Thập Niên 90: Xuyên Thành Vợ Trước Bỏ Trốn Của Đại Lão - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-03-22 00:12:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Với Tưởng Đông Lai là rể tao, ổng lừa tao chắc?”

Tranh Tranh cau mày, thích Tưởng Đông Lai nhỉ? Cứ cảm thấy giống .

Lương Tiểu Đệ trách Tô Duy Duy cản trở kiếm tiền, mấy ngày cũng chuyện với cô. Cậu học, ngày ngày lì ở nhà. Tô Duy Duy cũng ép, chỉ bắt xuống ruộng việc mỗi ngày. Lương Tiểu Đệ cứ thế ở nhà ăn mấy hôm.

Mấy ngày , Tô Duy Duy chạy sang hai trường lân cận bán nốt đề thi. Vì qua kỳ thi tháng mấy ngày nên cô giảm giá, chỉ bán ba trăm đồng một trường. Đương nhiên họ tranh mua. Giờ trong tay Tô Duy Duy gần một ngàn bảy trăm đồng, nhưng kiếm tiền cô với ai, bình thường mua cọng hành cũng ki bo, với bọn trẻ cũng tiêu xài hoang phí, nên ai cũng tưởng nhà vẫn cơm ăn.

Tô Duy Duy tự hiểu, bán đề thi kế lâu dài, chẳng qua dựa danh tiếng lớp học Nhất Trung kiếm chút tiền "hớt váng". Một khi cái kiếm tiền, ăn theo sẽ nhiều, lúc đó bán nữa, chuyển sang cái khác. Giờ cô bán đề thi cũng chỉ là kế sách tạm thời, kiếm chút sinh hoạt phí mà thôi.

Đầu tháng Mười, Lương Mẫn Anh sắp kết hôn, trong nhà dọn dẹp tươm tất, chữ Hỷ đỏ ch.ót dán khắp nơi, chị em trong nhà đều về đông đủ. Ai ngờ đúng lúc , thành phố truyền về tin tức: Tạ Chấn Giang bắt .

Lúc đó Lưu Ngọc Mai đang buôn chuyện với mấy bà thím ở đầu làng.

“Kia con Xảo Hồng ?”

“Quần mặc ngắn cũn cỡn thế khác gì ở truồng? Đã chồng mà ăn mặc như thế, định quyến rũ ai ?”

đấy, ngày nào cũng ăn mặc lẳng lơ, hôm qua mặc cái váy tay ngắn tí, ngắn thêm tí nữa là lòi cả n.g.ự.c .”

“Bà cái quần của nó xem, hở đùi hở m.ô.n.g, mà là nó thà đập đầu c.h.ế.t quách cho xong!” Lưu Ngọc Mai phỉ nhổ một câu! Ác miệng bàn tán về Xảo Hồng đang ngang qua. Xảo Hồng là chị dâu của Kiều Kiều, bình thường ăn mặc táo bạo một chút, Lưu Ngọc Mai suốt ngày bám theo , mấy c.h.ử.i Xảo Hồng thấy cả. Trong mắt Lưu Ngọc Mai, đàn bà con gái cứ mặc quần dài mà mặc váy đều là đàng hoàng, đều là quyến rũ đàn ông.

“Phải , con dâu nhà bà thế nào ?” Người chuyện quan hệ khá với Lưu Ngọc Mai, con dâu nhà bà bớt lo, bèn hiến kế: “ bảo , con dâu như thế bà dạy dỗ cho trò, dù cũng con dâu ruột, nó cũng chẳng nuôi bà , đắc tội cũng chẳng sợ.”

“Chuẩn luôn, con dâu bà chắc chắn tằng tịu với trai lạ bên ngoài . Bà cách nó ăn mặc xem, suốt ngày diện cái áo sơ mi vàng, chẳng để tôn da trắng ? Tưởng ai chắc? Mặt nó trắng thế , trát phấn , yêu ma quỷ quái, ăn diện thế cho ai xem?”

“Chồng c.h.ế.t mà còn chưng diện như thế, thấy đàn ông trong cái làng giữ cho c.h.ặ.t, nó câu mất hồn!”

