Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 504: Đào Hân Bảo Phiền Não
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:53:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện thi nghiên cứu sinh còn vội, đây chẳng qua là một kế hoạch tương lai của Chu Chiêu Chiêu, kiếp văn hóa chịu nhiều thiệt thòi, kiếp cơ hội học, cô bỏ lỡ cơ hội .
thế nào cũng đợi các con nhà trẻ mới .
"Mấy ngày nay bên động tĩnh gì ?" Chu Chiêu Chiêu hỏi Dương Duy Lực, "Cái tên Phùng Tuấn Long cũng trầm thật đấy."
"Hắn bây giờ là đang thăm dò, dù nơi địa bàn của ," Dương Duy Lực , "Có điều tối hôm qua Phùng Tuấn Long gặp một ."
"Anh đoán quá vài ngày, sẽ hành động." Dương Duy Lực , "Tiền của Trương thị cũng sắp tiêu hết ."
Trương thị thời gian tới tìm Chu Mẫn Mẫn, là bởi vì đó kiếm một khoản tiền.
Bà già chính là tinh minh cả đời, thể một khoản tiền cho ăn no?
Năm đó Phùng Tuấn Long là cấu kết với vợ của đại ca, hạ bệ đại ca tự lão đại.
Hắn sự tự tin mù quáng đối với bản , e là nghĩ thế nào cũng ngờ tới Chu Mẫn Mẫn cũng cấu kết với thủ hạ của , chuẩn khi trở về sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t .
Dù , thế lực của Phùng Tuấn Long ở Hoa Quốc, đợi trở về bọn họ càng cơ hội.
Mà nếu để Phùng Tuấn Long hai bọn họ cấu kết với , chừng đợi trở về thể đốt đèn trời bọn họ.
Chu Chiêu Chiêu trừng lớn mắt, hồi lâu mới giơ ngón tay cái lên, "Cái cô Chu Mẫn Mẫn , trâu bò thật."
Hôm , lúc Chu Chiêu Chiêu đến trường gặp Đào Hân Bảo, cô bé cúi đầu cũng đang nghĩ gì, chậm chạp .
Chu Chiêu Chiêu ở phía gọi cô bé hai tiếng, đứa nhỏ cứ thế thấy.
"Sao thế?" Chu Chiêu Chiêu vỗ lưng cô bé một cái, "Đang nghĩ gì thế? Nhập tâm , chị gọi em cũng thấy."
"Chị Chiêu Chiêu ," Đào Hân Bảo ánh mắt mê ly cô vẻ mặt mờ mịt, "Ồ, em thấy."
"Tối qua em thức đêm ? Sao cảm giác như tỉnh ngủ thế?" Chu Chiêu Chiêu trêu chọc .
"Đừng nhắc nữa." Đào Hân Bảo uể oải , "Tối qua chính là ngủ, ba em cãi ồn đến mức em đau đầu."
"Ba em? Bọn họ ân ái ?" Chu Chiêu Chiêu chút kinh ngạc , "Tại cãi ?"
"Còn vì con tiện nhân Đào An Nghi ," Đào Hân Bảo đến đây tức giận mắng, "Bây giờ nhà em ngày nào cũng cãi ."
"Bác gái em một ngày mấy thì trong lòng thoải mái." Đào Hân Bảo , "Bà chính là quen nhà em đều , chính là thấy nhà khác ."
"Mẹ em phân gia," Đào Hân Bảo , " ba em đồng ý."
Cho nên hai liền cãi .
Thật , từ khi gia đình bác cả từ Tân Tỉnh trở về, nhà cô bé từng yên .
Suốt ngày cãi .
Lúc đầu, cô bé còn nhịn, nhưng nhịn đến chỉ càng tăng thêm khí thế của Đặng Minh Tuệ.
Rõ ràng là con gái bà hổ, chuyện với mới biến thành như bây giờ.
Sao đến bây giờ như cả nhà đều với cô .
Bọn họ gì?
Đào An Nghi cô sống , chẳng lẽ còn cả nhà đều cùng cô chịu đựng ?
Đâu cái đạo lý như .
"Đừng em chịu nổi, ngay cả em cũng chịu nổi nữa ," Đào Hân Bảo ngáp một cái , "Bọn họ nếu còn phân gia, thì em sẽ cùng em bỏ nhà bụi."
Mẹ cô bé đều ầm ĩ đòi ly hôn với ba cô bé .
Lúc đầu, Đào Hân Bảo còn ở giữa hòa giải, nhưng bây giờ cô bé nữa.
