Thập niên xuyên thư: Vợ cả pháo hôi mang theo con theo quân rồi - Chương 134
Cập nhật lúc: 2026-01-25 04:18:29
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Mẹ, yên tâm , sức khỏe con , chịu khổ , biên cương cũng thích nghi thôi. Mẹ ở nhà giữ gìn sức khỏe, đợi con đến nơi sẽ gửi đặc sản thảo nguyên về cho ."
Thạch Tiểu Giang một cách nghiêm túc, nhưng càng khiến Chu Mai Hoa xót xa hơn.
Đứa con trai hiểu chuyện nhất, nhưng bà nợ nó nhiều nhất.
"Con..." Chu Mai Hoa nghẹn ngào, "Nếu cuộc sống quen thì cứ thư về nhà..."
Thạch Tiểu Giang: "Con sẽ thư mà, cũng đừng vì con mà cãi với ba nữa, đây là quyết định của riêng con, liên quan đến ba ."
Chu Mai Hoa lặng lẽ gật đầu.
Cuộc đối thoại của hai con nghĩa là Chu Mai Hoa chấp nhận sự thật.
Vừa qua tết Dương lịch, Thạch Tiểu Giang và các bạn học của xóa hộ khẩu thành phố, đó lên chuyến tàu hỏa về phía biên cương.
Trên sân ga là các bậc phụ tiễn con.
Đoàn tàu dần dần xa, ít kìm mà chạy theo một quãng, cho đến khi tốc độ đoàn tàu càng lúc càng nhanh...
Chu Mai Hoa suốt mấy ngày liền đều ủ rũ rầu rĩ, An Họa thấy liền an ủi bà: "Đợi bé một hai năm, chị nghĩ cách lo cho nhập ngũ là mà."
Mắt Chu Mai Hoa sáng lên: "Cũng thể ? Hộ khẩu của nó đổi mà."
An Họa: "Sự tại nhân vi mà chị, nhiệm vụ chính của chị là thuyết phục Thạch nhà chị thôi."
Chu Mai Hoa hừ một tiếng: "Ông càng già càng ngoan cố, chẳng khác gì cục đá trong hố xí cả."
Chu Mai Hoa nhân cơ hội phàn nàn một tràng về Thạch Vĩ Quang.
Hai đang chuyện thì Tiêu Phương Phương tới, tay bế con.
Chu Mai Hoa : "Phương Phương tới , ơ kìa, bé Bình An nhà em lớn nhanh thật đấy, béo múp míp, khác hẳn lúc mới sinh, em nuôi khéo quá."
Tiêu Phương Phương mím môi mỉm .
Chu Mai Hoa đoán Tiêu Phương Phương tìm An Họa chắc là chuyện nên liền cáo từ.
Tiêu Phương Phương đúng là chuyện thật.
Chị gái và cháu gái của Cảnh Bưu tới, là mời thông gia dùng một bữa cơm.
An Họa đương nhiên là đồng ý .
Tiện thể cũng thể xem xem chị gái của Cảnh Bưu là hạng như thế nào.
"Ăn cơm? Ăn ở ? Nhà Cảnh Bưu ?" Tiêu Chính hỏi.
"Nói là ăn ở tiệm." An Họa : "Em đồng ý , chính là tối mai, chắc là chứ?"
Tiêu Chính gật đầu: "Đi thì , nhưng thấy tiệm hình như cần thiết lắm, ở nhà mấy món là xong."
An Họa : "Là mời khách, đương nhiên chủ, chúng ngày mai tay là ."
Tiêu Chính gì thêm.
Ngày hôm , An Họa chuẩn một túi bánh kẹo điểm tâm, cùng Tiêu Chính về phía tiệm ăn, mang theo con cái.
Đến tiệm cơm quốc doanh hẹn, xuống xe đạp, một bà lão tóc ngắn liền về phía họ, rạng rỡ.
"Đây chắc là chị bên nhà Phương Phương nhỉ? là Cảnh Phán Xảo, chị gái của Cảnh Bưu."
Cảnh Phán Xảo đậm đà, khung xương lớn, khuôn mặt già nua vẫn thể thấy năm phần giống Cảnh Bưu.
Nghe bà lớn hơn Cảnh Bưu mười sáu tuổi, cũng mới ngoài năm mươi, theo lý mà đến mức già thế .
An Họa mỉm : "Chào chị Cảnh, tên An Họa, là chị dâu ba của Phương Phương, đây là chồng Tiêu Chính, ba của Phương Phương."
"Tốt quá, quá," Cảnh Phán Xảo nhiệt tình nắm lấy tay An Họa, "Anh chị là ngay học thức, cán bộ lớn, hèn chi Phương Phương hiểu lễ nghĩa như thế, hóa là trong nhà đều cả."
