Thập Niên Quân Hôn: Nàng Dâu Cay Độc Khéo Đương Gia - Chương 728: Hạnh Phúc Đến Muộn

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:59:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc đứa bé sinh , y tá bế cho Lưu Quyên Hảo xem, cả Lưu Quyên Hảo hét toáng lên: “Đây con , sinh con trai cơ mà.”

Y tá: “…”

Cô y tá gì cho , nhưng trong phòng sinh quả thực chỉ sinh con, hơn nữa đứa bé chính là con của cô mà.

Cái gì mà là con trai chứ?

Lưu Quyên Hảo mãi vẫn thể chấp nhận việc sinh con gái, bởi vì lúc m.a.n.g t.h.a.i Lưu đặc biệt dẫn cô tìm "lão thần tiên" bắt mạch, chắc chắn rằng trong bụng cô là con trai.

Đây cũng là chỗ dựa của Lưu Quyên Hảo từ khi m.a.n.g t.h.a.i đến giờ, kết quả bây giờ bảo cô là con gái, bảo cô chấp nhận ?

Y tá dám nhiều với cô , bế đứa bé ngoài: “Là một bé gái.”

“Sản phụ hiện giờ thế nào ?” Dương Duy Phong bế con gái thế nào cũng thấy vui mừng, hỏi.

Y tá ngẩn một chút, nhưng vẫn ăn ngay thật: “Sản phụ là con gái, cảm xúc chút kích động.”

Dương Duy Phong: “…”

Hứa Quế Chi: “…”

“Con gái cũng mà,” bà , “Nở hoa kết quả .”

Bà đón lấy đứa bé, cảnh cáo con trai: “Vợ con là đứa điều, nếu con cũng hồ đồ giống nó, thì liệu hồn cái chân của con đấy.”

Dương Duy Phong: “Mẹ, con thích con gái mà, con thèm con gái của cả bao lâu .”

Con gái là áo bông nhỏ tri kỷ của cha , thích con gái.

Hứa Quế Chi lúc mới yên tâm: “Con thế là .”

Bà sinh ba đứa con trai mà con gái, vẫn luôn một cô con gái nhưng hưởng.

Sau quả thực đúng như lời Dương Duy Phong , yêu thương con gái Dương Gia Dao. Lưu Quyên Hảo tuy thích lắm, chỉ tiếc là cô m.a.n.g t.h.a.i nữa nhưng mãi vẫn .

Về , bắt đầu thực hiện kế hoạch hóa gia đình, chỉ sinh một con, lén lút sinh thêm?

Đó là chuyện thể nào, đặc biệt là gia đình như nhà họ Dương, nếu công khai chống đối chính sách, thì đừng công việc của Dương Duy Phong và Lưu Quyên Hảo, ngay cả vị trí của Dương Quyền Đình e rằng cũng ảnh hưởng.

Lưu Quyên Hảo cả đời cứ mãi hối hận sinh con trai.

Sau , cô ly hôn với Dương Duy Phong tái giá, cũng từng mang thai, chỉ tiếc là cô tự mẩy, đứa bé sảy mất.

Là một bé trai thành hình.

Đương nhiên đây đều là chuyện về .

Sau khi ly hôn với cô , Dương Duy Phong đưa con gái hải đảo, ở đó gặp một nữ giáo viên, là cô giáo của Dương Gia Dao. Hai vì một chuyện mà dần dần đến với .

Cuối cùng, Dương Duy Phong và nữ giáo viên cũng sinh một đứa con, là con trai.

Tuy nhiên hai vợ chồng vẫn thích con gái hơn, con trai tuy cách chị gái nhiều tuổi, nhưng từ nhỏ quấn chị hơn cả.

Hai tuy là chị em cùng cha khác , nhưng tình cảm chẳng thua kém gì chị em ruột thịt cùng cha cùng .

Còn mấy đứa trẻ thế hệ của nhà họ Dương, mặc dù chị em Dương Gia Dao ít khi về, nhưng tình cảm với các chị em họ trong nhà chẳng hề phai nhạt chút nào.

Mỗi năm họ từ hải đảo trở về đều là lúc nhà họ Dương náo nhiệt nhất.

Về , Dương Gia Hinh thi đỗ Đại học Kinh Đô, hơn nữa còn là Thủ khoa của tỉnh Thiểm Tây năm đó.

Triệu Vịnh Mai đời học vấn gì cao, nhưng con gái cô học giỏi. Năm đó khi Dương Gia Hinh đỗ Thủ khoa tỉnh, lúc phỏng vấn cô bé, mới thì Dương Gia Hinh bình thường kín tiếng bối cảnh gia đình như .

