Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 546: Hậu Quả Của Sự Điên Cuồng

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:54:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đợi cô , Chu Chiêu Chiêu cũng thở phào nhẹ nhõm.

xổm xuống ba đứa nhỏ: “Các con yêu, các con ?”

“Mẹ.” Niếp Niếp ôm c.h.ặ.t lấy Chu Chiêu Chiêu, “Người đó đáng sợ quá.”

Tuy Niếp Niếp lưng Chu Chiêu Chiêu, nhưng cô bé tò mò lén Lưu Quyên Hảo một cái, tình cờ chạm đôi mắt như ăn thịt của Lưu Quyên Hảo.

Bình thường gan Niếp Niếp cũng coi là lớn, nhưng dù cô bé vẫn dọa sợ.

Đến tối thì bắt đầu phát sốt.

Chu Chiêu Chiêu đau lòng c.h.ế.t, cả đêm chợp mắt chăm sóc con gái.

“Đều tại em bảo vệ cho con.” Chu Chiêu Chiêu chút tự trách .

Lại xem hai đứa con trai, may mà con trai rắn rỏi hơn một chút, đều việc gì.

Dương Duy Lực tới ôm lấy cô: “Em đừng tự trách, chuyện liên quan đến em.”

Ai thể ngờ Lưu Quyên Hảo điên cuồng đến mức đó, con mắt thấy giữ mà còn vu oan giá họa cho Chu Chiêu Chiêu.

“Em cũng ngờ cô biến thành như .” Chu Chiêu Chiêu nghĩ đến tình cảnh lúc đó vẫn còn thấy sợ, “Có một quả b.o.m hẹn giờ như trong lòng luôn cảm thấy bất an.”

Lưu Quyên Hảo đối với đứa bé hẳn là cũng gửi gắm hy vọng lớn, nhưng khi đứa bé sắp sảy, cô thà chọn hãm hại cô chứ chịu mau ch.óng đến bệnh viện.

Tâm địa khiến cảm thấy quá đáng sợ.

“Chuyện để xử lý.” Dương Duy Lực vỗ về lưng vợ .

Cùng lúc đó, Hứa Quế Chi cũng đang chuyện với Dương Quyền Đình: “Cũng nó rốt cuộc nghĩ cái gì, Chiêu Chiêu trêu chọc nó, nó ghi hận như .”

Mỗi nghĩ đến đây, Hứa Quế Chi hối hận năm xưa nên để Dương Duy Phong cưới Lưu Quyên Hảo.

Rõ ràng, là do bản những chuyện đó khiến Dương Duy Phong lạnh lòng mới ly hôn với nó, nó trách chẳng lẽ nên trách Dương Duy Phong và hai vợ chồng nó ?

Trách thế nào cũng trách đến đầu Chu Chiêu Chiêu.

“Có một chính là như , thấy khác hơn .” Dương Quyền Đình , “Trong lòng u ám vặn vẹo.”

Luôn đổ lầm lên khác.

chính là lo lắng,” Hứa Quế Chi , “Cứ một con rệp trong rãnh nước ngầm nhớ thương như , ai ngày nào đó nó ngoài phát điên?”

Hôm nay là vận may , ngộ nhỡ hôm nào đó nó vươn tay đến ba đứa nhỏ thì ?

Không đạo lý ngàn ngày phòng trộm.

sẽ nghĩ cách.” Dương Quyền Đình an ủi vợ, “Đừng lo lắng.”

Hứa Quế Chi sở dĩ phàn nàn với ông, cũng là ông nghĩ cách, bà bây giờ đừng thấy Lưu Quyên Hảo, chỉ cần thấy tin tức liên quan đến cô là thấy phiền.

Người phụ nữ , cứ âm hồn bất tán quấy rầy nhà bà.

Đây cũng là duy nhất trong bao nhiêu năm qua Hứa Quế Chi ghét một đến thế, còn ghét hơn cả ghét bà chị dâu cả của bà đây.

Đêm hôm đó Chu Chiêu Chiêu cả đêm ngủ bao nhiêu để trông con gái, may mắn đến sáng cơn sốt của con bé cuối cùng cũng lui.

Niếp Niếp khi tỉnh ánh mắt chút ngây dại, Chu Chiêu Chiêu ôm cô bé lòng: “Bé ngoan của , ở đây.”

Người Niếp Niếp một khoảnh khắc cứng đờ, nhưng nhanh mềm nhũn trong lòng n.g.ự.c ấm áp của Chu Chiêu Chiêu.

Chu Chiêu Chiêu chỉ mải đau lòng con gái, tự nhiên phát hiện sự khác thường trong nháy mắt của con bé.

Vì chuyện mà ba đứa nhỏ mấy ngày nay đều nhà trẻ, Chu Chiêu Chiêu cũng xin nghỉ ở trường để ở nhà chuyên tâm chơi với con, cùng chúng sách, món ngon.

