Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 468
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:51:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Duy Phong về cùng Dương Duy Lực, nhà ngửi ngửi mũi : “Đây… hôm nay món gì ngon thế? Thơm nức mũi.”
Lại : “ ngửi thấy giống mùi sườn xào chua ngọt.”
“Chỉ là mũi thính như ch.ó.” Hứa Quế Chi từ phòng khách hai con trai, với Dương Duy Phong: “Chiêu Chiêu con về, đặc biệt món sườn xào chua ngọt con thích ăn đấy.”
“Chiêu Chiêu vất vả .” Dương Duy Phong Dương Duy Lực .
Mà Dương Duy Lực thì rửa tay xong bếp: “Còn gì cần giúp ?”
“Anh về ?” Chu Chiêu Chiêu : “Anh chuyện với hai , em xào thêm một đĩa rau nữa là xong.”
“Được, vất vả cho em .” Dương Duy Lực ghé sát qua hôn lên đầu cô một cái, ngoài.
Trong phòng khách, Hứa Quế Chi đang với Dương Duy Phong về chuyện mua nhà, sắc mặt Dương Duy Phong cũng lắm, cuối cùng : “Mẹ, con về sẽ rõ với cô , lo lắng .”
“Nói rõ cái gì? Con cái gì?” Hứa Quế Chi nhàn nhạt xua tay, kể những lời Lưu Quyên Hảo với bà chiều nay cho Dương Duy Phong .
“Vợ con nghĩ gì trong lòng con nên hiểu rõ,” bà con trai : “Ba em các con tuy lúc cũng cãi , nhưng tình cảm vẫn luôn .”
“Mẹ chỉ nhắc nhở con thôi.” Bà đến đây : “Dù với bố con trăm tuổi cũng chẳng gì, các con thì .”
Ba em thể hòa thuận với thì quá, đương nhiên, nếu hòa thuận , bà cũng ép.
“Con .” Dương Duy Phong .
Hứa Quế Chi lắc đầu: “Bố con tối nay về, chúng ăn cơm thôi, Chiêu Chiêu con tối về, đặc biệt món sườn xào chua ngọt con thích ăn.”
“Lão nhị ,” Hứa Quế Chi ngoài : “Chiêu Chiêu là một đứa , chị dâu cả của con cũng tệ, đưa Điềm Điềm về nhiều hơn nhé.”
Ba đứa con nhà lão tam bây giờ còn nhỏ bà , nhưng hai đứa con nhà lão cả đều là những đứa trẻ ngoan, cũng là những chị thương yêu em trai em gái.
Trẻ con chỉ thường xuyên ở bên mới tình cảm.
“Mẹ, con ạ.” Dương Duy Phong chút hổ .
Hứa Quế Chi cũng chỉ đến đó, con cái đều lớn cả , nhiều cũng phiền.
Dương Duy Phong ăn cơm xong, cùng Dương Duy Lực giúp dọn dẹp bếp núc, lúc mới đạp xe về nhà .
Lưu Quyên Hảo cũng ăn cơm với Điềm Điềm ở nhà đẻ, thấy về Lưu Quyên Hảo thèm để ý, mà với Điềm Điềm: “Đi, tắm cho con.”
Nếu là đây, Dương Văn Phong chắc chắn sẽ : “Em mệt cả ngày , để tắm cho con.”
hôm nay, Dương Duy Phong một lời nào.
Điềm Điềm Lưu Quyên Hảo đưa tắm, tắm xong ngoài Dương Duy Phong cầm khăn tắm đợi sẵn, Lưu Quyên Hảo tưởng cũng giống như đây, dùng cách để dỗ cô vui, hừ lạnh một tiếng, nhưng cũng giao con cho .
Ai ngờ Dương Duy Phong vẫn lên tiếng, mà dịu dàng với Điềm Điềm: “Nào, bố lau tóc cho Điềm Điềm của chúng .”
Căn phòng họ ở là một phòng khách một phòng ngủ, một nhà vệ sinh và bếp, giường của Điềm Điềm đặt cạnh giường đôi của hai vợ chồng.
Mãi cho đến khi Dương Duy Phong dỗ con ngủ, Lưu Quyên Hảo cũng đợi với một câu lành.
Không khỏi chút tủi .
Mà đúng lúc , nhà bên cạnh tối nay cố ý , tiếng giường cọt kẹt bắt đầu vang lên.
Hai vợ chồng đang chiến tranh lạnh trong phòng đồng thời thở dài một .
Tiếp đó, Lưu Quyên Hảo thấy giọng của Dương Duy Phong: “Vậy nên, em còn ở đây nữa ?”
