Chu Chiêu Chiêu sớm , mùa đông hàng năm nước hồ trong công viên đóng băng chắc, đó nhiều đến đây trượt băng.
Có lẽ hôm nay là mùng một Tết, lúc tuy vẫn còn sớm, nhưng một đến trượt băng .
"Lại đây." Dương Duy Lực xổm xuống giày cho Chu Chiêu Chiêu.
"Thế là giày ?" Chu Chiêu Chiêu chút sợ hãi, "Hay là, em bộ mặt hồ cảm nhận một chút ?"
"Đi giày cảm nhận." Dương Duy Lực , "Đừng sợ, sẽ bảo vệ em."
Anh xổm xuống lượt giày trượt băng đúng cho Chu Chiêu Chiêu và Dương Gia Hinh.
Dương Gia Hinh từng đến, một chút, Dương Duy Lực liền để cô bé vịn tay từ từ lên.
"Em dám." Chu Chiêu Chiêu xổm mặt đất, thế nào cũng chịu dậy, "Em sợ."
Đôi mắt hạnh của cô ươn ướt Dương Duy Lực, lời mang theo vẻ nũng nịu mà ngay cả chính cô cũng .
Dương Duy Lực: "..."
Làm bây giờ?
Bỗng nhiên dạy cô học trượt băng nữa, lập tức đưa cô về ngay, đó dạy cô một thứ khác... thú vị hơn.
"Anh đỡ em." Dương Duy Lực nén luồng nhiệt bốc lên trong lòng xuống, hạ thấp giọng .
"Thím nhỏ, đừng sợ." Dương Gia Hinh bên cạnh cũng đang cổ vũ cho Chu Chiêu Chiêu.
Chu Chiêu Chiêu thể để thua một cô bé con .
Nghiến răng vịn tay Dương Duy Lực dậy, nhưng mới lên suýt nữa ngã ngửa , may mà Dương Duy Lực phản ứng nhanh, đỡ cô trong lòng .
"Là của , giảng giải cho em." Dương Duy Lực xin , bắt đầu từ từ dạy cô cách trượt băng.
Bởi vì phát hiện, nếu bình tĩnh , thể sẽ kiềm chế mà đưa cô về.
Phải rằng, Dương Duy Lực nghiêm túc dạy, Chu Chiêu Chiêu vẫn học nhanh, ngay cả Dương Gia Hinh bên cạnh cũng bắt đầu trượt một đoạn ngắn .
"Dương Duy Lực, em trượt !" Chu Chiêu Chiêu trượt một đoạn liền hưng phấn hét lên với Dương Duy Lực.
Tuy nhiên giây tiếp theo, liền thấy Chu Chiêu Chiêu a một tiếng.
Vui quá hóa buồn đại khái là như thế .
Ngã một cú dập m.ô.n.g.
Chu Chiêu Chiêu: "..."
Mông cô đau quá .
"Thím nhỏ, thím chứ?" Dương Gia Hinh sán lo lắng hỏi.
Chu Chiêu Chiêu: "..."
Muốn , nhưng .
Mất mặt quá .
"Không chứ." Dương Duy Lực tới đỡ cô, "Ngã đau m.ô.n.g ?"
"Không ." Chu Chiêu Chiêu nhíu mày bò dậy.
Cho dù đau, cô cần mặt mũi ? Chẳng lẽ thừa nhận mặt Dương Gia Hinh?
Tuy nhiên giây tiếp theo cả cô nhẹ bẫng, ngay đó liền Dương Duy Lực bế bổng lên kiểu công chúa.
"Anh mau thả em xuống." Chu Chiêu Chiêu vội vàng .
Giữa thanh thiên bạch nhật bế cô lên, nhỡ tố cáo là tác phong thì ?
"Anh là chồng em, em thương bế em là chuyện đương nhiên." Dương Duy Lực .
Dương Gia Hinh bên cạnh lè lưỡi, theo bên cạnh Dương Duy Lực.
Còn , bế trượt băng thế cảm giác cũng khá sướng.
Đợi đến bên bờ, Dương Duy Lực nhẹ nhàng đặt cô xuống, "Đỡ hơn chút nào ?"
"Ây da, để xem đây là ai nào?" Chu Chiêu Chiêu còn lên tiếng, bỗng một giọng truyền đến, hì hì , "Đây chẳng là hoàng t.ử trượt băng Dương lão tam của chúng ?"
