Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 357: Tam Thai

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:43:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mắt thấy bước sang tháng Ba, bụng của Chu Chiêu Chiêu ngày một lớn hơn, nhưng vẫn tin tức gì của Dương Duy Lực.

Đừng là Chu Chiêu Chiêu và Hứa Quế Chi, ngay cả khu gia quyến bên cũng ít bắt đầu bàn tán xôn xao.

Mỗi khi ngoài, Chu Chiêu Chiêu đều thể cảm nhận ánh mắt đồng cảm của dành cho .

Chậc chậc… Mang t.h.a.i đôi thì chứ?

Kết quả con còn chào đời, bố xảy chuyện, chừng thành một cặp con mồ côi cha từ trong bụng .

Trước ghen tị với Chu Chiêu Chiêu bao nhiêu, thì bây giờ đồng cảm với cô bấy nhiêu.

Nói cũng , đàn ông nhà nhất đừng ưu tú quá, nếu mỗi nhiệm vụ là khiến ở nhà lo lắng đến thắt ruột gan.

Haizz, đúng là nghiệp chướng mà.

Dạo gần đây áp lực của Chính ủy Triệu lớn, áp lực chủ yếu đến từ vợ , ngày nào Lưu Thục Mai về cũng hỏi thăm tin tức của Dương Duy Lực.

“Ông , hôm nay gặp Chiêu Chiêu và dì Hứa,” Lưu Thục Mai thở dài , “Cả hai đều gầy .”

Tại gầy?

Còn vì lo lắng cho Dương Duy Lực nên mới gầy ?

Mặc dù lúc chuyện với bà , mặt cô vẫn nở nụ , nhưng nụ của Chu Chiêu Chiêu còn rạng rỡ như nữa.

“Hôm nay hai họ khám thai,” Lưu Thục Mai tức giận véo Chính ủy Triệu một cái, , “Ông xem chuyện chứ.”

Hai họ như , tình cảm cũng , kết quả gặp chuyện như thế .

“Ai bảo chúng là quân nhân chứ?” Chính ủy Triệu thở dài .

Trên cánh tay, Lưu Thục Mai véo ông một cái thật mạnh, “ cho ông , Triệu Kiến Quốc, nếu m.a.n.g t.h.a.i mà ông dám giở trò với , sinh con xong sẽ ôm con về quê ngoại.”

“Lúc sinh con mà ông dám vắng mặt, chúng ly hôn.”

“Nói bậy.” Chính ủy Triệu nghiêm mặt , “Bà cái gì thế hả? Đó là do chúng , tình nguyện ?”

chỉ cần khoác lên bộ quân phục , thì trách nhiệm vai sẽ khác biệt.

Thế nào gọi là hy sinh cái vì cái chung?

Có những chuyện chính bản họ cũng .

thấy con bé như , khó chịu lắm.” Lưu Thục Mai ôm cánh tay chồng lóc, đó ghét bỏ đẩy , “Ông mau việc .”

Chính ủy Triệu: “…”

Ghét bỏ ông ý gì?

“Huấn luyện bọn họ cho thật , để nhiệm vụ gì cũng sẽ xảy chuyện ngoài ý nữa.” Lưu Thục Mai lau nước mắt .

Giây tiếp theo, bà chồng ôm chầm lấy.

Mụ vợ , đúng là khẩu xà tâm phật.

“Bà yên tâm, sẽ .” Chính ủy Triệu hôn lên má vợ một cái, “ đến đơn vị đây.”

Lưu Thục Mai đúng, hiện tại tuy là thời bình, nhưng vẫn còn nhiều nguy cơ tiềm ẩn.

Dã tâm tiêu diệt chúng của chủ nghĩa đế quốc bao giờ c.h.ế.t.

Lính của ông trong tương lai vẫn khả năng đối mặt với những nhiệm vụ nguy hiểm thế thế .

Huấn luyện bọn họ trở nên kiên cường bất khuất, để dù gặp nguy hiểm gì cũng sợ hãi, ít nhất, cũng giữ cái mạng trở về.

Chu Chiêu Chiêu khi Lưu Thục Mai tách khỏi cô còn cuộc đối thoại với Chính ủy Triệu.

“Hôm nay siêu âm B một nữa nhé.” Chủ nhiệm khoa sản Phạm Thúy Linh với Chu Chiêu Chiêu.

“Sao siêu âm nữa? Có con vấn đề gì ?” Hứa Quế Chi vội vàng hỏi.

“Đừng lo lắng,” Phạm Thúy Linh , “Đây chỉ là kiểm tra thường quy thôi.”

Thật rõ, chủ yếu là lúc tim thai, hình như là song thai.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-357-tam-thai.html.]

chuyện tạm thời xác định , nên cho họ .

Nhỡ thì ảnh hưởng đến tâm trạng của Chu Chiêu Chiêu.

