Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 639: Rắc Rối Của Dương Gia Hinh
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:57:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Gia Hinh vốn là một cô gái hiểu chuyện, cho nên dù gặp chuyện gì ở trường, cô cũng hiếm khi kể cho nhà .
"Chị Hinh Hinh, chị thế?" Dương Gia Nguyệt hỏi.
Cô bé là thiết nhất với Dương Gia Hinh, nên nhanh nhận chị trở về điểm khác thường so với khi.
"Không gì ." Dương Gia Hinh đáp.
"Có ở trường xảy chuyện gì ?" Dương Gia Nguyệt gặng hỏi, "Chị cho em , em hứa tuyệt đối sẽ cho ông bà nội em ."
Dương Gia Hinh cũng đang tìm để trút bầu tâm sự, trong lòng cô quả thực khó chịu về chuyện .
Ban đầu, các bạn cùng phòng ký túc xá đều khá ủng hộ cô, nhưng hiện tại một bắt đầu đổi giọng.
Trước họ thấy Dương Gia Hinh thích thì thôi.
bây giờ : "Lưu Đồng Húc thành ý như , hơn nữa đối xử với cũng là m.ó.c t.i.m móc phổi mà , là cứ thử tìm hiểu xem ?"
"Dù cũng chỉ là yêu đương tìm hiểu thôi chứ kết hôn ngay ."
Dương Gia Hinh chính là thích, rõ ràng thích mà còn ép buộc bản tìm hiểu , chuyện như Dương Gia Hinh .
Lời của cô , khiến cho cả phòng ký túc xá bây giờ chia thành hai phe.
Một phe cảm thấy cô nên đồng ý với Lưu Đồng Húc, đối với cô như , cô còn cao cái gì?
Phe còn thì cho rằng đây căn bản chuyện cao , Dương Gia Hinh thích, tại ủy khuất bản yêu đương với ?
"Chẳng lẽ chỉ vì đối với chị, thì chị buộc yêu ?" Dương Gia Hinh chút buồn bực , " kiểu thứ chị , chị cũng yêu cầu đối với chị."
Ngược , hành động của khiến cô cảm thấy phiền phức và khổ sở, ảnh hưởng nghiêm trọng đến cuộc sống và việc học tập của cô .
"Chị, suy nghĩ của chị là đúng, chính là dùng dư luận kiểu để ép chị khuất phục." Dương Gia Nguyệt , "Thật nực , những việc đó hỏi qua ý kiến của chị ? Đã chị đồng ý ?"
"Hơn nữa, em nghi ngờ," Dương Gia Nguyệt tiếp, "Hắn chắc chắn là phận của chị ."
Hôm đó cô bé thấy ánh mắt của nam sinh chị bình thường, ngờ tâm cơ của cũng lớn thật, dám đ.á.n.h chủ ý lên Dương Gia Hinh, còn dùng cái cách mặt dày mày dạn đeo bám .
"Chị cũng nghĩ như ," Dương Gia Hinh , "Hơn nữa chị thích ."
Rõ ràng cô từ chối , kết quả vẫn cứ bám riết lấy, còn ầm ĩ lên để đều , cảm giác khiến Dương Gia Hinh khó chịu.
"Chị, cũng chẳng ai của nhà , cần thiết chiều ." Dương Gia Nguyệt , "Loại chính là cho mặt mũi mà cần, chị càng nể mặt thì càng đằng chân lân đằng đầu."
"Ừ," Dương Gia Hinh nghiêm túc suy nghĩ một chút gật đầu, "Đợi còn như , chị sẽ rõ ràng mặt , nếu còn tiếp tục đeo bám, chị sẽ tìm giáo viên trong trường để giải quyết."
"Được." Dương Gia Nguyệt nắm lấy tay chị, "Nếu giải quyết , nhớ là còn ông nội và bố em nữa đấy."
Phụ chẳng là để những lúc bắt nạt thì tìm đến chỗ dựa .
"Chị ." Dương Gia Hinh cảm động ôm lấy em gái, "Chị sẽ khách sáo với ."
Hôm đó ông nội cũng với cô, bất kể gặp chuyện gì cũng thể đến tìm ông, "Cháu gái của ông cần thiết ủy khuất chính , điểm cháu học tập em gái cháu nhiều ."
Đứa trẻ quá hiểu chuyện thì luôn khiến cảm thấy đau lòng.
Dương Gia Hinh trò chuyện với em gái một lúc thì cảm thấy khá hơn nhiều, hai thì thầm to nhỏ những chủ đề riêng tư của con gái.
