Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 558: Tiễn An An Đi Xa, Mua Vàng Dỗ Dành Vợ
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:54:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm nay, Dương Duy Lực ngủ một ở phòng con trai ngay sát vách.
Lúc tỉnh dậy buổi sáng, hiếm khi rời giường ngay mà cứ một giường.
Cảm giác thế dường như chút cô đơn.
Dù thì mỗi sáng thức dậy, trong lòng luôn ôm cô vợ thơm tho mềm mại.
bây giờ vòng tay trống trải, cảm giác vẫn chút quen.
Day day mi tâm, Dương Duy Lực dậy, bên ngoài trời vẫn còn tối đen, đây là thời gian thường dậy tập thể d.ụ.c buổi sáng.
Lúc ngang qua phòng , bên trong im ắng tĩnh lặng.
Tối qua đến tận khuya, vẫn còn loáng thoáng thấy tiếng chuyện ở phòng bên cạnh.
Chu Chiêu Chiêu ngủ một giấc tỉnh dậy, phát hiện ba đứa nhỏ nhà vẫn đang ngoan ngoãn giường ngủ với tư thế dang tay dang chân.
Cô nhẹ nhàng rời giường, mở cửa bước ngoài.
Liền thấy Dương Duy Lực đang sải bước dài từ ngoài sân , tay còn xách theo bữa sáng mua về.
“Anh mua bánh bao cho An An ?” Chu Chiêu Chiêu liếc đồ tay , mỉm hỏi.
“Ừ,” Dương Duy Lực đáp, “Bánh bao nhà họ Thạch, bánh bao nhân thịt bò mà con thích nhất đấy.”
Chu Chiêu Chiêu nhướng mày, tiệm bánh bao nhà họ Thạch ở gần đây, chạy một quãng đường xa chuyên môn mua cho con trai.
“Còn bánh bao nhân đậu phụ mà em thích ăn nữa.” Dương Duy Lực tiếp, “Anh mang bếp để .”
Hứa Quế Chi lúc cũng tỉnh, thấy Dương Duy Lực xách bữa sáng liền : “An An thích ăn cháo ngô nấu, để một ít.”
Sau khi ăn sáng xong, Chu Chiêu Chiêu và Dương Duy Lực đưa ba đứa nhỏ khu vui chơi.
Hôm nay là ngày trong tuần nên khu vui chơi quá nhiều .
“Anh hai, cái cho .” Niếp Niếp dùng tiền của mua một cái tò he bằng đường, “Em thích ăn tò he lắm đó.”
ăn nhiều, vì cô bé thích ăn đồ ngọt nên răng lắm.
Tối qua mấy đứa trẻ chuyện với , Niếp Niếp kể về những việc An An cần trong một ngày, bản năng liền im lặng.
Cô bé cảm thấy An An thật đáng thương, mỗi ngày học bao nhiêu là thứ, so với hai, Niếp Niếp cảm thấy quả thực hạnh phúc c.h.ế.t .
Sau chăm chỉ học hành thôi, ít nhất cũng để An An bỏ xa quá.
Niếp Niếp và Bình Bình đều thầm nhủ trong lòng như .
nhiều hơn cả vẫn là sự xót xa.
Nghĩ đến lúc đang chơi đùa, lúc đang ăn đồ ngon...
“An An, xem mua gì cho em ?” Bình Bình kích động chạy tới, “Cái tìm mãi mới thấy đấy.”
Đó là một khẩu s.ú.n.g đồ chơi nhỏ.
“Lưu Hiểu Cương cũng một khẩu, nhưng keo kiệt lắm, chẳng cho bọn chơi .” Bình Bình , “Cái em cầm lấy mà từ từ chơi.”
Chỉ tiếc là chỉ còn đúng một khẩu , nếu bé thể cùng An An mỗi một khẩu để chơi .
Hôm nay Chu Chiêu Chiêu cho mỗi đứa một ít tiền tiêu vặt, để chúng tự do sử dụng.
cô ngờ tới, điều đầu tiên Bình Bình và Niếp Niếp nghĩ đến là mua quà cho An An.
Lại nhớ đến hôm sinh nhật ba đứa nhỏ, tuy An An mặt, nhưng cả nhà đều chuẩn quà cho bé.
Tuy bé ở nhà, nhưng cả nhà đều luôn nhớ thương .
An An cẩn thận cất những món quà trong ba lô của . Bình Bình và Niếp Niếp hôm qua xin nghỉ học để khu vui chơi cùng bé, hôm nay đến trường từ sớm.
Lúc , hai đứa lưu luyến ôm chầm lấy bé, hẹn đợi về sẽ cùng chơi đùa.
Chỉ là, chính An An cũng trở về sẽ là khi nào?
Chu Chiêu Chiêu giúp bé thu dọn đồ đạc từng món một.
Thực An An , những thứ bé đều thể tự dọn , nhưng dáng vẻ bận rộn chạy ngược chạy xuôi, bé chẳng gì, chỉ lặng lẽ theo cô.