Chu Chiêu Chiêu đầu , liền thấy một đàn ông tới.
Mặc đồ lòe loẹt, tay còn vác một cái đài cassette.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-220-thu-thach-truot-bang.html.]
Dương Duy Lực nhàn nhạt liếc một cái, lên tiếng, tiếp tục xổm xuống hỏi Chu Chiêu Chiêu, "Thế nào ?"
"Đỡ nhiều ." Chu Chiêu Chiêu trả lời.
"Chậc chậc..." Gã lòe loẹt huýt sáo một cái , "Đều Dương lão tam kết hôn đổi , cứ tưởng bốc phét, ngờ hôm nay mở rộng tầm mắt."
"Không giới thiệu chút ?" Anh sán Chu Chiêu Chiêu một cái .
"Ồn ào." Dương Duy Lực nhả hai chữ.
Người đàn ông cũng giận, khẩy một tiếng, Chu Chiêu Chiêu, "Em dâu chào em, tên là Chu Nham Bằng."
"Cút." Lời dứt, liền thấy Dương Duy Lực tức giận đá cho một cái, "Nói tiếng ."
" lúc nào tiếng ?" Chu Nham Bằng hì hì , "Cậu chuyên chế như thế, dỗ em dâu đồng ý gả cho ?"
"Gọi chị dâu." Dương Duy Lực đá một cái, "Trước mặt vợ chú ý chút."
"Gọi chị dâu cũng ," Chu Nham Bằng nhếch mép , "Dám thi đấu một trận ? Cậu thắng gọi chị dâu."
"Ở đây?" Dương Duy Lực đang trượt băng, .
"Cái dễ thôi." Chu Nham Bằng , đầu hét lên với đang vác đài cassette của , "Bật nhạc lên."
Người nọ nhận hiệu ấn nút một cái, tiếng nhạc lập tức vang lên.
Lại còn là loại nhạc Rock & Roll.
Chẳng mấy chốc, những vốn đang trượt băng liền tụ tập , "Anh Bằng, đến ."
Có hô lên.
"Nói với một chuyện," Chu Nham Bằng đè tay xuống hiệu đừng chuyện, bảo: "Vị , là em của Dương Duy Lực, nhưng về việc ai là ai là em, cái thì khó ."
"Hai chúng sinh cùng ngày."
"Cho nên nghĩ một cách, lát nữa thi trượt băng, ai thắng đó là , đương nhiên thua chính là em ."
"Mọi xem ?" Anh .
"Muốn." Đám vây xem hô to.
"Vậy thể phiền các vị bờ xem, nhường chút chỗ thi đấu cho hai chúng ." Anh tiếp tục .
"Không thành vấn đề." Có hô lên, hơn nữa còn chỉ một .
Và nhanh nhường chỗ .
"Thế nào?" Chu Nham Bằng đắc ý Dương Duy Lực, "Thi thi."
Dương Duy Lực hoang mang vội vã, buộc dây giày cho Chu Chiêu Chiêu hỏi cô, "Muốn xem ?"
Chu Chiêu Chiêu mắt lấp lánh , gật đầu.
"Đợi đấy." Dương Duy Lực cưng chiều xoa đầu cô.
Chu Nham Bằng: "..."
Đồng ý thì đồng ý, tại phát cơm ch.ó cho cẩu độc là ?
"Thi thế nào?" Ngay lúc đang ngẩn , Dương Duy Lực hỏi.
"Hay là chơi chút độ khó cao?" Chu Nham Bằng , "Cậu mấy năm trượt , là để khởi động một chút?"
"Không cần." Dương Duy Lực , "Nói , thi thế nào?"
"Cưới vợ mới đúng là khác," Chu Nham Bằng , "Hay là mỗi bế một , xem ai trượt đến đích ?"
Vừa , thấy Dương Duy Lực bế vợ mà.
Cũng khá thú vị.
"Cậu vợ ?" Dương Duy Lực liếc xéo .
Chu Nham Bằng: "Còn coi thường ai đấy? Không vợ còn tìm đối tượng ?"
"Cái cô ..."
"Chu Nham Bằng." Cô gái cạnh lạnh lùng .
"Hì hì, Mao Tiểu Khê, thế nào? Chơi ?"