Nếu thật sự là … Phạm Thúy Linh cũng chút đau đầu.

Chuyện của Dương Duy Lực bà ít nhiều cũng , đến giờ vẫn thấy về.

Chu Chiêu Chiêu mang song t.h.a.i đủ nguy hiểm , nếu là tam thai… bà dám nghĩ tới hậu quả sẽ .

Cho nên mới , quân tẩu dễ chút nào.

Hai tiếng quân tẩu , thật sự chỉ là một danh xưng, mà còn là một sự gánh vác và trách nhiệm.

Họ chỉ dũng cảm đối mặt với những gian nan trong cuộc sống, mà còn cùng chồng đồng cam cộng khổ, chung nhịp thở, chung vận mệnh, một hậu phương vững chắc luôn thấu hiểu, ủng hộ và khích lệ chồng.

Giống như Chu Chiêu Chiêu hiện tại, một đối mặt với tất cả những điều .

“Nghe năm xưa lúc bác sinh con, chồng bác cũng ở bên cạnh, là bác tự phòng sinh.” Chu Chiêu Chiêu bỗng nhiên hỏi Phạm Thúy Linh, “Lúc đó, bác nghĩ gì?”

“Lúc đó bác , bác chỉ nghĩ cái gã đàn ông tồi tệ cần cũng ,” Phạm Thúy Linh .

Chu Chiêu Chiêu sững sờ, ngờ bà những lời như .

“Bác sinh con mà ông cũng mặt, cần ông gì?” Phạm Thúy Linh lườm yêu Chu Chiêu Chiêu một cái, “Cháu đúng ?”

cũng thế.” Chu Chiêu Chiêu .

,” Phạm Thúy Linh tiếp tục , “ khi thấy ông trở về, đỏ hoe mắt căng thẳng bác, hỏi bác đau với vẻ mặt đầy tự trách, thì bác chẳng còn giận dỗi gì nữa.”

“Vì để kịp lúc bác sinh, suốt dọc đường ông chỉ ngủ ba năm tiếng đồng hồ.” Phạm Thúy Linh nhớ , , “Lúc về chạy phòng sinh suýt chút nữa bác nôn thốc nôn tháo vì mùi hôi.”

Cái mùi mà, vì để tranh thủ thời gian nên mấy ngày liền tắm rửa.

“Phận quân tẩu như chúng ,” Phạm Thúy Linh thở dài, “Khi lựa chọn các , là chuẩn tâm lý sẵn sàng một gánh vác việc trong gia đình .”

Trên hiếu kính cha , chăm sóc con cái.

“Chiêu Chiêu ,” Phạm Thúy Linh vỗ vỗ tay cô, “Vào lúc , việc chúng thể là chăm sóc cho bản .”

“Và cả, tin tưởng đàn ông chọn.”

Khi cháu lo lắng cho , thì cũng đang lo lắng cho cháu.

Cho nên, nhất định sẽ bình an trở về.

Dù cho gian nan đến !

“Cháu sẽ ,” Chu Chiêu Chiêu mỉm gật đầu, xoa xoa bụng , “Vì ba bố con, cháu cũng sẽ để bản xảy chuyện gì .”

“Vậy thì .” Phạm Thúy Linh , dậy, “Đi thôi, cùng đến phòng siêu âm.”

“Bác cũng đang việc cần dặn dò bên đó một chút, liên quan đến cháu .” Thấy sắc mặt Hứa Quế Chi đổi, Phạm Thúy Linh vội vàng giải thích, “ lúc cũng vắng , bác tiện thể xem mấy nhóc tì luôn.”

Thật , bà cũng xem thử trong bụng Chu Chiêu Chiêu rốt cuộc là tam t.h.a.i .

Phòng siêu âm hôm nay đúng lúc chủ nhiệm cũng ở đó, Lý Triết thấy Phạm Thúy Linh đến thì chút ngạc nhiên, “Chủ nhiệm Phạm.”

“Không gì,” Phạm Thúy Linh lớn hơn Lý Triết vài tuổi, với , “Giờ rảnh ? Có thể siêu âm cho Chiêu Chiêu nhà chúng .”

Phòng siêu âm của căn cứ mới thành lập mấy năm, ngoại trừ Lý Triết, tay nghề của những khác Phạm Thúy Linh thật sự chút mắt.

“Cái đó là chắc chắn .” Lý Triết .

Ai ngờ đợi đến khi hình ảnh siêu âm xong, cả đều ngây .

“Chủ nhiệm Phạm?” Anh kêu lên, “Cái… cái là tam t.h.a.i mà!”

Lời dứt, trái tim Hứa Quế Chi liền treo lên tận cổ họng, “Không là song t.h.a.i ?”

Sao đang yên đang lành biến thành tam t.h.a.i .

Chắc chắn là mấy nhầm .

 

 

Loading...