Cảnh Phán Xảo nịnh nọt một hồi, kéo cô gái phía , giới thiệu: "Đây là đứa con gái út của , tên Xuân Hoa, Hà Xuân Hoa, năm nay mười tám ."
Hà Xuân Hoa mũi nhỏ mắt nhỏ, diện mạo bình thường, nhưng làn da trắng trẻo, trông cũng sáng sủa hơn đôi chút.
Cảnh Phán Xảo bảo cô chào lớn, cô thản nhiên An Họa và Tiêu Chính đ.á.n.h giá vài cái, một cách dè dặt, lùi về phía Cảnh Phán Xảo.
Cảnh Phán Xảo tạ với An Họa: "Con bé nhà quê, thấy qua sự đời, chị em đừng để tâm."
Ngờ Hà Xuân Hoa lúc nãy còn vẻ mặt thanh cao, lúc lên tiếng: "Con bé nhà quê gì chứ? Chúng rõ ràng là từ thành phố lớn tới mà, huyện Vân mới là nơi nhà quê ."
Sắc mặt Cảnh Phán Xảo đổi đôi chút, mắng Hà Xuân Hoa vài câu, ngượng ngùng với An Họa: "Trẻ con hiểu chuyện..."
An Họa mỉm : "Không ạ. Đây là chút lòng thành của chúng , mong chị Cảnh nhận cho." Nói đoạn cô đưa bánh kẹo điểm tâm trong tay qua.
Cảnh Phán Xảo bộ dạng như thụ sủng nhược kinh: "Khách sáo thế gì..."
Bắt đầu màn giằng co theo lệ thường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-xuyen-thu-vo-ca-phao-hoi-mang-theo-con-theo-quan-roi/chuong-134.html.]
Tiêu Chính kiên nhẫn, trầm giọng : "Phương Phương và Cảnh Bưu chắc là ở bên trong chứ? Chúng cũng mau thôi."
Màn giằng co lúc mới kết thúc.
Cảnh Phán Xảo càng thêm ân cần với Tiêu Chính và An Họa, còn đối với Cảnh Bưu than thở: "Cậu thật phước đấy, lấy vợ như Phương Phương, còn vợ tài giỏi chăm lo cho nữa."
Cảnh Bưu hiền lành: "Em đúng là phước thật."
An Họa hỏi thăm Cảnh Phán Xảo: " , hai con tới huyện Vân từ bao giờ thế ạ, vấn đề chỗ ở giải quyết ?"
"Tối hôm mới tới nơi, Cảnh Bưu chu đáo lắm, chỗ ở lo xong từ sớm , chúng tới là chỗ ở ngay, ôi chao, căn phòng đó lắm, rộng hơn chỗ chúng ở lúc nhiều." Cảnh Phán Xảo khép miệng, trông như thực sự hài lòng với sự sắp xếp của Cảnh Bưu.
Hà Xuân Hoa buông một câu lạnh lùng: "Mẹ ơi chuyện thể đừng khoa trương thế , chỗ chúng ở lúc là nhà lầu cơ quan ba phân cho mà, hẳn hai phòng đấy."
Căn phòng Cảnh Bưu tìm cho họ chẳng qua chỉ là một gian nhà cấp bốn nhỏ, cái nào cái nào kém chẳng rõ mồn một ?
Lời của Hà Xuân Hoa hết, ý tứ thể hiện rõ ràng.
Trong phút chốc, Cảnh Bưu chút ngượng ngùng.
Cảnh Phán Xảo liên tiếp con gái bóc mẽ, mặt mũi chút giữ , mãi mới nhịn phát hỏa.
"Cái con bé , căn nhà cơ quan của ba con mà con còn , đông lạnh hè nóng, như cái lò tôn , so với nhà cấp bốn chứ."
Có lẽ để con gái bậy bạ nữa, Cảnh Phán Xảo chuyển chủ đề: "Ba con Xuân Hoa là , là tài xế xe tải của xưởng, đáng tiếc năm ngoái xảy tai nạn, xe nát tan... Cái mà, cũng chẳng khổ thế , lấy ba đời chồng, cả ba đều c.h.ế.t..."
An Họa nhân cơ hội hỏi: "Chị Cảnh, lúc chị lấy chồng ở tỉnh lân cận mà, đến tận vùng Tây Nam xa xôi thế ạ?"
Cảnh Phán Xảo cũng ý kể qua về trải nghiệm của , biền biệt bao nhiêu năm giờ đột nhiên về, cũng nên lời giải thích để trong nhà dễ chấp nhận bà , bà vốn định ở huyện Vân để dưỡng già lúc lâm chung mà.