Mà lúc đó Triệu Vịnh Mai cũng sớm còn là cô thôn nữ ít học, một chữ bẻ đôi , học hết tiểu học ở trong thôn ngày nào nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-quan-hon-nang-dau-cay-doc-kheo-duong-gia/chuong-728-hanh-phuc-den-muon.html.]

Cô là nữ doanh nhân nổi tiếng của tỉnh Thiểm Tây, đồng thời sáng lập một chuỗi doanh nghiệp ăn uống tiếng tăm tại đây.

Bản cô thông qua nỗ lực học tập tham gia kỳ thi đại học cho lớn, cũng thành giấc mơ đại học của .

Ngày nghiệp đại học, Dương Duy Khôn đổi phong cách kín đáo thường ngày, ôm một bó hoa hồng đỏ rực đến đón Triệu Vịnh Mai tham gia xong lễ nghiệp.

“Sao …” Triệu Vịnh Mai nhận hoa vui, nhưng vẫn chút ngạc nhiên.

“Quý cô xinh , mời lên xe.” Dương Duy Khôn ga lăng mở cửa ghế phụ cho Triệu Vịnh Mai.

“Anh định đưa em thế?” Xe chạy một lúc, càng lúc càng khỏi thành phố, Triệu Vịnh Mai kìm hỏi.

“Đến nơi em sẽ .” Dương Duy Khôn , “Nếu buồn ngủ thì em cứ chợp mắt một lát .”

“Vâng.” Triệu Vịnh Mai gật đầu.

Hôm nay nghiệp, cô dậy từ sớm đến trường tham dự lễ nghiệp, lễ chụp ảnh các thứ, ngơi nghỉ chút nào.

Ai ngờ đợi đến lúc cô tỉnh thì phát hiện giấc ngủ khá say, trời sắp tối .

“Đây là đến ?” Triệu Vịnh Mai nghi hoặc hỏi.

“Sắp đến nhà khách .” Dương Duy Khôn , “Đói em? Lát nữa thủ tục xong đưa em ăn cơm.”

“Chúng rốt cuộc là ?” Triệu Vịnh Mai tiếp tục hỏi.

Xem lái xe cả buổi chiều .

“Đi chơi.” Dương Duy Khôn , “Trước đây cứ đưa em chơi, nhưng luôn đủ thứ chuyện trì hoãn.”

Triệu Vịnh Mai chút ngạc nhiên: “ mà…”

“Yên tâm , sắp xếp thỏa cả .” Dương Duy Khôn , “Chỉ chơi vài ngày thôi, lỡ dở chuyện gì .”

Lại : “Quần áo của em cũng thu dọn xong , nếu thiếu gì thì đường chúng mua thêm.”

thì, chỉ đưa cô chơi một chuyến.

Năm ngoái Dương Gia Hinh đỗ đại học, vốn dĩ cả nhà định cùng Kinh Đô chơi, tiếc là công việc bận rộn dứt , cuối cùng cũng thành.

Sau đó vì chuyện Triệu Vịnh Mai mở chi nhánh học, thời gian của hai cứ lệch mãi.

Lần , bất luận thế nào cũng đưa cô chơi một chuyến.

“Vậy chúng ?” Triệu Vịnh Mai hỏi.

“Chẳng em luôn nếm thử ẩm thực Xuyên Du ?” Dương Duy Khôn , “Cho nên chúng Xuyên Du.”

Giữa đường bọn họ nghỉ một đêm, ngày hôm tiếp tục xuất phát.

Đợi đến chiều xe mới đến địa phận Xuyên Du, thế là hai cứ thế nghỉ, ăn uống vui chơi suốt dọc đường.

Cả đời Triệu Vịnh Mai bao giờ thoải mái vui vẻ như .

Hai cứ thế chút gánh nặng nào hướng về Thục Thành xuất phát.

Triệu Vịnh Mai đàn ông đang chăm chú lái xe, mặc dù tuổi, nhưng vẫn thể nét tuấn tú thời trẻ từ giữa hai hàng lông mày.

Cộng thêm sự quyến rũ của đàn ông trưởng thành, khiến càng thêm phong độ.

“Em thường nghĩ, kiếp chắc chắn em chuyện thiện lương to lớn tày trời gì đó, nên kiếp mới cho em gặp .” Triệu Vịnh Mai .

Dương Duy Khôn đầu cô: “Vậy thì chắc chắn là chuyện cứu cả dải ngân hà, mới trời xanh thương xót, cho cưới em.”

Kiếp em, chồng còn cầu gì hơn?

Tay hai nắm c.h.ặ.t lấy !

Loading...