Đào An Nghi ở bên ngoài mấy ngày, trốn tránh, nhưng chỉ cần tỉnh táo là nghĩ đến chuyện mang thai.
Đám cứ uống rượu hút t.h.u.ố.c suốt, cô nhớ đến lời bác sĩ hút t.h.u.ố.c cho con, nên dứt khoát trở về.
ai thể ngờ, về đến nơi thấy cảnh tượng như thế .
Trong nhà thêm hai lạ , Chu Chiêu Chiêu và Hứa Quế Chi mà cũng đang ở trong nhà cô .
“An An,” Hứa Quế Chi , “Đây là và con gái của Quốc Bân.”
Đầu óc Đào An Nghi nổ tung cái "bùm", lạnh một tiếng bà lão già nua khúm núm bên cạnh, còn cả đứa bé gái đang co ro lưng Chu Chiêu Chiêu, khẩy , “Trần Quốc Bân ly hôn đến mức chờ nổi nữa cơ .”
Vương thị vội vàng xua tay, “An An , con đừng giận, còn tưởng con đồng ý chứ.”
“Mẹ thật cũng thấy ở đây tiện, vợ chồng son các con ở với , bà già xen gì.” Vương thị , “Thế , đợi thằng Bân về, bảo nó mua vé cho bà cháu .”
Đào An Nghi lạnh lùng Vương thị mặt đầy nếp nhăn trông còn già hơn Hứa Quế Chi cả chục tuổi, “Nói với con trai bà? Con trai bà chẳng sẽ cãi với ?”
“An An,” Hứa Quế Chi sa sầm mặt , “Cháu như là quá đáng đấy.”
Dù nữa, đây cũng là ruột của Trần Quốc Bân, cho dù đón lên sống chung cũng chẳng vấn đề gì.
Bà cụ những năm lụng nuôi cả nhà, sức khỏe sớm , chẳng lẽ cứ vứt bỏ già ở quê lo ?
Còn Tiểu Hoa nữa, bảy tuổi , tháng Chín năm nay là thể lớp một.
Chẳng lẽ còn để con bé ở quê?
Cho dù Đào An Nghi thừa nhận, nhưng đây cũng là sự thật tồn tại khi cô kết hôn với Trần Quốc Bân.
Anh quả thực một đứa con gái sáu bảy tuổi, Trần Quốc Bân trách nhiệm con và cha.
Đào An Nghi cô nếu đồng ý, thì ngay từ đầu nên gả cho .
Hơn nữa, già mới đến cô mặt nặng mày nhẹ, còn đổ hết mâu thuẫn của hai lên đầu Vương thị, điều khiến Hứa Quế Chi chút chướng mắt.
“Dì , đây là việc nhà của chúng .” Đào An Nghi , “Dì quản cũng rộng đấy.”
“Cô!” Hứa Quế Chi tức giận, “Sao biến thành thế ?”
Đào An Nghi , căn bản thèm trả lời câu hỏi của bà.
biểu cảm đó dường như đang : “ thế , thì liên quan gì đến bà?”
Hứa Quế Chi: “…”
“Mẹ.” Chu Chiêu Chiêu lưng đỡ lấy Hứa Quế Chi, nhạt Đào An Nghi, “ thật, đây là việc nhà của cô, ngoài quản .”
“Chiêu Chiêu.” Hứa Quế Chi Chu Chiêu Chiêu.
Chỉ thấy cô lắc đầu, với Đào An Nghi, “ hai vị là của Trần, Dương Duy Lực và Trần tình như thủ túc, cho nên bác Vương và Tiểu Hoa cũng chính là của chúng .”
Đào An Nghi cô chẳng liên quan gì đến chúng , chuyện của cô ai thích quản thì quản.
bác Vương và Tiểu Hoa thì khác, đó là của họ, cho phép Đào An Nghi cô ở đây bắt nạt.
“Cô,” đến lượt Đào An Nghi tức giận, “Chu Chiêu Chiêu cô tưởng cô là ai? Nhà chào đón cô, mời cô cút khỏi nhà ngay.”
“Cút?” Chu Chiêu Chiêu mỉa mai một cái, , “ , là cô mẫu cho xem?”
Đang yên đang lành tiếng .
