Thập Niên: Xuyên Thành Người Vợ Được Cưng Chiều Của Lão Công Quan Quân - Chương 83: Cô Có Ý Gì

Cập nhật lúc: 2026-02-14 16:48:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

như Lâm Mộng , khi Lục Duật thấy , Đào Hân Tuệ liền mở miệng oán trách ngay.

 

"Sao bây giờ mới đến, và em trai đợi gần hai tiếng đồng hồ , chúng đến ?"

 

Nghe Đào Hân Tuệ oán trách, nội tâm Lục Duật chẳng hề d.a.o động, ngược Lục Giác vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn: "Mẹ, thôi , cũng nghĩ xem là do với cả, trách ai chứ."

 

Nếu bà cứ khăng khăng đòi đưa đến Lô Thành, cũng chẳng .

 

Cậu thấy mất mặt.

 

Đào Hân Tuệ con trai út như , lập tức cảm thấy mất mặt.

 

"Cái thằng ranh con , con chuyện với như thế đấy ?"

 

Đào Hân Tuệ bực bội giơ tay định đ.á.n.h , Lục Giác gỗ, thể yên cho bà đ.á.n.h, liền vội vàng chạy lưng Lục Duật.

 

Đào Hân Tuệ đối diện với Lục Duật, lập tức tay chân và biểu cảm đều trở nên mất tự nhiên.

 

Rõ ràng họ là quan hệ con, lẽ thiết mới đúng.

 

Lục Duật gì, chỉ đón lấy hành lý của họ: "Đi thôi."

 

Lục Giác vội vàng theo, quan hệ giữa và Lục Duật tệ, hơn nữa cũng khâm phục và sùng bái cả .

 

Anh cả thật sự giỏi, hiểu tại ông nội, bác cả trong nhà, cả bố tại thích cả, thậm chí còn cảm thấy mất mặt.

 

Phải rằng cả 5 tuổi rời nhà, một lưu lạc bên ngoài, ở cái tuổi nhỏ như mà sống sót dễ dàng gì, tại yêu cầu xuất sắc? Nếu cả trở về, nỗ lực giúp đỡ nâng cao thực lực cho , mà vẫn là bùn loãng trát tường, thì lúc đó ghét bỏ còn .

 

vấn đề là trong nhà căn bản chẳng giúp đỡ gì mấy.

 

Lúc cả trở về, bảy tám tuổi, thể ghi nhớ sự việc, thái độ của nhà đối với cả.

 

Tuy lúc đầu cũng chấp nhận cả lắm, nhưng thấy cả ngày nào cũng tự học đến khuya, dáng vẻ nỗ lực như , bỗng nhiên cảm thấy với cả, cũng cảm thấy cả giỏi. Bởi vì nếu bảo học thâu đêm suốt sáng, căn bản .

 

cả cũng chứng minh, thật sự giỏi. Sau khi đến chỗ Tam thúc công, thành tích của luôn nhất, đó bộ đội, chỉ vài năm dựa năng lực của lên doanh trưởng.

 

Thế còn đủ giỏi ? Nếu đổi , chừng c.h.ế.t ở bên ngoài từ lâu , còn đợi đến lúc nhà tìm thấy?

 

Hơn nữa họ cả thể giỏi giang như , hơn ba mươi tuổi đoàn trưởng, đó là vì quan hệ gia đình, bác cả giúp đỡ. Còn cả thì , dựa chính , ai giỏi hơn chẳng rõ ràng ?

 

Cũng bố rốt cuộc nghĩ thế nào, một con trai giỏi giang như mơ cũng tỉnh mới đúng.

 

Đào Hân Tuệ thấy hai con trai quan hệ tệ, trong lòng chẳng những thấy vui mà ngược còn phức tạp. Bà thích con trai lớn, con trai út quá thiết với con trai lớn, sợ con trai út con trai lớn hại c.h.ế.t.

 

Những điều Lục Duật và Lục Giác đều , Lục Giác giật hành lý của , đòi tự xách. "Em cũng trẻ con nữa, thể tự xách hành lý."

 

Lục Duật cũng miễn cưỡng.

 

Chỉ là Đào Hân Tuệ đuổi theo, liền Lục Duật: "Sao giúp em trai xách, đồ nặng như thế, nó xách nổi."

 

Lục Duật thèm để ý đến bà, Lục Giác thì vui : "Mẹ, con xách nổi, chút đồ thế , con gái còn xách , con xách ? Thế con còn bằng con gái?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-xuyen-thanh-nguoi-vo-duoc-cung-chieu-cua-lao-cong-quan-quan/chuong-83-co-co-y-gi.html.]

 

"Mẹ ý đó, đây là đau lòng cho con mà, cả con sức lực lớn."

