Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 517: Giám Đốc Lưu Ghé Thăm & Sự Ngưỡng Mộ

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:53:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lưu Minh Tân ở cửa tiệm gà rán, tấm biển hiệu bên —— Gà rán Chu thị.

Dường như thấy gì đặc biệt.

Tuy nhiên, khi ông đẩy cửa bước , thấy tiếng “Hoan nghênh quý khách” đồng thanh của cả nhân viên phục vụ lẫn trong bếp, liền cảm thấy chút thú vị.

Làm thực phẩm bao nhiêu năm nay, Lưu Minh Tân mỗi khi bước một quán ăn đều bệnh nghề nghiệp theo bản năng, đó là quan sát tình hình vệ sinh của quán đó.

Theo quan điểm của ông, đồ ăn miệng, ít nhất vệ sinh nhất định đạt chuẩn.

Bản năng cũng thường bên cạnh lôi , ví dụ như vợ ông, luôn tức giận với cái bệnh nghề nghiệp của ông.

“Ra ngoài ăn bữa cơm, ông thể mắt nhắm mắt mở ?” Vợ ông như , “Mấy quán bình dân đó mới ngon chứ.”

ông nuốt trôi.

Chuyện ăn uống thể mắt nhắm mắt mở, đó là đang lừa gạt ai chứ?

Làm loại chuyện đó là sẽ chọc cột sống mắng cả đời đấy.

Tạo nghiệp a!

Tất nhiên, ông cũng kiểu quá khắt khe về vệ sinh.

Ít nhất, đảm bảo là sạch sẽ.

Vợ ông , quán nào lọt mắt ông e là ít, cả cái tỉnh thành chẳng mấy quán đạt yêu cầu của ông.

Trừ khi là những nhà hàng lớn nổi tiếng.

Còn kiểu quán nhỏ thế , thể chứ?

hôm nay, Lưu Minh Tân với vợ rằng: “Nhìn xem, tình hình vệ sinh của quán tuyệt đối đạt tiêu chuẩn, hơn nữa cửa hàng tuy nhỏ nhưng tình hình vệ sinh hề thua kém những nhà hàng lớn nổi tiếng chút nào.”

Nhân viên phục vụ mặc đồng phục thống nhất, hơn nữa đầu đều đội mũ. Nhân viên trong bếp cũng , mũ trùm kín tóc, miệng còn đeo khẩu trang.

Bàn ghế sáng bóng, mặt nhân viên phục vụ cũng là nụ tiêu chuẩn: “Xin hỏi ngài dùng bữa ạ?”

đến tìm .” Lưu Minh Tân , “Tìm ông chủ của các cô.”

“Bà chủ ở lầu, mời theo .” Nhân viên phục vụ động tác mời.

Bệnh nghề nghiệp của Lưu Minh Tân tái phát.

Ông chú ý thấy móng tay của nhân viên phục vụ cũng cắt tỉa sạch sẽ gọn gàng.

Ừm, ít nhất, ăn cơm trong môi trường như thế , tâm trạng ông vui vẻ.

Lưu Minh Tân theo nhân viên phục vụ lên tầng hai, tầm ở đây hơn tầng một một chút.

Chu Chính Văn đợi sẵn ở đó, thấy ông đến liền bước tới bắt tay: “Lão Lưu, lâu gặp.”

, lâu gặp.” Lưu Minh Tân bắt tay với ông .

Lại sang bốn cô gái trong quán, nhất thời chút phân biệt ai mới là cô con gái mà Chu Chính Văn suốt ngày treo bên miệng.

“Ông đừng vội giới thiệu,” Ngay khi Chu Chính Văn định giới thiệu, Lưu Minh Tân ngắt lời, , “Để đoán xem.”

Sau đó chỉ Chu Chiêu Chiêu : “Cháu chính là Chiêu Chiêu .”

“Vâng, chào Giám đốc Lưu.” Chu Chiêu Chiêu bước tới bắt tay.

“Cái con bé ,” Lưu Minh Tân bắt tay với cô , “Chú với bố cháu quen bao nhiêu năm , cháu cứ gọi chú là chú Lưu .”

“Cháu chào chú Lưu ạ.” Chu Chiêu Chiêu lời chào hỏi ông.

, cũng là quản lý xưởng thực phẩm lớn nhất tỉnh thành với hàng ngàn nhân viên.

“Vị là phóng viên Tống Hiểu Tuyết của Nhật báo tỉnh.” Chu Chiêu Chiêu giới thiệu những khác với ông.

Sau khi hàn huyên, Chu Chiêu Chiêu trình bày phương án mà mấy bọn cô thảo luận cho Lưu Minh Tân .

Trên đó chỗ sửa chữa tẩy xóa, thể thấy là ý kiến khi mấy cùng bàn bạc.

“Lão Chu ,” Lưu Minh Tân với Chu Chính Văn, “Người nét chữ nết , con gái ông chữ thật đấy.”

