Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 669: Cóc Ghẻ Đòi Ăn Thịt Thiên Nga
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:57:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Triệu Vịnh Mai cũng là hôm qua tình cờ Hồ Thúy Hồng và hai chị em của cô một căn cứ bí mật trong thôn, thường xuyên buổi tối sẽ đến căn cứ bí mật chuyện phiếm.
Nói là chuyện phiếm, thực chính là một chuyện bát quái trong thôn còn bàn luận về đàn ông thích.
Triệu Vịnh Mai sở dĩ thích chơi cùng Hồ Thúy Hồng bọn họ, một nguyên nhân lớn chính là vì cái .
Bọn họ ở cùng luôn thích đem đàn ông so sánh, ai theo đuổi cô , cô từ chối như thế nào.
Lấy đó để nâng cao phận của .
Triệu Vịnh Mai cảm thấy như vô nghĩa.
Lại thêm chuyện của Vương Cường, hai dù cũng là ai ai cũng thuận mắt, ở trong thôn cũng chuyện mấy.
giọng của Hồ Thúy Hồng, Triệu Vịnh Mai vẫn là lập tức .
“Vương Cường , cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga,” Hồ Thúy Hồng dương dương tự đắc , “Tao chính là thích coi như một con ch.ó để chơi đùa.”
“Muốn chơi, thì cho khúc xương ngửi một cái, chơi nữa thì mặc kệ, qua vài ngày vẫn sẽ giống như cũ vẫy đuôi cầu xin tao.” Hồ Thúy Hồng .
“Bọn mày xem tao gần đây đều thèm để ý đến , vẫn luôn theo đuổi cái xuống nông thôn , rắm cũng dám đ.á.n.h một cái.” Hồ Thúy Hồng đắc ý .
Hồ Thúy Hồng sở dĩ dám như , một là vì bác cả cô là đại đội trưởng, cô là đứa con gái duy nhất trong thế hệ của nhà họ Hồ bọn họ, ở trong nhà cưng chiều.
Lại thêm một trai dạy học ở huyện thành, Hồ Thúy Hồng liền cảm thấy là thành phố, đối với con gái con trai trong thôn đều một loại cảm giác ưu việt tự nhiên.
Bởi vì cô dáng dấp xinh cũng ăn diện, quả thực trong thôn ít hậu sinh thích cô .
Trong điên cuồng nhất chính là Vương Cường .
Gần như, bất kể là Hồ Thúy Hồng chuyện gì quá đáng, Vương Cường liền giống như trúng tà, cách một thời gian sẽ tự khôi phục, đó trông mong theo m.ô.n.g cô .
Mặc kệ nhà Vương Cường đ.á.n.h mắng thế nào, nhưng chính là ăn quả cân sắt quyết tâm , đời Hồ Thúy Hồng thì cưới.
Sau đó, nhà họ Vương cũng mệt mỏi, dứt khoát cứ mặc kệ .
cũng thả lời , Hồ Thúy Hồng gả nhà bọn họ cũng là chuyện thể nào.
Không đạo lý lừa gạt con nhà như .
Yêu đương nhằm mục đích kết hôn chính là giở trò lưu manh.
Tuy rằng Hồ Thúy Hồng cảm thấy nhà trâu bò, nhưng nhà họ Vương cũng kém, bố Vương Cường còn là đội trưởng đội ba đấy, lời tuy rằng đắc tội khác, nhưng mày cũng xem xem con mày cái gì?
Đây là coi Vương Cường như khỉ mà chơi ?
Những lời nếu đặt ở khác , Vương Cường chắc chắn sẽ tin.
giọng từ nhỏ đến lớn, thể đây là giọng của yêu Hồ Thúy Hồng?
“Thúy Hồng, mày thật sự theo đuổi cái tên phần t.ử đó ?” Bạn bè của Hồ Thúy Hồng hỏi, “Đó chính là phần t.ử đấy, mày sợ ?”
“Sợ cái gì? Bác cả tao chính là đại đội trưởng của thôn chúng , bác thương tao như , sẽ việc gì .” Hồ Thúy Hồng chút si mê , “Mày xem nếu thể gả cho đàn ông giống như trích tiên nhân , bảo tao c.h.ế.t cũng cam lòng.”
“Cho dù là thể gả cho ,” Cô thở dài một ung dung , “Dù chỉ một đêm tình duyên sương sớm tao cũng thỏa mãn .”
Cô từ nhỏ đến lớn còn từng thấy đàn ông nào trai như .
Dù là ôm một cái, Hồ Thúy Hồng đều sẽ cảm thấy cả đều nhũn .
Cô đối với hai bạn ngược cũng sợ những lời bọn họ truyền ngoài, căn cứ bí mật của bọn họ chính là dùng để bí mật.
