Nguyên cũng chỉ là vai phụ trong sách, càng đừng nhắc đến qua đường Giáp Ất Bính Đinh nhà họ Tô , trong sách miêu tả về gia đình nguyên sinh của nguyên nhiều, cho dù Tô Duy Duy từng sách, cũng khó mà hiểu tại Tô đối xử với cô như , bố thiên vị cũng kiểu thiên vị .
Cô mua hai hộp bánh xốp ở cửa hàng đầu thôn.
Lúc đầu Tô Duy Duy thành quả phụ về nhà ở một thời gian, ai ngờ đến cửa Tôn Hồng Anh đuổi .
“Mày gả chồng thì là nhà , quả phụ, đừng về nhà bố đen đủi.”
Nguyên xách túi ở cửa, những lời của tổn thương thấu tim.
Nguyên c.h.ế.t tâm với nhà họ Tô, đối với Tô cũng ôm bất kỳ kỳ vọng nào, quan hệ với nhà đều tính là thiết, điều ngược thuận tiện cho Tô Duy Duy, đỡ lộ sơ hở. Tô Duy Duy tiện tay về nhà, liền mua hai hộp bánh xốp từ cửa hàng đầu thôn.
Cô xách đồ khỏi cửa, liền thấy Tề Nguyên Tân tới từ đối diện.
Anh vẫn mặc áo sơ mi trắng quần đen, vai tính là rộng, điều càng thêm thon dài đĩnh đạc, phối với gọng kính tròn sống mũi, một phái thư sinh, vài phần phái đầu quý công t.ử.
Tề Nguyên Tân trầm mặc giây lát, chằm chằm Tô Duy Duy lâu. Những ngày ăn ngon ngủ yên, cả đêm khó ngủ, quầng thâm mắt vô cùng rõ ràng, ai gặp cũng hỏi bệnh , nhưng cô thì , mấy ngày gặp da dẻ mọng nước, môi đỏ mọng, váy cạp cao tôn lên dáng lồi lõm, trong đôi mắt đen dài ánh lên vẻ xuân tình, thế mà còn hơn ba phần, phụ nữ đúng là quá lương tâm! Đùa giỡn tình cảm của bản tiêu sái rời .
Trách vô dụng, luôn nhớ tới quá khứ của bọn họ, khi đó bọn họ lén lút hẹn hò, đập ngắt một cọng bồ công cũng thể thổi lâu, tình uống nước cũng no, khi đó là thực sự vui vẻ. Anh thực sự thích cô, nhưng hiểu đều sẵn lòng vì cô bỏ trốn , cô rốt cuộc gì thỏa mãn.
“Duy Duy, em vẫn khỏe chứ?”
Tô Duy Duy nhướng mày, “Không khỏe.”
Mắt Tề Nguyên Tân sáng lên, ánh mắt nóng rực, “Em...” Chẳng lẽ cô cũng đau khổ giống như !
Tô Duy Duy xua tay, kiên nhẫn : “Trời nóng khó chịu, nông thôn nhiều côn trùng, trong nhà quạt điện tủ lạnh, nóng c.h.ế.t, ăn cũng ngon, đương nhiên khỏe .”
“...” Ánh mắt Tề Nguyên Tân tối sầm , buồn bã như , nhưng cô chỉ nghĩ đến ăn?
“Duy Duy, chẳng lẽ em thực sự nỡ bỏ rơi ?”
“Không nỡ, cho nên cưới ?” Tô Duy Duy chớp chớp mắt.
Tề Nguyên Tân cúi đầu gì, từng thử chuyện với , nhưng lấy cái c.h.ế.t uy h.i.ế.p, cuối cùng tan rã trong vui, từ nhỏ hiếu thuận, tình cảm với cũng sâu đậm, thực sự thể màng đến suy nghĩ của bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-41.html.]
“Duy Duy, chúng thể bỏ trốn, đến lúc đó sẽ cưới em.”