Nếu ba vẫn cứ kiên trì như , thì cô bé tán thành ly hôn với ông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-504-dao-han-bao-phien-nao.html.]
Cứ tiếp tục như , đừng là cô bé, ngay cả cô bé cũng sắp suy sụp .
"Đau khổ quá, em bây giờ một chút cũng kết hôn." Đào Hân Bảo , " em còn bắt em xem mắt."
"Xem mắt?" Chu Chiêu Chiêu trừng lớn mắt, "Em mới bao lớn chứ, xem mắt?"
"Còn tại chị," Đào Hân Bảo ai oán khoác tay cô, "Mẹ em con chị đều hơn một tuổi , em còn kết hôn sẽ cách thế hệ với chị."
Nguyên văn lời cô bé là, "Người Chiêu Chiêu con đều hơn một tuổi , đợi con lề mề thêm chút nữa, con năm sáu tuổi con mới kết hôn, đợi con con, Chiêu Chiêu chừng đều sắp bà ngoại ."
Cái ... chẳng là kém vai vế ?
Chu Chiêu Chiêu, "..."
Lời cũng thể như chứ.
"Dù thì cứ thế , em mới tìm bừa một kết hôn ," Đào Hân Bảo , "Giống như Đào An Nghi , chị Trần Quốc Bân ?"
Một đàn ông ưu tú, nhưng chính là hợp với Đào An Nghi.
Lúc đầu Đào An Nghi là mang theo mục đích mới gả cho Trần Quốc Bân, hai ầm ĩ đến bây giờ như , cũng là đều thể dự đoán .
Vốn tưởng rằng cha ân ái, cộng thêm xung quanh, đặc biệt là cuộc sống hạnh phúc của Chu Chiêu Chiêu, Đào Hân Bảo đối với cuộc sống hôn nhân vẫn tràn đầy mong đợi.
bây giờ, cha vì những chuyện ngày nào cũng cãi ngừng, Đào Hân Bảo quả quyết dập tắt ý niệm nghiệp liền tìm kết hôn.
Cô bé vẫn nên tận hưởng cuộc sống độc cho .
"Cho dù kết hôn, thì cũng tìm đúng ," Chu Chiêu Chiêu , "Cũng thể vì kết hôn mà kết hôn, kết cục đó thể sẽ giống Đào An Nghi."
Đào Hân Bảo nghiêm túc gật đầu, nhưng nhanh ủ rũ cụp đuôi, "Em cứ nghĩ đến em lải nhải, em liền đau đầu."
"Có đôi khi cứ nghĩ, là tìm một kết hôn quách cho xong, ít nhất thể nhảy khỏi cái gia đình đó, cũng sẽ bà lải nhải nữa." Đào Hân Bảo .
", bà lải nhải em kết hôn, nhưng sẽ giục sinh con." Chu Chiêu Chiêu , "Cuộc đời của chính em, thể vì một thời gian như ý mà trốn tránh."
"Em chịu trách nhiệm với cuộc đời của em," Chu Chiêu Chiêu thở dài một , "Đừng để bản hối hận nhé, đó chính là chuyện lớn cả đời đấy."
Cô thật sự chút lo lắng Đào Hân Bảo sẽ vì trốn khỏi nhà bọn họ, tùy tiện tìm một kết hôn.
Vậy chắc chắn sẽ hối hận.
"Em mà." Đào Hân Bảo gật đầu .
Chu Chiêu Chiêu thở phào nhẹ nhõm.
Ai ngờ buổi tối, Tần Bội Bội qua tìm cô, gặp mặt liền kéo cô ăn lẩu.
"Tớ c.h.ử.i ." Cô cởi áo khoác gọi món xong tức giận , "Cái tên Hầu Kiến Ba bệnh ?"
Chu Chiêu Chiêu chút kinh ngạc, "Nói thế nào?"
Cô chị em , đó theo đuổi Hầu Kiến Ba dữ lắm ? Sao bây giờ bắt đầu mắng Hầu Kiến Ba ?
"Anh việc gì cứ canh ở cửa cửa hàng tớ," Tần Bội Bội tiếp tục , "Cậu cái mặt đó của chứ? Dọa bao."
Sau đó, còn khách nào dám nữa?
Tần Bội Bội quả thực là sắp tức nổ phổi .
Chu Chiêu Chiêu phì , "Vậy với một tiếng?"
"Sao ?" Tần Bội Bội , " tớ cùng ngoài ăn cơm."
Cái là vì chứ?