Đến tối, hai chị em còn đòi ngủ chung với , điều khiến Dương Gia Dập từ đội bóng rổ trở về cảm thấy cạn lời: "Hai chuyện gì mà mãi hết thế? Từ lúc về đến giờ cứ thấy ríu rít ở đó."
Cậu ghen tị nha.
Một trai trai ngời ngời như đây, mà hai bà chị chẳng thèm liếc mắt lấy một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-639-rac-roi-cua-duong-gia-hinh.html.]
"Chuyện con gái, với cũng hiểu ." Dương Gia Nguyệt ghét bỏ , liếc thứ đang xách tay, "Cái gì đấy?"
"Không cho em ." Dương Gia Dập , "Vốn định mua đồ ngon cho ai đó, giờ xem cũng chẳng cảm kích, thôi thì để ăn một ."
"Anh hai, em sai ." Dương Gia Nguyệt híp mắt sán gần, "Có điểm tâm của đội bóng rổ các ?"
Dương Gia Dập hừ lạnh một tiếng, "Vì mang mấy thứ về cho ai đó, đây nhờ vả khác đấy."
Điểm tâm của đội bóng rổ bọn họ ngon, quan trọng nhất là ăn ngon mà lo béo.
Chỉ là thỉnh thoảng mới một , hơn nữa mỗi đều giới hạn lượng.
Dương Gia Dập vì mang về nhiều một chút cho các chị em, đặc biệt chào hỏi với đồng đội, nhờ họ để phần của .
Tất nhiên, để trao đổi, cũng hy sinh một thứ.
Ví dụ như giặt tất thối cho bọn họ trong một tuần.
Lũ cháu chắt đó, chỉ chực chờ cơ hội để hố , nhưng khổ nỗi vẫn chấp nhận.
Kết quả lòng mang về, hai bà chị ngó lơ.
"Bọn chị sai ," Dương Gia Hinh , "Mong em trai đừng giận nữa."
Cô xong liền lấy từ trong cặp sách một cuốn sổ đưa cho : "Lần quên đưa cho em."
"Là cái gì?" Dương Gia Dập ban đầu còn để ý lắm, đợi đến khi cầm đồ vật thì cả lập tức nhảy cẫng lên, "Chị, em yêu chị quá mất! Sao chị lấy thế, còn là đề tặng riêng cho em nữa."
Trên đó là chữ ký của một tiền bối bóng rổ mà hâm mộ, chỉ là đó sớm giải nghệ, hiện đang giáo viên tại trường của Dương Gia Hinh.
"Vừa khéo chút việc tiếp xúc với thầy ," Dương Gia Hinh , "Chị bảo với thầy là em trai chị cực kỳ hâm mộ thầy."
Dương Gia Dập cẩn thận sờ lên những dòng chữ bên , vô cùng kích động, nhưng điều khiến kích động hơn còn ở phía : "Còn ảnh chữ ký nữa?"
Hơn nữa chỉ một tấm!
Trời ơi, hôm nay vui quá mất!
Dương Gia Dập vốn còn đang nghĩ mấy ngày nữa đội bóng rổ của họ vài trận thi đấu ở trường Dương Gia Hinh, đến lúc đó vị thần tượng chắc chắn sẽ đến xem, định bụng xem cơ hội xin chữ ký .
Kết quả bây giờ chỉ chữ ký mà còn cả một cuốn album ảnh chữ ký của thần tượng.
Dương Gia Dập cảm thấy, thứ mà mang về đội bóng rổ, thì chắc chắn sẽ là thằng nhóc sáng nhất đội!
Không , đồ quý giá thế nhất nên mang về.
Cậu quá hiểu cái đám , chắc chắn sẽ xâu xé chia chác của cho mà xem.
"Hai cứ chuyện tiếp ," Dương Gia Dập nâng niu ôm cuốn sổ lòng, "Em về phòng đây."
Lúc còn tâm trí mà ghen tị với Dương Gia Nguyệt và Dương Gia Hinh nữa? Cậu về phòng chiêm ngưỡng kỹ càng phong thái của thần tượng mới .
Chỉ là, Dương Gia Dập mơ cũng ngờ tới, chị cả dịu dàng của thế mà một thằng cháu chắt bắt nạt ở trường!
Vãi chưởng!
Cái móng vuốt ch.ó c.h.ế.t thế mà dám nắm tay chị !
"Á!"