"Cũng chẳng là vì thiên tai nhân họa , đ.á.n.h đói kém, sống nổi nên đành nơi khác tìm kế sinh nhai. Nhà chồng đầu tiên của ở Tây Nam nên đầu quân, ai ngờ đến đó định cư hai năm thì chồng đầu tiên lâm bệnh qua đời."
"Dẫn theo ba đứa con sống nổi nên đành tái giá, lấy một đàn ông địa phương mất vợ, sinh cho ông hai đứa con, kết quả ông bắt lính, đợi hai năm chẳng thấy về, phỏng chừng cũng c.h.ế.t , thế là tái giá nữa."
Cảnh Phán Xảo đến khát nước, uống ngụm nước tiếp tục: "Người chồng thứ ba chính là ba con Xuân Hoa. Ba con Xuân Hoa là ly hôn, lấy ông xong chỉ sinh Xuân Hoa, vốn tưởng ngày tháng cứ thế lên, ai ngờ..."
Nói đến đây, Cảnh Phán Xảo quả thực chút đau lòng.
Số phận bà đúng là khổ thật.
"Haizz, bây giờ già , cũng chẳng ý định tái giá nữa, chỉ nghĩ bụng lá rụng về cội, về huyện Vân, còn thể thường xuyên đến mộ cha mà thăm viếng."
An Họa cảm thấy đoạn cuối cùng của Cảnh Phán Xảo lẽ lời thật lòng.
Bao nhiêu năm nghĩ đến việc về thăm, chồng thứ ba c.h.ế.t là về ngay?
An Họa hỏi: "Chị Cảnh, Xuân Hoa tuổi chắc học xong cấp ba chứ ạ?"
Hà Xuân Hoa kiêu ngạo hếch cằm: "Cháu nghiệp cấp ba ."
Tiêu Chính lọt mắt, dám khoe khoang mặt vợ ? Vợ còn là sinh viên đại học đấy nhé.
Cảnh Phán Xảo : "Phải đấy, may mà chúng về huyện Vân, của con bé giúp sắp xếp công việc, nếu chúng ở Tây Nam thì chẳng ai giúp giải quyết vấn đề việc , con bé sẽ xuống nông thôn mất."
Nghe đến đây, An Họa đại khái hiểu.
Cảnh Phán Xảo chắc chắn là ở Tây Nam sống nổi nữa mới về huyện Vân.
Chồng c.h.ế.t, nguồn thu nhập, con gái tìm việc .
An Họa hỏi: "Xuân Hoa sắp xếp việc ở ?"
Cảnh Phán Xảo đáp: "Cậu con bé là công nhân tạm thời ở xưởng in của phường, ngày mai là thể báo danh ."
Nói đến đây, Hà Xuân Hoa định mở miệng, Cảnh Phán Xảo gầm bàn dùng sức nhéo cô một cái, cô mới nuốt lời định trở .
Cảnh Phán Xảo mặt mày tươi , Cảnh Bưu vẻ cảm kích: "Chị , công việc thời buổi khó tìm lắm, thể sắp xếp Xuân Hoa xưởng in của phường là vô cùng dễ dàng ."
Cảnh Bưu cũng nhận sự hài lòng của đứa cháu gái, nhưng để tâm. Anh giúp chị gái và cháu gái tìm nhà, nhập hộ khẩu, tìm việc , chẳng qua là vì chút quan hệ huyết thống với Cảnh Phán Xảo.
Những gì nên , thể , đều , dù xuống suối vàng gặp cha , cũng thể hổ thẹn với lương tâm.
Còn Cảnh Phán Xảo và Hà Xuân Hoa ơn , quan trọng.
Nếu ơn, coi như mà . Nếu ơn thì bớt qua là .
Vì thế Cảnh Bưu cũng chẳng thèm để ý đến Hà Xuân Hoa, chỉ với Cảnh Phán Xảo: "Đã định chỗ ở thì chị cứ yên tâm mà sống."
Cảnh Phán Xảo liên tục gật đầu: "Phải , chúng thể định nhanh thế đều nhờ ... , hôm nào rảnh thì dẫn chị đến mộ cha một chuyến."
Cảnh Bưu: "Chuyện vấn đề gì."
Cảnh Phán Xảo thở dài một tiếng: "Sau khi sinh Xuân Hoa, thực gửi thư về nhà nhưng nhận thư hồi âm, cứ ngỡ chuyển ..."
Cảnh Bưu hỏi là năm nào, Cảnh Phán Xảo .
Sắc mặt Cảnh Bưu trầm xuống: "Năm đó em đang ở chiến trường Triều Tiên, cha cũng lượt lâm bệnh qua đời trong năm đó."