Tô Duy Duy trợn trắng mắt, hứng thú với lời của , càng chút cảm động nào, đàn ông to xác thế , não, chút trắc trở cũng gánh nổi, đàn ông như còn cưới cô? Nằm mơ! Đàn ông như kiếp cô gặp cả đống, gả thì tùy tiện chọn một là gả , hà tất đợi đến bây giờ chứ?
Tô Duy Duy xoay luôn, đợi cô xa, Tạ Bảo Vân chạy tới, tức giận: “Anh Tề, nãy gì với Tô Duy Duy thế? Cô chỉ là một quả phụ, cái gì cũng , dáng dấp cũng chỉ thế thôi, rốt cuộc ở chỗ nào?”
Tề Nguyên Tân vui nhíu mày: “Tốt ở chỗ nào? thấy cô chỗ nào cũng hơn cô!”
Mặt Tạ Bảo Vân trắng bệch.
Trường học của Tranh Tranh và Tiểu Muội tìm xong , hai đứa đều học ở trường trấn, Tranh Tranh học lớp mầm, Tiểu Muội học lớp một.
Hôn lễ của Lương Mẫn Anh tháng mười, Tô Duy Duy gần đây rảnh đưa đón con, dứt khoát đợi tổ chức xong hôn lễ đưa chúng nó đến trường, hai đứa thấy Tô Duy Duy về nhà đẻ nhất định theo, Tô Duy Duy bất lực, đạp xe mỗi bên đèo một đứa.
Nhà họ Tô ở trấn, nhà cửa hơn nhiều so với chỗ Tô Duy Duy ở hiện tại, ba gian nhà ngói còn cái sân, ba gian nhà , Tô Hữu Tài và Tôn Hồng Anh ở một gian, hai gian còn Tô Viện Viện chiếm gian lớn đó, gian nhà kho nhỏ nhất là của Tô Duy Duy.
Tô Duy Duy dắt xe đạp cửa, Tôn Hồng Anh thấy cô thì lạnh nha lạnh nhạt, Tô Hữu Tài đẩy bà một cái, bà lúc mới : “Về ?”
“Bố , bỗng nhiên gọi con về?”
Tô Hữu Tài khoảnh khắc thất thần, con gái lâu gọi bọn họ là bố , con gái ghi hận ông ông thể hiểu, dù Tôn Hồng Anh nhất quyết bắt Viện Viện mạo danh học tịch của Duy Duy, đặt ai trong lòng cũng sẽ thoải mái. Ông vốn dĩ đồng ý, nhưng ông chủ, hơn nữa Viện Viện loạn dữ dội, ông đành ngầm đồng ý cách của Tôn Hồng Anh, đó Duy Duy gả chồng còn thành quả phụ, trong lòng ông luôn áy náy.
Lần Duy Duy về nhà Tôn Hồng Anh đuổi , lời tàn nhẫn bảo bao giờ nữa.
Mấy tháng gặp, khí chất Duy Duy đổi lớn, cô chuyện khách sáo lễ phép, mang theo sự xa cách khó , cứ như để bọn họ mắt.
Trong lòng Tô Hữu Tài chua xót, gượng: “Em gái con xem mắt, đều là một nhà, con con về giúp kiểm tra.”
Lúc Tô Viện Viện chân trần , thấy Tô Duy Duy, cô buột miệng : “Chị bỏ trốn ?”
Tô Duy Duy như : “Ai chị bỏ trốn?”
Tô Viện Viện khựng , bạn cô cùng thôn với Tô Duy Duy, là đều đang đồn Tô Duy Duy bỏ trốn, đối tượng bỏ trốn chính là cán bộ trẻ mới đến thôn Tề Nguyên Tân, Tô Viện Viện từng gặp Tề Nguyên Tân, dáng dấp cũng khá trai, điều kiện cũng , nghĩ đến việc Tô Duy Duy bỏ trốn cùng đàn ông như , trong lòng cô liền thoải mái.