“An An,” Vương thị vội vàng với Đào An Nghi, “Chuyện là do Trần Quốc Bân đúng, cũng bàn bạc với con đón chúng lên .”
“Thế , con đừng giận, đưa cái Hoa ngay đây.” Bà , “Được ? Con và thằng Bân cứ sống cho , đừng vì chúng mà cãi .”
Bà già còn cử động , còn vài năm, chỉ cần con trai và con dâu sống yên là .
Trên đời một loại cha , vì để con cái sống thuận lợi mà âm thầm chịu đựng tủi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-360-duoi-khach.html.]
Vương thị chính là như .
Vợ của Trần Quốc Bân cũng là hiếu thuận, chỉ tiếc sống lâu, lúc sinh con thì khó sinh, đó sức khỏe cứ yếu ớt mãi trụ bao lâu thì mất.
Cái tên Tiểu Hoa là do con bé đặt, hy vọng con bé thể vui vẻ lớn lên khỏe mạnh như những đóa hoa.
Trần Quốc Bân công việc bận rộn, đứa bé từ nhỏ do một tay bà nuôi lớn.
Sau , Trần Quốc Bân kết hôn với Đào An Nghi, đón bà và cháu lên sống cùng, Vương thị từ chối.
Vương thị hồi nhỏ từng nha cho tiểu thư nhà giàu, chữ cũng qua vài ngày sách, đạo lý hiểu một chút.
Bản bà cũng dâu, cho dù chồng đến thì cũng va chạm.
Hơn nữa, Đào An Nghi còn là con gái nhà giàu nuông chiều từ bé, chịu gả cho con trai bà quân tẩu, là hy sinh đủ nhiều .
Bà quấy rầy thế giới hai của đôi vợ chồng trẻ.
Đương nhiên, bà càng sợ vị tiểu thư nhà giàu sẽ khổ đóa hoa bảo bối của bà.
Dứt khoát tách , bà thể che chở cho đứa trẻ đáng thương năm nào năm .
Bây giờ xem , suy nghĩ lúc đầu của bà là đúng.
Bà nên mềm lòng, nghĩ rằng trẻ con nên ở gần bố nhiều hơn, còn chuyện học, ở mà chẳng học .
Cùng lắm thì… cùng lắm thì đợi hai năm nữa lớn hơn chút học cũng .
“Đi?” Đào An Nghi mỉa mai , “Bây giờ bà , ở đây chẳng sẽ dùng nước bọt dìm c.h.ế.t .”
Vương thị: “…”
Vậy đây?
Đi cũng , ở cũng xong.
“Cô xem cô những lời gì thế hả?” Hứa Quế Chi sa sầm mặt , “Bà là ai? Là ruột của Trần Quốc Bân đấy.”
“Được, nhiều lời với cô nữa,” Hứa Quế Chi tức giận, phất tay, “Chuyện hôm nay quản định .”
“Chị gái, , theo về nhà .” Hứa Quế Chi kéo Vương thị , “Không cần ở đây chịu sự tức khí của cô .”
“Cái …” Vương thị chút do dự Hứa Quế Chi.
Bà thật sự vì mà khiến Trần Quốc Bân và Đào An Nghi cãi .
Và đúng lúc , áo của Vương thị bỗng nhiên nhẹ nhàng kéo kéo, bà đầu , liền bắt gặp đôi mắt trong veo của cháu gái Tiểu Hoa.
“Bà nội, chúng thôi.” Tiểu Hoa với bà , “Cháu đến nhà bà Hứa.”
Đây… là đầu tiên từ nhỏ đến lớn Tiểu Hoa đưa yêu cầu với Vương thị.
Bày tỏ suy nghĩ của một cách rõ ràng dứt khoát.
Vương thị ngạc nhiên Tiểu Hoa, “Hoa…”
“Bà nội,” Tiểu Hoa bà, “Đi thôi, cháu .”
“Xì,” bên cạnh truyền đến tiếng khẩy của Đào An Nghi, “Quả nhiên là đồ sói mắt trắng nuôi quen.”
“Cô nuôi ngày nào .” Chu Chiêu Chiêu trừng mắt cô một cái, với Tiểu Hoa, “Đi, dì món ngon cho con ăn.”
Vương thị gì đó, cuối cùng thở dài, “Được, phiền chị Hứa .”
Chuyện … là cái gì nữa!