Trước đây điều Đinh thị tự hào nhất chính là một đứa con trai lời.
Cho dù con dâu Vương Hồng giỏi giang đến , nhưng cái nhà vẫn là Đinh thị bà định đoạt.
Bởi vì Trương Kiến Thiết là một con đại hiếu, bất kể Đinh thị loạn thế nào, Trương Kiến Thiết đều sẽ về phía bà , bảo Vương Hồng nhường nhịn bà nhiều hơn một chút.
bây giờ, bất kể Đinh thị thế nào Trương Kiến Thiết đều đồng ý.
Anh vẫn cần chút thể diện.
"Mẹ, chuyện cách nào ," Trương Kiến Thiết , "Mẹ nếu còn con trai ở đây còn chút mặt mũi, thì đừng tìm Chu Chiêu Chiêu đòi ba ngàn đồng quốc trái đó nữa."
Lúc đầu bọn họ chính là một chút đường lui cũng chừa cho mà.
"Vợ con quan hệ với Chu Chiêu Chiêu ?" Đinh thị vẫn cam lòng , "Loại tiền chẳng lẽ nên chủ động trả ?"
"Còn quan hệ gì chứ." Đinh thị bĩu môi.
Nếu quan hệ , thể tự kiếm tiền bạn đau lòng?
Trương Kiến Thiết khổ một tiếng.
"Con hạ xuống để tìm, thì ." Đinh thị , "Mẹ tìm Vương Hồng chuyện, ngộ nhỡ trả thì ?"
"Cùng lắm thì, xin Chu Chiêu Chiêu, mắt tròng." Đinh thị nghiến răng .
Chỉ cần thể đòi , bảo bà gì cũng .
"Mẹ." Trương Kiến Thiết tức giận , "Mẹ còn chê chúng chê đủ ?"
"Cười chê thì chê, sợ," Đinh thị , "Chỉ cần thể đòi quốc trái đó."
"Thôi, chuyện con đừng quản nữa, để ." Đinh thị .
Đến lúc đó mất mặt cũng là mất mặt bà , liên quan đến con trai bà .
Trương Kiến Thiết ngăn Đinh thị , nhưng Đinh thị xong luôn, Trương Kiến Thiết đuổi theo hai bước cuối cùng vẫn dừng .
Thực , trong lòng một ảo tưởng.
Ngộ nhỡ thì ?
Vương Hồng bên tiễn Chu Chiêu Chiêu xong liền bắt đầu bận rộn việc buôn bán trong quán, bây giờ buổi trưa nhiều học sinh đến đây ăn mì, việc ăn của quán cô cũng đặc biệt .
Thịt bò ở Tân Cương ngon, mì trộn khô thịt bò kho tàu mà quán cô tung yêu thích.
Vương Hồng mới bận xong xuống nghỉ ngơi, liền thấy tiếng bước chân ở cửa.
"Hoan nghênh..." Vương Hồng theo bản năng ngẩng đầu, liền thấy Đinh thị , cô thần sắc nhàn nhạt , "Sao đến đây?"
Nghe xem đây là lời gì?
Cái gì gọi là bà đến đây? Xảy chuyện lớn như , chẳng lẽ bà thể đến ?
"Mấy ngày nay con đều về nhà, qua đây thăm con." Đinh thị nén sự bực bội trong lòng, , "Có bận nữa cũng chú ý sức khỏe."
"Hay là về nhà ở , hầm canh gà cho con tẩm bổ." Bà nịnh nọt .
"Không cần , con ở đây ." Vương Hồng thản nhiên , "Mẹ còn việc gì ? Không việc gì thì con việc ."
"Vương Hồng," Đinh thị hiếm khi tức giận, thăm dò hỏi cô, "Hôm nay Chu Chiêu Chiêu đến tìm con ?"
Vương Hồng , "Có tìm."
Lời cô dứt, liền thấy mắt Đinh thị sáng lên, đó căng thẳng hỏi cô, "Vậy... cô gì ?"
Vương Hồng tiếp tục , "Mẹ cô gì?"
Đinh thị: "..."
Cái gì gọi là bà cô gì?
"Mẹ đương nhiên là ..." Bà đến đây dừng , Vương Hồng, "Vương Hồng, vì chuyện con ý kiến với ."