Lưu Ngọc Mai c.ắ.n hạt dưa "phụt" một cái, hằn học : “Sớm muộn gì cũng xử nó, các bà xem nó tí dáng vẻ góa phụ nào ? Mấy hôm còn ép nộp tiền học cho con Tiểu Muội với thằng Tranh Tranh, các bà bảo lấy tiền nuôi lắm trẻ con thế? Mẹ kế khó lắm, còn gì nó, nó vác d.a.o đòi c.h.é.m , các bà bảo dễ dàng gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-52.html.]

thật, bà kế cũng chẳng dễ dàng gì.”

“May mà con trai bà phất lên , xưởng trưởng cơ mà. bảo Ngọc Mai, thằng Bảo Giang nhà đang thất nghiệp, hôm nào bà bảo Chấn Giang giúp một câu cho nó xưởng với? Cũng chẳng mong kiếm mấy trăm một tháng như Chấn Giang nhà bà, kiếm một trăm là mãn nguyện .”

“Chấn Giang giờ là xưởng trưởng, đúng là đổi đời , chuyện cỏn con Chấn Giang chắc chắn giúp .”

Mấy lời tâng bốc khiến Lưu Ngọc Mai mát lòng mát . Hồi trẻ bà là góa phụ chê, chịu ít khổ cực, may mà con trai tranh khí, giờ còn cổ phần khô ở xưởng sửa xe. Dạo ai gặp bà cũng khách sáo, khiến bà nở mày nở mặt.

“Chuyện nhỏ! với Chấn Giang một tiếng là , nó giờ là ông chủ xưởng sửa xe ! Chỉ là một câu thôi, bà cứ yên tâm, Lưu Ngọc Mai loại trở mặt nhận quen, ngay đây...”

Lời còn dứt, Bảo Giang thở hồng hộc chạy tới, gấp gáp : “Có chuyện , chuyện ! Bị bắt !”

Lưu Ngọc Mai c.ắ.n dở hạt dưa, thấy cuống cuồng thì trong lòng bất mãn. Cái thằng Bảo Giang việc lúc nào cũng hấp tấp, xưởng sửa xe trò trống gì , bà là xưởng trưởng kiểm tra cho kỹ. Nghĩ đến đây, Lưu Ngọc Mai vểnh ngón tay út đeo chiếc nhẫn vàng to sụ lên, đảo mắt : “Ai bắt? Xem cháu căng thẳng kìa, Bảo Giang , việc đừng bộp chộp, bình tĩnh! Bình tĩnh!”

Bảo Giang cuống đến mức suýt tắc thở, thấy Lưu Ngọc Mai cứ bình chân như vại, càng sốt ruột, vỗ đùi cái đét:

“Thím Ngọc Mai ơi, Chấn Giang nhà thím công an bắt ! Nước sôi lửa bỏng thế mà thím còn tâm trạng c.ắ.n hạt dưa!”

Lưu Ngọc Mai hình: “Mày... mày cái gì cơ! Nói bậy bạ gì đấy! Con tao là xưởng trưởng, thể bắt?”

“Chính vì là xưởng trưởng nên mới bắt đấy! Công an bảo nghi dính líu đến cái gì mà... đầu cơ trục lợi! Còn bảo buôn lậu vật tư! Nghe mấy cái xe trong xưởng đều là xe lậu, mua giá rẻ, tân trang bán giá cao ăn chênh lệch. Công an còn bảo tội to lắm, nếu điều tra đầu tư xưởng, khéo dựa cột cũng nên!”

Lưu Ngọc Mai bủn rủn chân tay, vững: “Mày mày mày... mày đừng lừa tao, con tao bắt, dựa cột chứ?”

Bà vội vàng chạy về nhà, Giang Đào đỏ cả mắt: “Mẹ, nghĩ cách , Chấn Giang mà tù, bảo con với hai đứa nhỏ sống thế nào đây?”

Lưu Ngọc Mai lao sầm chỗ Tô Duy Duy, thấy Lương Mẫn Anh đang thu dọn chăn màn của hồi môn, nghiến răng c.h.ử.i rủa: “Tại mày! Tất cả là tại mày! Nếu tại mày, Chấn Giang thể bắt!”

 

 

Loading...