Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 310: Chu Chiêu Chiêu Ngất Xỉu
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:42:15
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vốn dĩ Chu Chiêu Chiêu say xe, nhưng tại say đến mức cuồng.
Hai đứa trẻ phía tỉnh dậy, bộ dạng của Chu Chiêu Chiêu ha hả, "Mẹ ơi, cô quá."
Chu Chiêu Chiêu: "..."
Mặc dù còn sức lực, nhưng đứa trẻ hư chuyện thật sự gợi đòn.
Dương Duy Lực phóng một ánh mắt sắc như d.a.o qua, đứa trẻ sợ đến mức lập tức ngậm miệng .
Chu Chiêu Chiêu vô cùng khó chịu, để ý đến thần sắc của Dương Duy Lực.
"Lát nữa xuống xe bệnh viện xem ." Dương Duy Lực .
Chu Chiêu Chiêu đây đến căn cứ xe lâu như cũng thấy say xe đến mức .
"Không , em nghỉ ngơi một chút là khỏe thôi." Chu Chiêu Chiêu , "Có thể là sáng nay ăn no quá."
Dương Duy Lực vốn định đưa cô dạo trung tâm thương mại mua quần áo, nhưng thấy cô ỉu xìu, liền đưa tìm một công viên yên tĩnh nghỉ ngơi.
Vốn định đưa quán trong nhà, nhưng Chu Chiêu Chiêu cảm thấy khí , bèn công viên.
"Em đợi một chút." Dương Duy Lực thấy cách đó xa bán hoa quả, với Chu Chiêu Chiêu, "Anh mua ít quýt cho em ăn."
Chu Chiêu Chiêu ăn quýt xong cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, cũng tinh thần dạo phố.
"Mua quần áo, mua quần áo xong đưa em ăn đồ ngon." Dương Duy Lực thấy trạng thái tinh thần của cô hơn một chút, lúc mới yên tâm.
Chu Chiêu Chiêu trạng thái , dạo một lúc là nữa, Dương Duy Lực liền đưa cô ăn cơm.
Kết quả Chu Chiêu Chiêu cũng ăn lắm.
Làm cho Dương Duy Lực lo đến mức sắp rụng hết cả tóc.
Duy nhất may mắn là, chiều lúc về vì mấy quả quýt , Chu Chiêu Chiêu say xe dữ dội, một đoạn đường cô dựa cánh tay Dương Duy Lực ngủ .
Dương Duy Lực khỏi nghĩ đến lúc lên xe, Vương Hiểu Quyên rụt rè tới nhỏ với , "Có là m.a.n.g t.h.a.i ?"
Phản ứng đầu tiên của Dương Duy Lực lúc đó là thể nào.
Bọn họ vẫn luôn dùng biện pháp phòng tránh.
nghĩ , đêm hôm nhiệm vụ, vốn dĩ kết thúc chiến đấu , kết quả đó ở trong nhà vệ sinh...
Chẳng lẽ là dính lúc đó?
Dương Duy Lực thương xót cô gái bên cạnh , thật, vẫn chuẩn sẵn sàng để con.
Dù , hiện tại đơn vị mới thành lập bao lâu, hơn nữa cục diện bên ngoài cũng định, nhiều tinh lực để chăm sóc Chu Chiêu Chiêu, để cô quá vất vả.
Tất nhiên, nếu con đến, thì cũng sẽ cố gắng hết sức để chăm sóc cho Chu Chiêu Chiêu và con.
"Thế nào?" Xuống xe xong Dương Duy Lực căng thẳng đỡ Chu Chiêu Chiêu, "Có thấy dễ chịu hơn chút nào ?"
"Anh đừng như ," Chu Chiêu Chiêu hất tay , "Anh thế cảm giác như em bệnh ."
"Đừng linh tinh." Dương Duy Lực hiếm khi nghiêm mặt quát cô một câu.
Chu Chiêu Chiêu: "... Anh thế?"
Sao trở nên căng thẳng như chứ?
"Không gì." Dương Duy Lực sờ sờ mũi, "Đói ? Hay là lát nữa về cất đồ xong cửa Bắc ăn cơm, nấu cơm ở nhà nữa."
"Được thôi." Chu Chiêu Chiêu .
Cô cũng mệt nấu nướng nữa.
Ai ngờ hai mới đến khu gia quyến, từ xa thấy đang đợi lầu nhà .
Cũng hẳn là đợi bọn họ, vì đây vốn dĩ cũng là lầu nhà Đinh thị.
Khi thấy Chu Chiêu Chiêu và Dương Duy Lực trở về, mắt Đinh thị sáng rực lên, "Chiêu Chiêu , cuối cùng cháu cũng về ."
Bà thiết đón lấy, "Ây da, Dương đội trưởng thương cháu thật đấy, mua nhiều đồ thế ."
