Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 675
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:58:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau đó một thời gian, Triệu Vịnh Mai còn gặp Dương Duy Khôn nữa.
Sau cái tát ngày hôm đó, cô chạy , cho đến tận bây giờ Triệu Vịnh Mai vẫn hiểu tại Dương Duy Khôn đột nhiên những lời x.úc p.hạ.m như với cô.
Vương Cường vẫn như con gián đ.á.n.h c.h.ế.t, ngày nào cũng đến nhà cô báo danh, bất kể Triệu Vịnh Mai sa sầm mặt thế nào, tóm là chịu .
“Chị xem cái vẻ yêu tinh của Triệu Vịnh Mai kìa,” Triệu Hiểu Mai, em họ của Triệu Vịnh Mai quan hệ với Hồ Thúy Hồng, tức giận , “Còn tưởng cao thượng lắm, chính là phá hoại chị để Vương Cường bám theo đuôi nó.”
Từ nhỏ, Triệu Hiểu Mai ghen tị với Triệu Vịnh Mai.
Đều là con gái nhà họ Triệu, vì cô hai chị gái, nên bên nhà cô sinh một đứa con trai.
Lúc cô m.a.n.g t.h.a.i cô, nhiều là con trai, ai ngờ sinh là con gái, lúc đó cô tức đến ngất .
Những ngày đó chắc chắn thể tưởng tượng , bà luôn ưa cô, mãi đến khi em trai cô đời, tình hình của cô ở nhà mới hơn một chút.
Triệu Vịnh Mai thì khác, cô là con cả trong nhà, đó cô sinh em trai, đối xử với hai chị em đều yêu thương như .
Triệu Vịnh Mai một nuôi, nhà đó con trai, cưng chiều Triệu Vịnh Mai đến tận trời.
Thêm đó, từ nhỏ Triệu Vịnh Mai hiểu chuyện, việc cũng giỏi, hai tuổi tác tương đương, cùng năm nhưng cô nhỏ hơn Triệu Vịnh Mai ba tháng, nên cô luôn so sánh cô với Triệu Vịnh Mai.
Đủ kiểu mắt cô, còn Triệu Vịnh Mai thì thấy đủ kiểu .
Triệu Hiểu Mai chơi với Hồ Thúy Hồng, còn một lý do nữa là Hồ Thúy Hồng ưa Triệu Vịnh Mai.
“Vương Cường cái đồ vô dụng ,” Hồ Thúy Hồng tức giận , “ sẽ để bọn họ yên .”
“Nếu Triệu Vịnh Mai nhiều chuyện, Vương Cường cũng sẽ trở nên như bây giờ.” Thấy cô cứ luôn mắng Vương Cường, Triệu Hiểu Mai .
Hồ Thúy Hồng khẩy, “Sẽ một ngày lột cái mặt nạ giả thanh cao của nó xuống.”
Triệu Hiểu Mai đảo mắt một vòng, mím môi , “Đến lúc đó, Vương Cường chắc chắn sẽ rõ bộ mặt thật của nó, cũng sẽ cái của chị.”
“Đương nhiên, loại như Vương Cường, xách giày cho chị Hồng cũng xứng.” Triệu Hiểu Mai , “Đến lúc đó chúng chơi đùa một trận để báo thù cho chị.”
Hồ Thúy Hồng đắc ý lớn.
Những kẻ chọc cô đừng hòng ai yên .
Triệu Vịnh Mai hề vì chuyện của Vương Cường mà Hồ Thúy Hồng để mắt tới.
Sau chuyện ở bờ sông hôm đó, cô buồn bã một thời gian cũng nghĩ thoáng .
Cuộc sống dường như trở về như , mỗi ngày khi tan cô đều cắt cỏ lợn về cho lợn ăn.
Chỉ là đôi khi qua nơi đó bên bờ sông, vẫn kìm mà một cái, khi hồn vội vàng bỏ .
Dương Duy Phong phát hiện cả nhà gần đây ngày càng im lặng bình thường, ngay cả Dương Quyền Đình vốn mấy quan tâm đến những chuyện cũng nhịn hỏi Hứa Quế Chi, “Thằng cả gần đây ?”
“Ai mà ,” Hứa Quế Chi chút lo lắng , “Hỏi cũng .”
Con trai lớn , quản nữa.
Chẳng lẽ là gặp cô nương thích ?
Chỉ là nghĩ đến tình hình hiện tại của nhà , Hứa Quế Chi nặng nề thở dài một .
Dù gặp thích, thì thể gì chứ?
Bà lặng lẽ lau nước mắt.