Lại qua mấy ngày, Chu Chiêu Chiêu một chuyến đến Cục Công an, cảnh sát với cô tuy Lưu Quyên Hảo lúc đó hiềm nghi vu oan cho cô, nhưng dù cũng đến bước đó, hơn nữa những điều chỉ là suy đoán của cô, cho nên vụ án cứ thế giải quyết gì.

Bản Chu Chiêu Chiêu cũng định dùng một chuyện như thể Lưu Quyên Hảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-546-hau-qua-cua-su-dien-cuong.html.]

Cái cô cần là biên bản xuất cảnh của cảnh sát.

Chỉ cần biên bản , Lưu Quyên Hảo đừng hòng dùng thủ đoạn đê tiện để hãm hại cô nữa.

“Đứa bé của cô sinh .” Cảnh sát với Chu Chiêu Chiêu, “Cũng là tạo nghiệp, nếu đưa đến bệnh viện sớm hơn một chút, lẽ sẽ hơn.”

Lưu Quyên Hảo tự nhớ nhầm ngày, đứa bé trong bụng hơn tám tháng , chậm trễ lâu như mới đưa đến bệnh viện, đứa bé trong bụng thế mà sinh .

Chỉ là đưa l.ồ.ng ấp, còn về việc qua khỏi , thì xem tạo hóa của đứa bé.

Lúc sinh nhăn nheo nhỏ xíu một tẹo, khiến các cảnh sát mặt lúc đó thấy cũng chút đành lòng.

Người phụ nữ , thể điên cuồng đến thế.

Vì để hận một , chuyện điên rồ như , đáng ?

Chu Chiêu Chiêu lắc đầu, đáng , đáp án chỉ một Lưu Quyên Hảo .

“Vương đại nương về nhà tức giận đến mức sắc mặt ,” Tống Hiểu Tuyết chuyện , xách đồ qua thăm Chu Chiêu Chiêu, “ thấy sắc mặt Triệu Tân Dân cũng .”

Một đứa bé đang yên đang lành, vô tội trở thành vật hy sinh cho sự báo thù của , ai thể vui vẻ nổi?

“Vương đại nương bảo Triệu Tân Dân ly hôn, nhưng Triệu Tân Dân chịu.” Tống Hiểu Tuyết đến đây thì bĩu môi.

Cũng Lưu Quyên Hảo cho Triệu Tân Dân uống t.h.u.ố.c mê gì, mặc kệ Vương đại nương lóc ầm ĩ thế nào, Triệu Tân Dân nhất quyết đồng ý.

Đợi đến khi Triệu Tân Dân nhận lệnh điều chuyển, cả liền ngơ ngác.

Hắn ở cái ghế phó chủ nhiệm mấy năm , chỉ đợi chủ nhiệm về hưu là thể lên chức.

Ai ngờ đó một nhảy dù xuống, trực tiếp chiếm mất vị trí của , hy vọng thăng chức của coi như tan tành.

Tuy nhiên những nơi khác hy vọng, tỉnh thành sắp thành lập khu công nghệ cao, thời gian Triệu Tân Dân vẫn luôn tích cực vận động, chuyển đến khu mới, kiểu gì cũng thể lên một bậc.

bây giờ, cấp bỗng nhiên bắt đầu điều tra .

Người ở vị trí như bọn họ, thể trong sạch, chịu nổi điều tra?

Vốn dĩ chuyện vận động gần xong xuôi, mấy hôm bỗng nhiên nữa, tiền trả cho thiếu một xu.

Hắn hỏi tiền ít quá , đối phương lắc đầu, kín đáo hỏi đắc tội với ai ?

Lúc đầu Triệu Tân Dân còn khẳng định đắc tội ai.

khi tìm hiểu xong những việc Lưu Quyên Hảo , còn hiểu đắc tội lưng là ai ?

Triệu Tân Dân tức điên.

Về nhà cũng chẳng quan tâm Lưu Quyên Hảo đang ở cữ , trực tiếp túm tóc cô đập tường.

“Không đ.á.n.h nữa, thể đ.á.n.h nữa .” Cuối cùng vẫn là Vương đại nương ngăn cản Triệu Tân Dân đang phát điên .

Cô vợ , chính là đ.á.n.h cho chịu nổi mà nhảy sông.

Năm đó Triệu Tân Dân tốn bao nhiêu công sức mới dìm chuyện xuống.

Bây giờ cô vợ tuy gì, nhưng cũng thể đ.á.n.h như .

Cô vợ thể cẩn thận ngã xuống sông c.h.ế.t đuối, nhưng thể c.h.ế.t thêm một nữa!

Lại xảy chuyện, cái nhà e là tan nát.

“Mẹ yên tâm, con tự chừng mực.” Triệu Tân Dân Lưu Quyên Hảo một cái đầy âm hiểm với Vương đại nương.

“Trông chừng cô , đừng để ngoài hại nữa.”

 

 

Loading...