Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 610: Dương Duy Lực Tỉnh Lại: Cơ Hội Thứ Hai

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:56:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Giáo sư, giáo sư..."

Trong một bệnh viện, bệnh nhân giường bỗng nhiên cử động tay, khiến sinh viên y khoa đang túc trực bên cạnh giật vội vàng tìm hướng dẫn: "Giáo sư, đó hình như sắp tỉnh ."

Vị giáo sư cũng mừng rỡ, vội vàng từ văn phòng đến phòng bệnh.

Đến nơi thì thấy đàn ông vốn giường bệnh y học gọi là thực vật tỉnh .

"Đồng chí Dương, cuối cùng cũng tỉnh ." Giáo sư Trương , "Cậu thấy chỗ nào thoải mái ?"

Lại : "Bây giờ cần kiểm tra cho ."

Nói xong, mấy bắt đầu kiểm tra cho Dương Duy Lực.

Trong suốt quá trình Dương Duy Lực hề lên tiếng, cứ để mặc bọn họ kiểm tra cho .

đầu óc đang vận hành với tốc độ ch.óng mặt.

Rốt cuộc xảy chuyện gì?

Rõ ràng, c.h.ế.t !

Rõ ràng, cuối cùng cũng thể hợp táng cùng tro cốt của cô.

... bây giờ bỗng nhiên để tỉnh , hơn nữa còn ở trong một môi trường xa lạ thế .

Anh chẳng quen ai cả.

thấy vị giáo sư gọi là đồng chí Dương, thì chắc vẫn tên là Dương Duy Lực?

"Các chỉ cơ thể đều ," giáo sư liệu , "Lát nữa của đơn vị sẽ tới."

Đang chuyện thì thấy một chiến sĩ trẻ chạy huỳnh huỵch tới, mắt chớp chằm chằm Dương Duy Lực, đó òa lên nức nở.

"Đội trưởng, cuối cùng cũng tỉnh ." Cậu lóc vô cùng thương tâm.

Dương Duy Lực bộ dạng , bất lực : "Đừng nữa."

Chiến sĩ trẻ chằm chằm, mà còn nấc cụt.

"Đội trưởng, hôn mê bao lâu ..." Chiến sĩ trẻ , "Vẫn là giáo sư cách."

Cậu xong trịnh trọng cúi chào giáo sư và : "Đội trưởng bọn em tỉnh , các bác chính là đại ân nhân của đội Thần Ưng bọn em."

Giáo sư Trương : "Đội trưởng các thể tỉnh cũng là phúc phận của , liên quan nhiều đến chúng ."

Nếu họ cách, thì cho tỉnh từ lâu , cần gì đợi đến bây giờ?

Đợi trong phòng bệnh hết, Dương Duy Lực mới về phía chiến sĩ trẻ vẫn luôn túc trực bên cạnh với ánh mắt mong chờ: "Vương Cẩu Đản, cho xem, mà ngất xỉu ?"

"Đội trưởng, đổi tên cho em thành Vương Ái Quốc ? Sao còn gọi tên cũ của em?" Vương Ái Quốc nhe răng , "Sao thế? Đội trưởng quên ?"

Nói xong liền tuôn một tràng như đổ đậu, kể rõ ngọn ngành chuyện của Dương Duy Lực.

"Mẹ kiếp, nếu để bọn em là kẻ nào đ.â.m lưng, ông đây g.i.ế.c c.h.ế.t ." Vương Ái Quốc , "Đáng thương cho đội trưởng hôn mê bao nhiêu ngày nay, bọn em sắp sợ c.h.ế.t khiếp ."

Cũng vì Dương Duy Lực hôn mê, nên mãi vẫn điều tra rốt cuộc là ai tiết lộ bí mật nhiệm vụ của ngoài.

"Nghe vì chuyện , vợ đội trưởng kích động cũng ngã bệnh ." Vương Ái Quốc ủ rũ .

"Vợ ?" Dương Duy Lực nghi hoặc .

Vừa còn đang hối hận, xuyên về sớm hơn chút nữa, nếu thể trở về khi Chu Chiêu Chiêu đồng quy vu tận với nhà Chu Chính Vũ, thì cô chuyện quyết tuyệt như .

G.i.ế.c địch một ngàn tự tổn hại tám trăm.

Loại như Chu Chính Vũ, đầy cách khiến sống bằng c.h.ế.t.

khổ nỗi, Chu Chiêu Chiêu .