" cũng còn cách nào, con nếu giải thích với quốc trái là cái gì, thể kiếm tiền, chắc chắn sẽ ngăn cản mà." Đinh thị .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-308-vuong-hong-doi-ly-hon.html.]
Dù , bà bây giờ cứ bám lấy điểm buông.
Cô Vương Hồng nếu bàn bạc với , thì cũng sẽ đồng ý.
Vương Hồng , ", của con."
"Chúng bây giờ là lúc ai đúng ai sai." Đinh thị cô trong lòng thoải mái hơn nhiều, cảm thấy Vương Hồng vẫn khá .
Tiếp tục , "Hồng Hồng , đó là ba ngàn đồng quốc trái đấy, vốn dĩ là con mua mà."
"Con với Chiêu Chiêu quan hệ như , thể với cô một tiếng , chúng trả ba ngàn đồng cho cô , cô trả quốc trái cho chúng ."
Vương Hồng gì, cứ thế Đinh thị .
"Được ?" Đinh thị cô đến mức chút sởn gai ốc, nhưng vẫn , "Con cứ với cô xem ?"
"Cô mà trách thì cứ trách cái miệng của ," Đinh thị bộ tự vả miệng .
Bà đây cũng từng như , nhưng còn đ.á.n.h thì Vương Hồng ngăn .
, Vương Hồng động đậy, tay Đinh thị dừng giữa trung một lúc, lúng túng bỏ xuống.
"Đều trách mắt tròng, nhưng cái cũng thể trách , là bà già nông thôn một chữ bẻ đôi , thể kiến thức gì chứ?" Đinh thị buồn bã .
"Nếu Chu Chiêu Chiêu đồng ý, xin cô , gì cô cũng ." Đinh thị .
Chỉ cần thể đòi quốc trái đó.
"Hả?" Đinh thị xong những lời trân trân Vương Hồng.
"Trước khi đến chỗ con, còn tìm Trương Kiến Thiết ?" Vương Hồng Đinh thị hỏi.
"Hả? À." Đinh thị thở dài , "Mẹ và Kiến Thiết đều hối hận, nhưng Kiến Thiết đòi , bảo đừng đòi."
Vương Hồng một tiếng, "Hóa đến đây ."
Vậy thì, còn mong đợi gì nữa chứ?
"Hả?" Đinh thị cô đang nghĩ gì, nhưng cứ cảm thấy cô vẻ là lạ, đang định hỏi thì Vương Hồng , "Mẹ về , quốc trái liên quan gì đến con."
"Sao liên quan ?" Đinh thị dậy chút , "Đó vốn dĩ là con mua mà."
Sao liên quan chứ?
"Có Chu Chiêu Chiêu chịu trả ?" Đinh thị nghiến răng, "Mẹ ngay con ranh lòng đen tối..."
"Là con," Vương Hồng lạnh lùng Đinh thị, "Là con lấy đấy."
"Chiêu Chiêu buổi trưa đến tìm con, trả cho con." Vương Hồng chế giễu , " tại con lấy chứ?"
"Đó là... tại con lấy?" Đinh thị tức giận hét lên.
"Bởi vì con mặt mũi." Vương Hồng , "Bởi vì con liêm sỉ."
"Lúc đầu giả bệnh cãi với con ép Chiêu Chiêu bỏ tiền mua quốc trái, còn Chiêu Chiêu trong sân," Vương Hồng tự giễu , "Mẹ mặt mũi gì mà những lời đòi ?"
"Mày... nhà họ Trương tao cưới đứa ngu như mày chứ." Đinh thị quả thực sắp tức nổ phổi.
Người Chu Chiêu Chiêu đều trả cho cô , cô thế mà lấy.
"Vậy thể bảo con trai ly hôn với con." Vương Hồng lạnh lùng , "Bảo báo cáo, chúng con ly hôn."
Đinh thị: "..."
Môi mấp máy, "Ly hôn?"
"Cái đồ chổi , hóa là đang đ.á.n.h cái chủ ý ," Đinh thị lớn lên, "Mày... nhân tình ? Cho nên ngay cả nhà cũng về?"
"Ba ngàn đồng quốc trái của Chu Chiêu Chiêu, đưa cho mày đúng ?"
Cho nên, tiền , liền vứt bỏ bọn họ.
Không cửa !