Trong lòng cũng từng trận đau thắt.
Tiền mua quần áo chừng tiền kiếm từ ba ngàn đồng của nhà bà đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-310-chu-chieu-chieu-ngat-xiu.html.]
Chu Chiêu Chiêu Đinh thị nhiệt tình như cho ngơ ngác, nhưng nhanh phản ứng , Đinh thị chắc là vì ba ngàn đồng quốc trái mà đến.
Thản nhiên gật đầu, cùng Dương Duy Lực tiếp tục về phía .
"Chiêu Chiêu ," Đinh thị thoáng qua vẻ khó coi, "Bác đợi cháu ở đây lâu lắm ."
Bà như , Chu Chiêu Chiêu cũng thể coi như gặp lầu chào hỏi một cái qua, dừng đầu Đinh thị, "Đợi cháu? Bác Đinh, việc gì ạ?"
"Có việc gì mai hãy ," Dương Duy Lực lên tiếng cắt ngang lời Đinh thị, "Vợ cháu khỏe, lát nữa cháu đưa cô bệnh viện."
Không khỏe?
Đinh thị lời liền phì một tiếng, lừa ai chứ?
kỹ Chu Chiêu Chiêu, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, hình như đúng là chút khỏe thật.
Chắc sợ bà đòi ba ngàn đồng quốc trái, cố ý giả bệnh đấy chứ?
lời bà dám mặt Dương Duy Lực.
"Dương đội trưởng, bác sai ," Đinh thị co dãn , quyết định vòng vo tam quốc, vội vàng , "Cầu xin các cháu tha thứ cho bác ."
Lúc đang là chập tối, nhiều trong sân chuyện, giọng Đinh thị chuyện lớn, mặc dù vây xem gần, nhưng tai thì đều dựng lên cả.
Liền thấy Đinh thị trực tiếp tự tát miệng một cái, "Đều trách cái miệng của bác suốt ngày hươu vượn, các cháu đại nhân đại lượng, đừng chấp nhặt với bà già nông thôn ít văn hóa như bác nữa."
"Được ?"
Cái tát bất ngờ của bà , trực tiếp dọa Chu Chiêu Chiêu giật .
Sao rằng tự tát miệng chứ?
cũng hiểu mục đích của Đinh thị, lập tức lạnh mặt Đinh thị, "Bác , bác gì thế? Vừa đến tự tát , chúng cháu còn gì cả."
"Mọi qua đây xem, chứng cho chúng cháu với."
Đinh thị gượng gạo, bà ngờ Chu Chiêu Chiêu thế mà gọi đến chứng cho cô.
"Bác đây là quá sốt ruột, xin cháu đấy." Đinh thị vội vàng , "Cháu đừng giận nhé."
"Nói , chuyện gì?" Dương Duy Lực chút mất kiên nhẫn .
"Lúc đầu là bác già hồ đồ , ba ngàn đồng quốc trái đó các cháu thể trả cho chúng bác ?" Đinh thị nghiến răng .
"Tiền thưởng và cờ thưởng chúng bác cần nữa, chỉ cần trả ba ngàn đồng quốc trái đó cho chúng bác là ."
Chu Chiêu Chiêu chọc cho tức .
Cái gì gọi là tiền thưởng và cờ thưởng cần nữa?
Nói cứ như những thứ đó đều là của nhà bà .
"Không thể." Dương Duy Lực trực tiếp từ chối thẳng thừng.
Đinh thị: "..."
Cả bụng lời chuẩn sẵn đều nghẹn ở cổ họng.
"Dương đội trưởng , cháu hãy thương xót cho bà già ," Đinh thị lóc , "Vì quốc trái mà nhà bác sắp tan đàn xẻ nghé ."
"Vương Hồng mấy ngày nay ở lì trong quán mì về nữa, các cháu chẳng lẽ trơ mắt nhà bác nhà tan cửa nát ?"
Bà dám kéo Dương Duy Lực, liền với Chu Chiêu Chiêu vẻ yếu đuối, "Chiêu Chiêu , bác xin cháu ..."
"Cháu mà còn giận, bác quỳ xuống cho cháu." Bà định quỳ xuống.
"Bác..." Chu Chiêu Chiêu lo lắng ngăn Đinh thị .
Nếu thật sự để bà quỳ xuống mặt bao nhiêu thế , thì danh tiếng và uy tín của Dương Duy Lực ở đây coi như hỏng hết.
Cô thể để một bà già gì như hủy hoại tín dự và uy tín mà dùng mạng đổi lấy.
mà, Chu Chiêu Chiêu đang lo lắng lúc chỉ cảm thấy mắt tối sầm, tiếp đó liền gì nữa.
"Chiêu Chiêu!"