Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 398: Bản Lĩnh Của Ông Ngoại

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:45:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi đến khi Dương Duy Lực đến bệnh viện, Chu Chính Văn đang bên cửa sổ tự băng bó vết thương cho , thấy Dương Duy Lực , ông : "Cô y tá băng c.h.ặ.t quá."

"Có chuyện gì ?" Dương Duy Lực tới hỏi.

Cuộc họp của còn xong thì nhận điện thoại của bệnh viện, cướp đứa trẻ, Chu Chính Văn thương.

Dương Duy Lực sợ hết hồn, suốt dọc đường đến đây tự lái xe mà để cảnh vệ lái.

Lúc tuy ngoài mặt bình tĩnh, nhưng thực tay vẫn đang run rẩy vì căng thẳng.

"Một kẻ từ bên ngoài đến, trốn trong nhà vệ sinh nam mà phát hiện." Chu Chính Văn , "Yên tâm , con trai ."

nếu ông phản ứng kịp thời, thì thương hôm nay e rằng là ông mà là đứa bé .

"Kẻ đó vốn định bế đứa bé ," Chu Chính Văn , "Chỉ là khi ba phát hiện thì đổi thành g.i.ế.c nó."

Nói đến đây, mặt Chu Chính Văn - một ăn - cũng lộ sát khí.

Tâm địa độc ác đến mức nào chứ.

Cướp thì g.i.ế.c c.h.ế.t!

Dương Duy Lực cúi đầu con trai trong l.ồ.ng ấp chiếu đèn, ánh mắt dịu dàng mà đầy thương xót.

"Thằng nhóc ," Chu Chính Văn , "Tên xa mới đẩy cửa là nó toáng lên."

Nói thì, đây là đầu tiên Chu Chính Văn thấy thằng hai to như , âm thanh vang vọng cả hành lang.

Cũng thành công dọa tên xa giật , từ đó giúp ông cơ hội.

Nghĩ chuyện xảy , Chu Chính Văn đến giờ vẫn toát mồ hôi lạnh đầy .

"Chỗ các con... nguy hiểm quá." Chu Chính Văn , "Ba đợi cháu qua trăm ngày sẽ đưa chúng... thôi, đến lúc đó bàn bạc với Chiêu Chiêu xem ."

Ông một nửa, nhớ tính cách con gái chắc là chịu theo về, nên những lời đó tiếp nữa.

"Chuyện tạm thời cứ giấu con bé ." Chu Chính Văn , "Nhỡ cuống lên mất sữa thì ?"

Chủ yếu là lúc đang ở cữ, chịu nổi sự kinh hãi .

"Vâng, con ." Dương Duy Lực , "Vết thương của ba thế nào ?"

"Không , vết thương nhỏ thôi." Khóe miệng Chu Chính Văn nhếch lên, , "Cũng may công phu hai năm nay của ông đây tập uổng phí."

Kể từ xảy chuyện đó, ông bắt đầu tập thể d.ụ.c mỗi ngày, còn đặc biệt tìm Dương Duy Lực nhờ dạy đ.á.n.h quân thể quyền.

Hai năm nay mưa gió cũng bỏ buổi nào.

Nếu ông kiên trì tập luyện, chuyện chắc hạ gục tên .

thì tên đó cũng vạm vỡ.

Hơn nữa còn mang theo v.ũ k.h.í, nếu tiếng của đứa bé dọa sững , ông cũng chắc cơ hội.

"Cảm ơn ba." Dương Duy Lực , "Còn phiền ba ở đây trông chừng, con xem ."

"Đi ," Chu Chính Văn , đợi Dương Duy Lực sắp đến cửa, ông , "Con cần áy náy gì cả, ngày ba giao Chiêu Chiêu tay con, ba chuẩn tâm lý ."

Ngón tay Dương Duy Lực đặt nắm cửa co một chút, ừ một tiếng, đó mở cửa sải bước ngoài.

Chỉ là, lúc ai, giả vờ lơ đãng lau vệt ẩm ướt nơi khóe mắt.

Phía , Chu Chính Văn tiếp tục ngân nga điệu hát nhỏ lúc , nhóc con trong l.ồ.ng ấp động đậy cái m.ô.n.g.

"Có ?" Chu Chính Văn híp mắt bế nó lên, chỉ là cẩn thận đụng vết thương, đau đến mức ông hít hà một tiếng.

