Tạ Chấn Giang hoảng hốt một chút, gượng: “Cô cái gì thế, chẳng qua là chú ý thôi mà?”
Giang Đào đang đút cơm cho Tráng Tráng mặt đột nhiên lạnh tanh, phẫn nộ chằm chằm Tạ Chấn Giang.
Tạ Chấn Giang vội vàng : “Em đừng cô bậy, Tô Duy Duy chính là chổi, Tô Duy Duy cô cái gì thế? Chẳng lẽ cái bàn là nhà cô, cô thì ?”
Tô Duy Duy : “Thế ? Vậy là hiểu lầm ?”
“Vốn dĩ là thế! cảnh cáo cô đừng bậy, thời buổi phỉ báng là phạm pháp đấy!”
“Ái chà!” Tô Duy Duy đầy ẩn ý: “Khá lắm nha, một kẻ mù chữ mà còn phỉ báng, còn phạm pháp cơ đấy?”
Tạ Chấn Giang chặn họng đến mức nên lời, chỉ thể cầu xin về phía Giang Đào. Giang Đào sầm mặt hung hăng lườm Tô Duy Duy một cái, sắc mặt Lưu Ngọc Mai cũng , lập tức la lối: “Cái bàn chỉ chút chỗ , là chúng đều để cô ăn một ? Cứ cái dạng quả phụ như cô, con trai thể để mắt đến cô? Bớt dát vàng lên mặt .”
Tô Duy Duy mà bật : “ , là một quả phụ, con trai bà còn quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c, hả? Phạm tiện đúng ? Bà yên tâm, dù là quả phụ cũng chướng mắt cái thằng con trai quỷ xui xẻo của bà, Hạc Minh nhà tuy c.h.ế.t, nhưng thẩm mỹ cơ bản của vẫn còn.”
Lương Tiểu Muội ngốc nghếch , nhưng Lương Tiểu Đệ học cấp hai , đang ở tuổi phản nghịch. Những năm đầu ruột Lương Tiểu Đệ c.h.ế.t, cả nhà đều là cả Lương Hạc Minh nuôi sống, bây giờ Lương Hạc Minh xảy t.a.i n.ạ.n qua đời, Tạ Chấn Giang liền bắt nạt chị dâu cả, Lương Tiểu Đệ là đầu tiên cho phép. Nghĩ đến đây, Lương Tiểu Đệ vẻ mặt cừu hận bọn họ, Lưu Ngọc Mai và Tạ Chấn Giang , ngược dám gì, bọn họ sợ Lương Tiểu Đệ, nhưng sợ Lương Tiểu Đệ ngoài lung tung, chỉ đành nuốt cục tức xuống.
Buổi tối, Tô Duy Duy tắm cho Tranh Tranh, gội đầu cho Lương Tiểu Muội. Lương Tiểu Muội bình thường ai chăm sóc, lôi thôi lếch thếch, tóc tai cũng gội, Tô Duy Duy gội đầu cho cô bé mới phát hiện đầu cô bé chấy. Tô Duy Duy nuốt nước bọt, cô từ nhỏ ưa sạch sẽ, bắt chấy cho bao giờ? Chỉ đành kiên trì lấy cái lược bí , nương theo ánh đèn bắt chấy cho Lương Tiểu Muội, Tranh Tranh cũng bưng cái ghế đẩu bên cạnh, Tô Duy Duy bóp c.h.ế.t một con chấy liền dạy bé đếm một cái, đợi bắt chấy xong, Tranh Tranh đều đếm hai con .
Tóc Lương Tiểu Muội vẫn luôn ngứa, bình thường cứ gãi mà , trong nhà căn bản ai quản cô bé, đầu cô bé chấy, ngại c.h.ế.t , nhưng chị dâu những chê bai, còn bắt chấy cho cô bé, bây giờ bắt chấy da đầu ngứa nữa, cảm giác thần thanh khí sảng, Lương Tiểu Muội ngượng ngùng liếc khuôn mặt Tô Duy Duy, ánh đèn ngũ quan của Tô Duy Duy càng vẻ nhu hòa, trông thật .
Lương Tiểu Muội đến ngẩn ngơ, đợi Tô Duy Duy hồn thì thấy cô bé ngốc nghếch chằm chằm .
