chúng nó kết hôn ở cùng chúng , nghĩ cũng cần thiết đều mua mới.”
“Hiểu mà! Tiết kiệm chút tiền luôn là .” Tô Duy Duy hì hì .
Triệu Tương Ngọc khựng , Tô Duy Duy rõ ràng ân cần, nhưng bà cứ cảm thấy Tô Duy Duy đang ám chỉ nhà bà nghèo, ám chỉ bọn họ nỡ tiêu tiền, ám chỉ bọn họ keo kiệt, cố tình Tô Duy Duy mặt tươi đón bà cũng tiện gì, chỉ thể tự nuốt một bụng tức.
Lưu Ngọc Mai từ đầu đến cuối chỗ chen lời, bà giữ Triệu Tương Ngọc và Tưởng Đông Lai ăn cơm, nhưng coi trọng? Chỉ một lát liền xách túi , Lưu Ngọc Mai đuổi theo, kéo Triệu Tương Ngọc : “Bà thông gia , chuyện với bà, bà xem , chúng đều là thông gia thì là một nhà, con trai Chấn Giang của , năng lực, sức lực lớn việc, bà xem thể phiền bà thông gia sắp xếp cho nó một công việc ?”
Triệu Tương Ngọc khách sáo với Tô Duy Duy, nghĩa là bà cũng sẽ khách sáo với Lưu Ngọc Mai, bà lập tức nhíu mày : “Công việc?”
“ thế, bà xem nhà các bà gia đại nghiệp đại chắc chắn cần giúp đỡ, Chấn Giang nhà chúng đến đó chắc chắn sẽ giúp các bà.”
Triệu Tương Ngọc , cứ cái thằng con trai đó của bà còn giúp bọn họ? Lưu Ngọc Mai là ngốc thật giả ngốc?
Người nông thôn như bà lười để ý, cố tình bà còn giả vờ khách sáo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-37.html.]
“Thế , về xem xem.”
“Ấy...” Lưu Ngọc Mai kéo bà , “Bà thông gia bà để chuyện trong lòng đấy nhé! Chúng đều là một nhà, Chấn Giang là trai Mẫn Anh, bà giúp đỡ đấy!”
Triệu Tương Ngọc kiên nhẫn đẩy bà luôn.
Đợi xa, Tưởng Đông Lai mới hỏi: “Mẹ, định giúp tên Tạ Chấn Giang đó tìm công việc thật ?”
“Đương nhiên là giả, loại đó...”
Tưởng Đông Lai , “ xưởng sửa xe của con khéo cần mấy , lúc con tiện mặt, việc đều để .”
Triệu Tương Ngọc dường như nghĩ tới điều gì, cũng khỏi gật đầu, “Con tự quyết định ! Mẫn Anh...”
“Cô ? Đợi cô gả cho con cô chỉ thể con!” Tưởng Đông Lai tự tin.
Bọn họ , Lương Mẫn Anh mới thở phào nhẹ nhõm, lời Tô Duy Duy với Triệu Tương Ngọc cô hiểu, kỳ lạ là thái độ Tô Duy Duy càng mạnh mẽ, Triệu Tương Ngọc đối với Tô Duy Duy càng khách sáo, Lương Mẫn Anh từng thấy Triệu Tương Ngọc khách sáo với ai như , chị dâu cô thật bản lĩnh, ngay cả Triệu Tương Ngọc cũng trị .
Lương Mẫn Anh ở nhà chờ gả, Tô Duy Duy cũng lấy tiền ít ỏi thêm của hồi môn cho cô, bên phía Lưu Ngọc Mai cũng ép bỏ mấy cái chăn, gom góp như ngược cũng một phần thể diện. Lương Mẫn Anh cũng trông mong trong nhà thể cho của hồi môn hồn, thấy Tô Duy Duy thêm ít đồ, ngược cảm động, cô , kế đối với cô , Tô Duy Duy chị dâu đây đối với cô cũng nhiệt tình, nhưng tại , cô trở về chỉ cảm thấy chị dâu như biến thành một khác, tuy thấy nhiệt tình bao nhiêu, nhưng cô mỗi việc chị dâu đều là cho cô.
Hôm , Tạ Chấn Giang vui mừng hớn hở, Lưu Ngọc Mai cũng hiếm khi mặt mày hồng hào, thấy Tô Duy Duy đuôi cũng vểnh lên trời .
Lưu Ngọc Mai nhiều ngày ngoài, cũng nghẹn c.h.ế.t , dù chuyện cũng xảy , bà nhốt trong nhà cũng vô dụng, chi bằng ngoài dạo, bà nghênh ngang ngoài.
Hồng Mai và Trương Quế Hoa đều đó tán gẫu, thấy bà , Trương Quế Hoa ném vỏ hạt dưa :
“Bà cũng hổ, mặt dày mày dạn, căn bản coi con dâu là .”
“May mà tính tình Duy Duy , đổi thành đanh đá chắc chắn xong !”
“Nhìn bà đắc ý kìa, cũng đang đắc ý cái gì.”