Khi thấy Vương Ái Quốc, Dương Duy Lực xác định thời gian, hẳn là xuyên về thập niên 90.

Khuôn mặt non nớt của Vương Ái Quốc lên tất cả.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-610-duong-duy-luc-tinh-lai-co-hoi-thu-hai.html.]

Mà Chu Chiêu Chiêu của lúc đó, còn nữa .

Anh vốn định rời khỏi quân đội, nhưng một năm của thập niên 90 xảy một chuyện, quân đội cần thực hiện nhiệm vụ .

Anh .

Nhiệm vụ đó cũng thương nặng, nhưng nhờ một tàn mà vượt qua .

Sau đó cũng lôi kẻ phản bội ánh sáng.

Còn về việc quân đội xử lý thế nào, quan tâm nữa, vì tìm một chiếc hộp tro cốt mới cho cô.

May mà chiếc hộp đỡ cho một đòn chí mạng.

Tuy nhiên, ý của Vương Ái Quốc, thương còn nghiêm trọng hơn kiếp ?

"Cái hộp của ..." Anh khàn giọng , "Vẫn còn chứ?"

"Hộp gì cơ?" Vương Ái Quốc ngơ ngác Dương Duy Lực, "Đội trưởng, em thấy cái hộp nào cả."

"À, đúng ," bỗng nhớ , chạy lấy đồ, "Đội trưởng cái tráp hả?"

"Mấy thứ em đều bảo quản kỹ lắm," Vương Ái Quốc vội vàng , "Anh mà, chị dâu thích mấy thứ nhất."

Lại một nữa nhắc đến vợ .

"Mấy thứ đều là tìm cho cô ?" Dương Duy Lực mở tráp , thấy bên trong mấy viên mắt mèo và ngọc bích các loại.

Nhìn qua là đồ giá trị.

"Thì thế mà." Vương Ái Quốc nghi hoặc đội trưởng nhà , cứ cảm thấy đội trưởng tỉnh chút là lạ.

nếu bảo lạ ở chỗ nào?

Cậu hình như nguyên do.

Chỉ cảm thấy đội trưởng hiện tại dường như còn lợi hại hơn cả khi hôn mê!

Dương Duy Lực day day mi tâm.

Cái Vương Ái Quốc , hình như cái gì cũng , nhưng hình như cái gì cũng .

Anh lòng hỏi xem Chu Chiêu Chiêu rốt cuộc thế nào ?

Vương Ái Quốc chút nghi ngờ, bèn tiếp tục chủ đề nữa.

"Cậu kỹ cho xem, trong thời gian hôn mê những khác trong đội suy nghĩ thế nào?" Anh .

Vương Ái Quốc bắt đầu thao thao bất tuyệt một hồi: "Vốn dĩ nhiệm vụ sắp kết thúc , ai ngờ xảy chuyện như ."

"Mọi đều nghi kỵ lẫn , nên ai cũng tin ai."

Cả đơn vị như một nắm cát rời, nghi ngờ lẫn .

Cuối cùng vẫn tức giận: "Đội trưởng, nhất định bắt kẻ ."

Đâm lưng? Quả thực với bộ quân phục đang mặc .

"Nếu tại hại suýt mất mạng, liệt giường trong bệnh viện lâu như ." Vương Ái Quốc .

"Người nhà đến hỏi thăm ?" Dương Duy Lực nhịn hỏi.

"Nhiệm vụ của chúng vẫn thành mà." Vương Ái Quốc , "Cấp coi trọng chuyện của , chuyên môn thành lập một tổ điều tra."

Chỉ tiếc Dương Duy Lực hôn mê, ai cung cấp thông tin hữu ích.

"Anh mà hôn mê lâu như , chị dâu lo lắng nhớ mong," Vương Ái Quốc cứ lải nhải như bà thím Tường Lâm, "Chị dâu lo lắng, thì cũng sẽ vô duyên vô cớ trong bệnh viện mãi tỉnh ."

"Cậu chị dâu nào?" Dương Duy Lực mới tỉnh , đầu óc nhất thời load kịp, "Cái gì gọi là hôn mê bất tỉnh?"

"Sao còn nhiều chị dâu lắm ?" Vương Ái Quốc ngốc nghếch gãi đầu, "Em là Chu Chiêu Chiêu đấy."

 

 

Loading...