Chữ là do Chu Chiêu Chiêu khi trọng sinh vẫn luôn luyện tập, ngày nào cũng kiên trì luyện chữ, trừ mấy ngày ở cữ Dương Duy Lực cho phép .

“Chú quá khen ạ.” Chu Chiêu Chiêu .

Quan trọng vẫn là xem phương án các cô cùng bàn bạc thế nào .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-517-giam-doc-luu-ghe-tham-su-nguong-mo.html.]

Lưu Minh Tân giờ coi như hiểu, tại Chu Chính Văn luôn treo cô con gái bên miệng.

Ông mà cô con gái ưu tú thế , cũng sẽ hận thể suốt ngày treo bên miệng cho cả thế giới .

Nói về phương án , từng chi tiết đều nắm bắt vặn, bao gồm cả tâm lý con cũng nắm bắt .

Vừa khiến cảm thấy phản cảm, còn mang hiệu quả to lớn cho xưởng thực phẩm của ông.

Lưu Minh Tân thể ở vị trí Giám đốc xưởng thực phẩm lớn nhất tỉnh thành, đó cũng là tài cán, chỉ qua phương án , ông đều thể đoán kết quả đó sẽ như thế nào.

Chu Chính Văn a, Chu Chiêu Chiêu giỏi thật, đây là tặng cho ông một món quà lớn đến mức nào chứ!

Lưu Minh Tân cảm thấy hổ thẹn a.

Lúc ông đến đây, một nhóm trong xưởng đều cảm thấy là cái cửa hàng gà rán nhỏ bé của Chu Chiêu Chiêu ké fame xưởng thực phẩm của họ.

Rất nhiều tán thành việc một giám đốc xưởng lớn như ông hạ đến một cửa hàng gà rán.

Lại nhiều đây chắc chắn là Chu Chính Văn đang cao.

, từ lúc xảy chuyện đến giờ, những kẻ bỏ đá xuống giếng hoặc nhạo họ còn ít ?

Trên đường , thực Lưu Minh Tân cũng chút ý nghĩ đó.

, ông cũng là đường đường một xưởng trưởng.

Tuy ông và Chu Chính Văn đều là xưởng trưởng, nhưng sự khác biệt trong đó lớn.

Xưởng trưởng như Chu Chính Văn cùng lắm quản lý mấy chục , cả trăm là kịch kim.

Còn ông thì quản lý xưởng lớn mấy nghìn .

Trang trại gà của Chu Chính Văn càng thể so sánh với xưởng thực phẩm của họ.

từ cái đầu tiên thấy Gà rán Chu thị, từ khi quán thấy cách quản lý và tình hình vệ sinh của quán, mùi vị cụ thể thế nào ông nếm thử thì .

chỉ dựa vệ sinh và dịch vụ thoải mái đúng mực , Lưu Minh Tân dám đảm bảo, việc ăn của quán sẽ tệ.

Hiện giờ, thấy Chu Chiêu Chiêu giải thích rõ ràng về cách đối phó với sóng gió , từng điểm đều suy nghĩ thấu đáo.

Bao gồm đến bước nào cần gì? Thái độ của công chúng và chiến lược đối phó, đều rõ ràng rành mạch.

Bao gồm cả việc nắm bắt lòng .

Lưu Minh Tân thật lòng khâm phục.

Thậm chí, ông còn ý định đào Chu Chiêu Chiêu về xưởng của họ, “Chiêu Chiêu , cháu ý định đến xưởng chúng ?”

“Chức vụ tùy cháu chọn, trợ lý giám đốc? Chủ nhiệm văn phòng, là phòng kinh doanh…” Lưu Minh Tân .

“Lão Lưu, ông đừng hại con gái .” Chu Chính Văn thấy ông càng càng thái quá vội vàng .

Xưởng thực phẩm của họ thể mấy vị trí đó, cũng đều là những nhân vật lợi hại.

Lão Lưu đây là đang bôi đen con gái ông đấy ?

“Đùa chút thôi,” Lưu Minh Tân cũng phản ứng , tiếc nuối , “Con gái ông ắt thành đại tài a.”

“Đại tài cũng trông mong, chỉ cầu mong nó bình an khỏe mạnh là .” Chu Chính Văn .

Làm cha , chẳng đều như ?

Đáng thương cho tấm lòng cha trong thiên hạ.

Nghĩ đến thằng con trai ngốc nghếch nhà , Lưu Minh Tân thấy đau lòng.

Không so sánh thì đau thương mà!

“Cái đó… Lão Chu , chúng thể thương lượng một chuyện ?” Sau khi bàn xong việc chính, Lưu Minh Tân với Chu Chính Văn, “Chiêu Chiêu nhà ông quá ưu tú .”

Chu Chính Văn tự hào gật đầu.

“Có thể nào, đưa thằng con bất hiếu nhà xưởng của ông, ông dạy dỗ giúp ?”

“Cũng cần giống như Chiêu Chiêu .” Lưu Minh Tân tiếp tục , “Có một phần mười sự hiểu chuyện của con bé là .”

Chu Chính Văn: “…”

 

 

Loading...