Hai bạn còn những lời lộ liễu hơn nữa kìa.
“Còn về Vương Cường,” Cô trào phúng một tiếng, “Cũng tè một bãi soi xem, xách giày cho tao cũng xứng.”
“Cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga, mơ tưởng hão huyền.” Hồ Thúy Hồng .
nhanh cô liền nổi nữa.
“Cóc ghẻ? Chó?” Giọng của Vương Cường truyền đến, “Hồ Thúy Hồng, hóa cô như .”
“Ai? Ai ở đó?” Hồ Thúy Hồng vội vàng hô.
Sau đó liền thấy Vương Cường đen mặt , ánh mắt gắt gao chằm chằm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-669-coc-ghe-doi-an-thit-thien-nga.html.]
Hồ Thúy Hồng giật nảy , nhưng nhanh cô định tâm thần bình tĩnh : “Cường t.ử, đến đây?”
Vương Cường bây giờ còn tác dụng, còn thể cứ thế đá . Cho nên Hồ Thúy Hồng xốc tinh thần chu với .
“Anh tới tìm em ?” Hồ Thúy Hồng giả vờ vui vẻ , “Em vui quá.”
“Tiện nhân.” Lời cô dứt, Vương Cường liền tát một cái lên mặt Hồ Thúy Hồng.
Đừng tưởng rằng đ.á.n.h phụ nữ, nhưng phụ nữ thực sự là quá đáng ghét .
“Mày dám đ.á.n.h tao!” Hồ Thúy Hồng ôm mặt thét lên ch.ói tai , “Vương Cường, mày là sống nữa .”
Cô lao tới túm lấy quần áo Vương Cường, nhưng Vương Cường tránh thoát: “Hồ Thúy Hồng, từ nay về hai nước sông phạm nước giếng, từ đây ân đoạn nghĩa tuyệt.”
Cái tát , là trả nỗi nhục nhã .
“Đồ ch.ó đẻ, mày dám đ.á.n.h tao.” Hồ Thúy Hồng chịu buông tha.
Con ch.ó nuôi nhiều năm như bắt đầu c.ắ.n chủ nhân , điều bảo cô thể chấp nhận?
Thế là, sự việc cứ như lớn chuyện.
Ngay cả Dương Duy Khôn ngủ ở trong miếu đổ nát cũng thấy động tĩnh.
“Anh cả, chuyện gì ?” Dương Duy Phong hỏi.
“Em ngủ , xem xem.” Dương Duy Khôn với em trai, với cha ở phòng bên cạnh cũng động tĩnh dậy: “Bố cứ ngủ , con ngoài xem xem.”
“Cẩn thận một chút, chú ý an .” Hứa Quế Chi dặn dò một câu.
Dương Duy Khôn mặc quần áo theo âm thanh tới, liền thấy hình như tiếng con gái , cũng tiếng đàn ông c.h.ử.i mắng.
Anh vốn dĩ tiếp về phía nữa, bởi vì từ trong những tiếng c.h.ử.i mắng đại khái đoán phụ nữ c.h.ử.i mắng là ai .
bỗng nhiên ngay lúc xoay , Dương Duy Khôn thấy tiếng của Triệu Vịnh Mai.
“Hồ Thúy Hồng cô đừng quá đáng.” Triệu Vịnh Mai lớn tiếng quát lớn, “Á...”
Dương Duy Khôn ban đầu còn bình tĩnh, nhưng thấy tiếng kêu của Triệu Vịnh Mai xong thì bình tĩnh nổi nữa.
Nhấc chân liền chạy về phía phát âm thanh.
Mà lúc Triệu Vịnh Mai cũng đang chạy ngoài.
Khéo , vặn liền đ.â.m sầm trong lòng Dương Duy Khôn.
Mũi đ.â.m đau điếng.
“Cô chứ?” Dương Duy Khôn căng thẳng chằm chằm Triệu Vịnh Mai.
Hôm nay là mười sáu âm lịch, trăng tròn, đem ánh trăng sáng ngời rải xuống mặt đất.
Dương Duy Khôn cô gái trong lòng đau đến mức ôm lấy mũi.
vẫn lắc đầu: “ .”
Lời còn dứt, liền phát hiện tay chảy m.á.u .
Triệu Vịnh Mai hai mắt nhắm , trực tiếp ngất .
Dương Duy Khôn: “...”
Vương Cường thấy thế lao tới: “Mày gì em tao thế? Mai Mai.”
Dương Duy Khôn lấy tinh thần để ý tới câu hỏi của nữa, trực tiếp bế ngang Triệu Vịnh Mai lên.
“Mày buông tay, ai cho mày bế.”
“Đồ lưu manh, mày dừng cho tao!”
Hồ Thúy Hồng ngây ngốc ở tại chỗ: “...”
Đã xảy chuyện gì?