"Lũ lòng đen tối , nên tiêu diệt hết ." Chu Chính Văn nhỏ một câu, dịu dàng với đứa bé trong lòng, "Ba của các cháu dễ dàng gì ."

Tuy rằng hiện tại đất nước thành lập nhiều năm, nhưng nơi vẫn thái bình.

dã tâm c.h.ế.t, cần những như Dương Duy Lực để dạy dỗ chúng một bài học nhớ đời.

Cho nên, ông thể hiểu cho Dương Duy Lực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-398-ban-linh-cua-ong-ngoai.html.]

đồng thời cũng đau lòng cho con gái , nếu là một chồng bình thường chắc chắn sẽ gặp chuyện như .

Thế mới , nhà quân nhân dễ, sự hy sinh thầm lặng phía càng lớn lao và vất vả hơn.

Nếu như lúc đầu, Chu Chính Văn nghĩ, nếu ông phận thật sự của Dương Duy Lực, lẽ ông sẽ đồng ý mối hôn sự .

Cho dù Dương Duy Lực ưu tú đến .

Chỉ điều, Chu Chính Văn nghĩ đến đây thì , con gái ông ông hiểu nhất, đó là đứa c.h.ế.t tâm nhãn.

Đã nhận định thì sẽ từ bỏ, e là ông phản đối thế nào thì nó cũng sẽ gả cho Dương Duy Lực thôi.

Thôi bỏ , bây giờ con cũng sinh , ông nghĩ những thứ gì?

Việc duy nhất thể là giúp đỡ các con nhiều hơn một chút.

"Cái gì?" Dương Duy Lực khẩy , "Oán hận căn cứ nên mới nghĩ cách trả thù ?"

"Anh cảm thấy cái tin ?" Anh lạnh lùng kẻ đó, "Không cũng ."

"Chỉ là, đừng hối hận là ." Dương Duy Lực bình tĩnh đàn ông đối diện, ánh mắt rơi đôi giày da của , khóe miệng nhếch lên.

"Các thể tùy tiện xử phạt ." Người đàn ông cứng cổ , "Các quyền ."

Dương Duy Lực một cái, nhảm nữa, trực tiếp ngoài.

"Đợi... đợi ," Người đàn ông gọi , "Anh... cứ thế mà ?"

Danh tiếng của Dương Duy Lực từng qua, chính xác hơn là trong cái nghề của bọn ai là Dương Duy Lực.

Hắn chuẩn sẵn sàng cho đủ loại thẩm vấn, cũng thành công đợi Dương Duy Lực.

chỉ đơn giản hỏi vài câu ?

Đi ?

Đứa bé , con ruột của ?

Chuyện thể chứ?

Người đàn ông tin, trong lòng bắt đầu hoảng loạn.

Chuyện đổi vị trí, nếu kẻ nào dám đối xử với đứa con mới chào đời của như , nhất định sẽ tha cho kẻ đó.

Cho dù đồng quy vu tận cũng g.i.ế.c c.h.ế.t .

Dương Duy Lực chỉ vài câu nhẹ tênh?

Khoan , cái gì mà đừng hối hận?

"Cho thêm một cơ hội," Dương Duy Lực thản nhiên liếc đôi giày da của , "Nói ?"

Người đàn ông đến mức cảm giác giấu chân , đàn ông quá đáng sợ.

" ." Hắn .

Khi hai chữ thốt , bản đàn ông cũng cảm thấy khó tin, thể dễ dàng đồng ý khai tất cả như chứ?

"Rất ," Dương Duy Lực vẫn giữ vẻ mặt lạnh nhạt trở , " sẽ báo cáo trung thực với cấp ."

Bộ dạng việc công xử theo phép công khiến đàn ông chút nghi ngờ liệu lừa .

Dương Duy Lực cứ thế thản nhiên .

Được .

Người đàn ông rũ đầu xuống, ván cờ , xác định thua.

Còn bên phía Chu Chiêu Chiêu, tuy chuyện , nhưng dù cũng là mẫu t.ử liền tâm.

"Mẹ, trong lòng con cứ cảm thấy chút ." Cô với Hứa Quế Chi, "Cũng thằng hai ở bệnh viện thế nào ?"

 

 

Loading...