“Em đấy, cứ ngốc nghếch thế hả?” Nhà văn nổi tiếng tương lai, đại lão điện ảnh truyền hình đầu mà chấy, còn ngốc nghếch, Tô Duy Duy luôn loại cảm giác vi hòa.
Lương Tiểu Muội đỏ mặt, cúi đầu nhỏ giọng một câu: “Ai bảo chị dâu xinh quá gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-90-xuyen-thanh-vo-truoc-bo-tron-cua-dai-lao/chuong-6.html.]
Tô Duy Duy chọc , cô cũng tự tắm rửa, vì đề phòng Tạ Chấn Giang cô bảo Lương Tiểu Muội và Tranh Tranh canh ở bên ngoài. Tắm một nửa, Tô Duy Duy trong gương, xuyên đến lâu như mới tâm tư đ.á.n.h giá tướng mạo của , lúc mới ý thức trong sách sai. Quả phụ Tô Duy Duy quả thực xinh , chính vì xinh , khi Lương Hạc Minh c.h.ế.t, trong thôn thiếu lời tiếng , Tô Duy Duy da mặt mỏng, ở nổi trong thôn, điều gián tiếp dẫn đến việc cô ý định bỏ trốn, thoát khỏi cái thôn nhỏ lạc hậu .
Cô trong gương làn da phiếm ánh hồng khỏe mạnh, ánh mắt long lanh, sống mũi cao thẳng, môi hạt châu rõ ràng, khóe miệng luôn cong lên, giống như môi , vì là phụ nữ, xinh còn thêm vài phần mặn mà, khiến kinh ngạc.
Là một mỹ nhân hiếm .
Có điều bản Tô Duy Duy cũng là mỹ nữ, đổi cái vỏ bọc ngược cảm thấy kích động lắm, cô đơn giản rửa mặt xong liền dẫn Tranh Tranh cùng ngủ, Lương Tiểu Muội trải chiếu ngủ đất, ngủ một nửa, Tô Duy Duy bỗng nhiên hỏi: “Tiểu Muội, những khác về?”
Lương Tiểu Muội trở , nóng toát mồ hôi đầu.
“Anh hai thành phố tìm việc , thể tìm , chị cả ở xưởng may, chị bạn trai, đó em chị kết hôn, cũng bao giờ kết, ba và chị hai đều đang học việc, ở trong ký túc xá.” Lương Tiểu Muội tuổi nhỏ phòng , nếu thấy Tô Duy Duy hỏi như , kiểu gì cũng nghi ngờ.
Tô Duy Duy nghĩ đến chuyện liên quan đến mấy vị đại lão trong văn, chỉ khi Lương Hạc Minh c.h.ế.t Tô Duy Duy cũng bỏ trốn, mấy đứa em trai em gái chịu ít thiệt thòi của Lưu Ngọc Mai, trong nhà bỗng chốc mất trụ cột, mấy sống đều suôn sẻ, trong đó ba và chị hai trong miệng Lương Tiểu Muội, cũng chính là cặp song sinh Lương Minh Trung và Lương Minh Tô, vì Lưu Ngọc Mai cho bọn họ học, đều nghỉ học học việc. Theo tình tiết trong sách, Lương Hạc Minh tìm bọn họ, đón bọn họ thành phố, mới nắn đường đời cho bọn họ, chuyện cũng mới sáu vị đại lão .
Tức là, bây giờ sáu đứa trẻ bao gồm cả Lương Tiểu Muội, cuộc sống đều khổ sở.
Điều lợi cho Tô Duy Duy, đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi luôn hơn dệt hoa gấm.
“Tiểu Muội, nóng ? Em lên giường ngủ ? Chị dâu quạt cho em.”
Lương Tiểu Muội hiểu chuyện : “Em tự quạt, chị dâu chị chăm sóc Tranh Tranh cũng dễ dàng, chị ngủ .”
Tô Duy Duy cưỡng ép kéo cô bé lên giường, cô xuống chiếu, híp mắt chăm chú Lương Tiểu Muội. Lương Tiểu Muội đó, cảm nhận gió đỉnh đầu vù vù, cái quạt hương bồ từng cái từng cái, giống như thổi trong lòng cô bé.