Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 518: Bữa Tiệc Lẩu & Bóng Dáng Người Cũ

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:53:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chuyện gửi con trai đến trang trại gà của Chu Chính Văn nhờ dạy dỗ giúp, đương nhiên chỉ là lời đùa.

Trong lòng Lưu Minh Tân sốt ruột, ngay lập tức đưa lời mời với Chu Chiêu Chiêu và Tống Hiểu Tuyết, bảo các cô ngày mai đến xưởng thực phẩm.

“Bây giờ về triệu tập cuộc họp ngay,” Lưu Minh Tân , “Ngày mai các cháu đến, chúng sẽ bàn bạc thêm về chi tiết.”

“Vâng ạ.” Chu Chiêu Chiêu bắt tay với Lưu Minh Tân, “Vậy chúng cháu sẽ tiên phong , xưởng thực phẩm chúng tung gạch nhử ngọc.”

“Hợp tác vui vẻ!” Lưu Minh Tân .

Ông phát hiện chuyện với những trẻ tuổi , tâm thái của dường như cũng trẻ .

Đợi khi bước khỏi cửa hàng gà rán, còn vẻ lo lắng như lúc mới đến?

Bước chân nhẹ nhàng pha lẫn vui vẻ.

Nếu cảnh thích hợp, e là ông nhảy điệu Waltz .

Chu Chính Văn: “…”

Ai thể ngờ Giám đốc Lưu của xưởng thực phẩm cao cao tại thượng, bộ dạng như thế ?

“Đi, tối nay bố mời các con ăn lẩu.” Chu Chính Văn phất tay, với Vương Diễm Bình, “Bảo mấy đứa nhỏ lầu cùng luôn.”

Mấy đứa nhỏ? Chính là mấy sinh viên đến đây thêm.

tiên hỏi xem tối nay chúng nó việc gì .” Chu Chính Văn nghĩ ngợi , “Tối mà tiết học thì học, đừng lỡ việc học.”

“Không tiết ạ, để cháu hỏi.” Vương Diễm Bình .

Những sinh viên đến đây thêm đều chọn buổi tối tiết, như nếu tan còn thể đây sách một lúc, cũng cần chen chúc trong thư viện trường.

Một lát liền thấy tiếng reo hò.

Không việc mà còn bố của bà chủ mời ăn lẩu, đương nhiên là vui .

Chỉ là, bây giờ đóng cửa luôn ?

“Chị ơi, là để em ở trông quán nhé.” Một sinh viên .

Lúc vẫn đến giờ cơm tối, chừng lát nữa sẽ đến dùng bữa.

“Không cần ,” Chu Chiêu Chiêu , “Mọi dọn dẹp hôm nay đóng cửa sớm, coi như là liên hoan, chúng ăn lẩu.”

Nói xong, cô cầm điện thoại đặt bàn.

Quán lẩu, Chu Chiêu Chiêu ăn qua nhiều quán như , vẫn thấy quán mà cô ăn cùng Tần Bội Bội là ngon nhất, bèn gọi điện đặt một phòng bao lớn.

Lại gọi điện về nhà báo một tiếng, tối nay sẽ về muộn một chút.

Hứa Quế Chi cũng chuyện xảy ở cửa hàng của cô gần đây, bảo cô cần lo lắng cho bọn trẻ.

Chu Chính Văn nhận lấy điện thoại chào hỏi Hứa Quế Chi: “Bà thông gia vất vả .”

“Ngày mai, sáng mai sẽ qua thăm bà và thăm bọn trẻ.”

Cúp điện thoại bên , Chu Chính Văn liền dẫn theo một đám xuất phát đến quán lẩu.

Quán lẩu ăn , ăn cũng khá đông, mấy Chu Chiêu Chiêu phòng bao lớn, Chu Chính Văn bảo nhân viên phục vụ đưa thêm mấy cái thực đơn cho mấy đứa nhỏ : “Gọi món thích ăn , gọi nhiều thịt .”

Ăn lẩu thì nhiều thịt mới ngon.

Những thể đến cửa hàng gà rán thêm, điều kiện gia đình đều bình thường, giá thịt đều chút do dự dám gọi.

Cuối cùng vẫn là Chu Chiêu Chiêu và Vương Diễm Bình hai chụm gọi nhiều món.

“Lão Chu mời khách chúng thể tiết kiệm cho ông .”

, đừng tiết kiệm tiền cho bố.”

“Chị Chiêu Chiêu, tình cảm của chị và chú Chu thật đấy.” Tiểu Ngọc ngưỡng mộ , “Không giống em.”

Bố cô bé trọng nam khinh nữ, nếu cô bé học giỏi thì sớm bắt cô bé lấy chồng .

Chị gái cô bé bảo cô bé nhất định thi đỗ ngoài.

Học phí mấy năm cấp ba đều là chị gái nhịn ăn nhịn mặc nộp cho, bây giờ lên đại học, bố cho tiền bảo cô bé tự nghĩ cách.