Lưu Quyên Hảo lên tiếng.
“Coi như vì chúng , em nghĩ xem Điềm Điềm của chúng cũng lớn ,” Dương Duy Phong tiếp tục : “Nếu hôm nào đó con bé thấy tiếng …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-468.html.]
“Bọn họ muộn như …” Lưu Quyên Hảo đến đây thì dừng .
Tối nay may mà Điềm Điềm ngủ .
Nếu ngủ thì ? Lỡ như con bé nửa đêm tỉnh dậy thì ?
Không bắt gặp bố đang chuyện , mà thấy tiếng động của nhà bên cạnh?
Lưu Quyên Hảo dám tưởng tượng cảnh tượng như .
“Còn cả hai chúng nữa,” Dương Duy Phong ghé sát nhỏ giọng : “Lần nào cũng như ăn trộm, thích ở trong nhà vệ sinh…”
Giường của thời đại lắm, nếu ở giường thì cũng giống như nhà bên cạnh, cọt kà cọt kẹt, nhưng ở trong nhà vệ sinh…
Đừng Dương Duy Phong thích, Lưu Quyên Hảo cũng thích ở đó.
cách nào ?
Nhà chỉ bấy nhiêu chỗ, bây giờ?
“Trước đây em lấy lương của cho vợ, em xem gì ?” Dương Duy Phong dịu dàng : “Mẹ vợ nuôi em lớn dễ dàng, em hiếu kính bà là vấn đề gì.”
Lưu Quyên Hảo , trong lòng cũng thoải mái hơn nhiều.
“ bây giờ nhà chúng cũng khó khăn,” Dương Duy Phong tiếp tục : “Anh nghĩ, vợ thương em như , nhất định sẽ ủng hộ chúng mua nhà.”
“… tại mua ở đó, thể nơi khác ?” Lưu Quyên Hảo bĩu môi : “Chị dâu cả và Chiêu Chiêu , em sắc mặt của họ…”
“Em cái gì ?” Giọng Dương Duy Phong chút nghiêm túc: “Chị dâu cả và Chiêu Chiêu bao giờ tỏ thái độ với em? Em cho , tìm họ hỏi cho nhẽ.”
“Không thể để họ bắt nạt vợ như .” Dương Duy Phong .
“Anh hỏi cái gì?” Lưu Quyên Hảo tức giận véo một cái: “Chuyện của phụ nữ đừng quản.”
“Em đó, cứ cho ,” Dương Duy Phong : “Hai họ ngưỡng mộ em lắm đấy.”
“Ngưỡng mộ?” Lưu Quyên Hảo chút tin.
“Đương nhiên ,” Dương Duy Phong tự tin : “Em là kế toán mà, tối nay Chiêu Chiêu còn với , nghề hot nhất trong tương lai chính là kế toán của các em đấy.”
“Giống như những bác sĩ nổi tiếng trong bệnh viện, càng già càng giá.”..
Không thể nào? Lưu Quyên Hảo chút tin.
“Em xem bây giờ nhiều hộ kinh doanh cá thể , mở công ty cũng sẽ nhiều, em xem nhà ai mà cần kế toán của các em?” Dương Duy Phong vội với cô: “Em thêm sổ sách cho vài công ty, tiền đó còn nhiều hơn họ mở cửa hàng kiếm .”
“Lao động trí óc và lao động chân tay vẫn sự khác biệt.”
“Thật ?” Lưu Quyên Hảo chiếc bánh vẽ của dỗ cho lòng hoa nở rộ.
“Anh nghĩ thế ,” Dương Duy Phong nhân cơ hội : “Đợi chúng mua nhà, một phòng sách riêng, buổi tối em học, con để trông.”
“Nhà nước bây giờ bắt đầu xét duyệt chức danh thi cử gì đó , em cứ lấy cái chứng chỉ cấp cao nhất về đây.” Dương Duy Phong : “Những thứ đều là những thứ giá trị.”
“Tốt nhất, chúng thi thêm một cái đại học tại chức, lấy cái bằng đại học.”
“Từ khi nhà nước khôi phục thi đại học em thể thấy, tương lai, nhà nước chắc chắn coi trọng bằng cấp.”
Không tại , Dương Duy Phong như , Lưu Quyên Hảo bỗng nhiên tràn đầy tự tin tương lai, lúc cô tràn đầy ý chí chiến đấu, chỉ hận thể xuống giường lấy sách ngay.
Dương Duy Phong: “…”
Cũng cần chăm chỉ đến thế.