 

"Anh con xách bao nhiêu đồ , còn nữa thì tự xách hành lý của ."

 

"Cái thằng ranh con , thương con còn sai ?" Đào Hân Tuệ tức c.h.ế.t.

 

"Mẹ thương con thì giúp con xách ." Lục Giác cũng chẳng khách sáo với , nhét hành lý trong tay cho Đào Hân Tuệ, đó đuổi theo Lục Duật, kiên quyết lấy một cái túi từ trong tay Lục Duật qua.

 

Đào Hân Tuệ: "..."

 

Lục Duật vẫn đưa hai con ăn cơm ở tiệm cơm quốc doanh mới về đơn vị, đây cũng là đầu tiên Đào Hân Tuệ và Lục Giác đến đây, ít nhà quân nhân thấy họ đều tò mò ngó xem.

 

Đào Hân Tuệ thẳng phía , giữ thái độ đoan trang, trông cứ như phu nhân quan chức thành phố, giống thôn phụ nhà quê. Lần càng tin rằng Lục Duật nhà quê, mà là thành phố, thể gia thế còn tệ, thấy quần áo Đào Hân Tuệ mặc thế ?

 

"Doanh trưởng Lục về ." Mã Thúy Thúy thấy động tĩnh mới mở cửa, đón và em trai, Mã Thúy Thúy thấy Đào Hân Tuệ liền chào hỏi: "Đây là thím ạ? Cháu chào thím, cháu là vợ của Phó doanh trưởng Lý ở nhà bên cạnh, tên là Mã Thúy Thúy."

 

Bất kể lén lút bà bộ mặt thế nào, thì ở bên ngoài Đào Hân Tuệ vẫn hiểu lễ nghĩa.

 

"Chào cô." Đào Hân Tuệ khẽ gật đầu, đáp , chỉ là ánh mắt xa cách.

 

Mã Thúy Thúy cũng cảm thấy gì, Đào Hân Tuệ qua là kiểu trí thức, thái độ như thể , cũng vẻ coi thường cô . Nhìn phu nhân Diêu xem, đừng thấy phu nhân Diêu học theo chủ nhiệm Chu theo đường lối dân, nhưng thực tế vẫn là dáng vẻ cao cao tại thượng, coi thường những nông thôn như bọn họ đấy thôi.

 

"Em chào chị dâu, em là Lục Giác, là em trai của cả em." Lục Giác toe toét: "Em cả nhắc đến chị dâu, chị dâu chăm sóc cả, thật sự cảm ơn chị dâu quá."

 

Nụ mặt Mã Thúy Thúy tươi hơn: "Đều là việc nên mà, bọn chị cũng thường xuyên nhận sự giúp đỡ của cả em." Cô : "Doanh trưởng Lục về , về đây."

 

"Được." Lục Duật tiễn Mã Thúy Thúy cửa.

 

Lâm Mộng thấy động tĩnh cũng dậy , dù cũng là chồng, công phu bề ngoài vẫn một chút.

 

"Mẹ, đến ." Lâm Mộng chào hỏi, sang Lục Giác: "Lục Giác cũng đến ."

 

"Em chào chị dâu, xin chị em cũng báo một tiếng chạy qua đây." Lục Giác thành khẩn xin .

 

Nguyên chủ Lâm Mộng cũng chỉ tiếp xúc với Lục Giác vài , thì ở Lục gia, Lục Giác coi là đối xử với nguyên chủ khá . ở nội trú ít về nhà, cho dù là nghỉ dài hạn cũng đưa đến Đào gia.

 

Tuy nhiên chỉ cần Lục Giác mặt, thấy nguyên chủ bắt nạt đều sẽ giúp nguyên chủ chuyện. Chỉ tiếc nguyên chủ bản lập trường vững vàng, Lục gia bảo gì thì nấy, cũng phản kháng.

 

Sau khi Lâm Mộng xuyên đến, đây là đầu tiên gặp Lục Giác.

 

Lục Giác và Lục Duật bảy phần giống , nhưng chắc chắn trai và cuốn hút bằng Lục Duật, tuổi còn nhỏ, cũng từng chịu khổ gì, trắng trẻo cứ như một tên mặt trắng. Cười lên rạng rỡ, sự kiêu ngạo và coi trời bằng vung do cưng chiều quá mức sinh .

 

Lục Giác thể chiều hư, thật sự dựa tam quan chính trực của bản .

 

Lâm Mộng nghĩ thầm, : "Không , đây cũng chủ ý của em."

 

Mặt Đào Hân Tuệ lập tức xụ xuống, Lâm Mộng chỉ thiếu nước chỉ mặt gọi tên bà thôi.

 

"Cô ý gì, đây là nhà con trai , đến thì đến, còn qua sự đồng ý của cô ?"

 

 

Loading...