Lúc nhập học vẫn là lén lút nhét cho cô bé ba đồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-518-bua-tiec-lau-bong-dang-nguoi-cu.html.]

Ba đồng ở nhà cô bé là đủ chi tiêu cho cả nhà trong một tháng.

đến trường bên , Tiểu Ngọc mới phát hiện, ba đồng chẳng mua bao nhiêu thứ.

May mà trường trợ cấp, cô bé thể chịu đói.

tiền quỹ lớp, tiền sách vở linh tinh vẫn nộp.

Thế là, Tiểu Ngọc liền nghĩ cách kiếm tiền.

Cũng là may mắn, hôm đó gặp Vương Diễm Bình mua đồ xách nhiều quá, cô bé giúp xách về cửa hàng, kết quả kiếm một công việc thêm.

Vì là thêm, lương cao bằng nhân viên chính thức trong quán, nhưng đối với Tiểu Ngọc là mức lương hậu hĩnh .

Hơn nữa, chỉ cần là ca của cô bé thì thể ăn cơm trong quán.

Như cũng tiết kiệm nhiều phiếu lương thực, cô bé liền đổi với bạn học thành tiền gửi về cho chị gái.

Bây giờ, cô bé một mục tiêu nhỏ, đó là chăm chỉ việc tích cóp thêm tiền, tranh thủ lúc về quê ăn Tết thể mua cho cháu gái nhỏ một bộ truyện tranh mà nó thích.

“Em một chị .” Chu Chiêu Chiêu xoa đầu cô bé , “Sau chuyện sẽ lên thôi.”

“Vâng ạ.” Tiểu Ngọc vui vẻ gật đầu, tiếp tục nỗ lực ăn lẩu.

Lẩu ngon thật đấy!

Ăn uống no say, Chu Chiêu Chiêu gọi xe cho ba sinh viên để họ về.

“Không cần chị Chiêu Chiêu.” Bọn Tiểu Ngọc vội vàng xua tay, “Chúng em bộ về, tiện thể tiêu cơm luôn.”

Ở đây cách trường cũng xa lắm, chỉ hai trạm xe buýt thôi.

Chu Chiêu Chiêu thấy họ kiên quyết, cũng thêm gì nữa.

Nhà Khâu Lâm Lâm và Vương Diễm Bình tiện đường, Vương Diễm Bình vẫy tay với Chu Chính Văn: “Chú Chính Văn, cảm ơn chú tối nay mời khách, cháu đan cho chú một đôi găng tay, mai cháu mang đến cho chú thử nhé.”

“Hây, con gái đúng là thương .” Chu Chính Văn , “Găng tay năm ngoái cháu đan chú vẫn đang dùng đây , năm nay cái mới .”

“Cháu chỉ chút tay nghề thôi.” Vương Diễm Bình , “Chú, cháu đây ạ.”

Nói xong, theo Khâu Lâm Lâm cùng lên xe.

Chỉ còn hai bố con, Chu Chiêu Chiêu khoác tay bố già, hai cứ thế thong thả bộ về hướng nhà.

“Sao vẫn giống hệt hồi nhỏ thế?” Chu Chính Văn Chu Chiêu Chiêu.

“Thì con mãi là con gái của bố mà.”

“Tối nay là bố ở bên chỗ con .” Cô tiếp tục .

“Thôi, bố ở nhà khách, tự do.” Chu Chính Văn , “Sáng sớm mai bố còn việc nữa.”

Vừa dứt lời, liền thấy một chiếc xe dừng .

“E là, con rể bố sẽ để bố ở nhà khách .” Chu Chiêu Chiêu biển xe .

Quả nhiên, thấy cửa xe mở , Dương Duy Lực sải đôi chân dài bước xuống xe.

“Bố, Chiêu Chiêu, đến đón hai về nhà.” Dương Duy Lực .

Tối nay lúc tan về nhà, Hứa Quế Chi bảo là Chu Chính Văn đến , đang cùng Chu Chiêu Chiêu mời trong quán ăn ở bên ngoài.

Dương Duy Lực ăn lẩu là ngay chỗ , quả nhiên lái xe đến đây gặp.

“Lại phiền ông bà thông gia .” Chu Chính Văn .

“Không phiền ạ, bọn trẻ đều nhớ bố.” Dương Duy Lực .

Được , Chu Chính Văn cũng thực sự nhớ ba đứa cháu.

“Vậy thì thôi.” Ông .

Trên đường , Chu Chiêu Chiêu bỗng mở to mắt bên ngoài.

“Sao thế?” Dương Duy Lực hỏi.

Chu Chiêu Chiêu cho đến khi thấy nữa mới hồn, đó lắc đầu: “Hình như em thấy Lưu Quyên Hảo.”

Nhìn thấy Lưu Quyên Hảo cùng một đàn ông.

Loading...