“Mấy lọ là tương thịt bò con thích ăn.” Chu Chiêu Chiêu đóng gói cẩn thận , “Cho dù là kẹp bánh bao trộn mì đều ngon cả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-558-tien-an-an-di-xa-mua-vang-do-danh-vo.html.]
“Vâng ạ.” An An nghiêm túc gật đầu, “Thầy giáo và thích ăn tương thịt bò .”
“Thích ăn là .” Chu Chiêu Chiêu mỉm , “Chỗ thịt bò khô nếu lỡ bữa cơm ở nhà ăn mà đói bụng thì lấy ăn nhé.”
Vốn dĩ An An còn thể ở nhà thêm hai ngày nữa, ai ngờ đột nhiên một buổi hội thảo gì đó mà Phong lão dẫn An An tham gia cùng.
Hôm qua Chu Chiêu Chiêu nhờ mua thịt bò, từ khu vui chơi về cô liền thái thịt bò ướp.
Sáng sớm hôm nay dậy chiên thịt bò khô, tương thịt bò, bận rộn mãi cho đến tận bây giờ.
“Mẹ ơi.” An An ôm lấy cô, chớp chớp đôi mắt to tròn lưu luyến cô, “Mẹ đừng buồn nhé.”
Tuy cô , nhưng An An thể cảm nhận sự buồn bã của cô.
Là sự lưu luyến nỡ xa bé.
“Ừ.” Chu Chiêu Chiêu mỉm hôn lên tóc con trai, “Không ở bên, con tự chăm sóc cho bản nhé.”
dù nỡ đến , con cái cũng rời xa vòng tay .
Chu Chiêu Chiêu ở cửa, mỉm vẫy tay với An An: “Đi con, chăm sóc bản cho , đừng để ốm nhé.”
Mãi cho đến khi còn thấy đèn đuôi xe nữa, Chu Chiêu Chiêu vẫn chớp mắt theo.
“Đi ngoài với một chuyến.” Dương Duy Lực với cô.
“Đi cơ?” Chu Chiêu Chiêu uể oải hỏi , “Bây giờ em chẳng cả.”
Chỉ về ườn đó, chẳng gì hết.
“Đi thôi, cứ coi như là cùng .” Dương Duy Lực nắm lấy tay cô.
Chu Chiêu Chiêu cứ thế kéo đến trung tâm thương mại.
“Anh mua quần áo ?” Chu Chiêu Chiêu nghi hoặc .
Dương Duy Lực ít khi đến trung tâm thương mại để mua quần áo, phần lớn thời gian đều là cùng cô và Hứa Quế Chi.
“Mua cho em.” Dương Duy Lực mỉm , “Tay em trống trải quá.”
Cho nên, mua cho cô một chiếc vòng tay.
Thế là, Chu Chiêu Chiêu cứ thế mơ mơ màng màng dẫn đến tiệm vàng.
“Cho xem chiếc vòng .” Dương Duy Lực với nhân viên cửa hàng.
“Anh thật mắt ,” Nhân viên mỉm , “Chiếc vòng đeo lên tay cực kỳ luôn.”
Vừa cô lấy chìa khóa mở tủ, lấy cho Chu Chiêu Chiêu đeo thử.
“Có đơn điệu quá ?” Dương Duy Lực , chỉ sợi dây chuyền bên cạnh, “Lấy cả sợi dây chuyền xem thử .”
Anh chỉ một sợi dây chuyền vàng hạt gạo nhỏ xíu bên cạnh, đó còn treo hai mặt dây chuyền hình hồ lô nhỏ, .
Phối cùng với vòng tay quả nhiên hơn nhiều.
giá cả cũng đắt hơn nhiều.
Chu Chiêu Chiêu vốn dĩ mua, tay cô trống trải chỗ nào chứ? Chẳng qua là dạo cô đeo chiếc vòng ngọc nữa mà thôi.
chiếc vòng vàng phối hợp thế đeo lên tay đúng là , cô chút rung động.
Cuối cùng, lúc bước khỏi cửa tiệm, tay Chu Chiêu Chiêu đang đeo chiếc vòng vàng và sợi dây chuyền phối kèm mà Dương Duy Lực chọn cho cô.
Trên tay xách theo những mặt dây chuyền vàng hình con giáp mua cho ba đứa nhỏ và chiếc vòng tay mua cho Hứa Quế Chi.
Nhân viên cửa hàng cũng ngẩn ngơ tiễn hai về.
“Trời ơi!” Cô kích động với đồng nghiệp bên cạnh, “Một lúc mà mua nhiều thế cơ chứ!”
Cô chốt đơn là đủ ăn cả tháng ?
Quan trọng nhất là, đàn ông đó chiều vợ quá mất!
Cô việc ở tiệm vàng bao nhiêu năm nay, đây là đầu tiên gặp một vị khách sộp hào phóng đến .
Thật sự là quá ghen tị với vợ mà!