Dương Quyền Đình vỗ vỗ lưng vợ, “Đợi thêm chút nữa , nhẫn nhịn một chút sẽ thôi.”
Hứa Quế Chi nhịn mà úp mặt lòng chồng, “Bao giờ mới kết thúc đây.”
Hai đứa con trai đều lớn, sớm đến tuổi chuyện đối tượng .
Ở tỉnh thành còn một đứa con trai út bây giờ sống thế nào, lòng Hứa Quế Chi, khổ quá!
Dương Quyền Đình im lặng, câu hỏi ông cũng trả lời thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-675.html.]
ông tin rằng sẽ một ngày con đường sai lầm sẽ kết thúc.
Triệu Vịnh Mai những chuyện , đối với sự biến mất đột ngột của Dương Duy Khôn, trong lòng cô thở phào nhẹ nhõm cảm thấy gì đó trống rỗng.
những điều ảnh hưởng đến cô, cô gái lương thiện chăm chỉ mỗi ngày vẫn như thường lệ nỗ lực kiếm công điểm, khi tan thì cắt cỏ lợn cho lợn ăn.
Mùa xuân là một mùa , đợi đến khi rau dền gai ngoài đồng trở nên xanh mướt, bất kể lớn trẻ con đều bắt đầu một công việc mới, đó là đào rau dại lúc rảnh rỗi.
Rau dền gai thể cuốn rau, thể ăn trộn, còn thể gói bánh chẻo rau dền gai.
Hứa Quế Chi cũng mang giỏ đào rau dại, chỉ là những nơi bà đến đều đào gần hết, mấy nơi cũng chỉ đào một chút.
Vào lúc giáp hạt, chính là dựa những loại rau dại để sống qua ngày.
Hai đứa con trai lén lút chạy núi hy vọng tìm chút gì đó để ăn. Không tìm thế nào ?
Hứa Quế Chi đào rau dại lo lắng.
Bên , khi hai em núi, Dương Duy Khôn liền với em trai, “Bám sát , đừng để lạc.”
“Em .” Dương Duy Phong , “Hy vọng hôm nay thể kiếm chút đồ ngon.”
“Đầu xuân trong núi nhiều thứ, đều sẽ chạy .” Dương Duy Khôn , “Bị khác thấy chúng .”
Không lo kiếm đồ ăn, mà là lo khác phát hiện sẽ gây phiền phức cho đội trưởng.
“Haiz.” Dương Duy Phong thở dài một , “Anh, thấy những ngày còn thể kết thúc ?”
“Có thể.” Dương Duy Khôn chút do dự , “Chắc chắn sẽ.”
Giọng điệu kiên định của truyền cảm hứng cho Dương Duy Phong, hai em dìu sâu trong núi.
Họ cố tình xa một chút, chính là để tránh gặp .
ai ngờ vẫn gặp .
Hơn nữa, còn là cô nương thể ảnh hưởng đến tâm trạng của cả Dương Duy Khôn.
Triệu Vịnh Mai cũng ngờ hôm nay chỉ đến xem cái bẫy đặt mấy hôm thu hoạch gì , gặp Dương Duy Khôn lâu gặp.
Nhìn những thứ hai xách tay, chắc cũng giống cô, núi kiếm chút gì đó cải thiện bữa ăn.
Dương Duy Khôn cũng ngờ cô gái trông vẻ rụt rè, ai ngờ gan như , dám chạy nơi hẻo lánh trong núi .
“Cô sống nữa ?” Dương Duy Khôn sa sầm mặt với Triệu Vịnh Mai.
Triệu Vịnh Mai một câu vô cớ chút ngẩn , “ …”
“Mùa xuân trong núi nhiều thứ, nhưng dã thú cũng nhiều.” Dương Duy Khôn lạnh lùng , “Cô đừng tưởng từ nhỏ sống ở đây thì nghĩ chắc chắn thể đối phó .”
Lỡ như con thú dữ nào đó, một cô gái như cô thể gì?
“ …” Lời của Triệu Vịnh Mai còn xong thì sắc mặt đổi.
Ba đồng thời dường như thấy tiếng kêu gì đó.
“Hình như là lợn rừng!” Triệu Vịnh Mai .
“Lão Nhị, lát nữa nếu chuyện gì, dụ con vật đó , em đưa cô .” Dương Duy Khôn với em trai.
“Được, .” Dương Duy Phong hai lời gật đầu.
Quả nhiên, là lợn rừng!
Hơn nữa, còn là một con lợn rừng trông hung dữ và khỏe mạnh.