Thập niên xuyên thư: Vợ cả pháo hôi mang theo con theo quân rồi - Chương 191:**
Cập nhật lúc: 2026-01-25 10:06:10
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ đến nhà trai , liên quan đến cô! Còn nữa, đừng ở mặt mà vẻ chị dâu, nhà họ Vương chúng bao giờ thừa nhận cô!”
“Cô thừa nhận cũng mặc kệ! Dù và Vương Chí Huy cũng là vợ chồng hợp pháp đăng ký kết hôn, chỉ cần tổ chức thừa nhận chúng là đủ .”
Nghe đến đây thì âm thanh đột ngột dừng , vì An Họa dẫn theo một đám trẻ xuống.
Người cãi là Lâm Lộ và Vương Lam, ngay cửa mà cãi, An Họa xuất hiện, mắt họ đồng loạt sang.
Mấy đứa trẻ hăm hở chạy lên phía , An Họa giả vờ thấy, mắt thẳng ngang qua mặt hai .
Lâm Lộ như chuyện gì xảy , chào cô một tiếng: “Đi ngoài .”
Vương Lam thì vẻ mặt ngượng ngùng.
An Họa mỉm , gật đầu.
An Họa vẫn xa, Lâm Lộ nổ s.ú.n.g về phía Vương Lam: “Nếu cô coi là chị dâu thì cũng ép cô, đừng rảnh rỗi là đến mặt lượn lờ nữa, đằng nào trai cô cũng thường xuyên nhà, cô ly gián thì cứ tìm gặp riêng mà .”
Sự chú ý của Vương Lam An Họa lập tức Lâm Lộ kéo ngược trở .
“Tại đến? Nhà trai đến là đến! Cô tưởng cô ở đây bao lâu chắc? Có đàn ông đều là ham của lạ ? Đợi qua cơn hứng thú, trai nhất định sẽ đá cô!”
“Ồ, cô kinh nghiệm thế cơ ? Xem chồng cô chính là đá cô như , chậc chậc, thật đáng thương mà, gần bốn mươi tuổi ly hôn, tìm mới khó lắm nha.”
Vương Lam phát điên: “Là đá ! Là đề nghị ly hôn với , cô thì đừng bậy!”
Vương Lam ly hôn ? An Họa ngoảnh đầu một cái, ai ngờ Vương Lam cũng đang cô.
Ánh mắt hai đối một giây, An Họa dẫn đầu như thấy gì, dời mắt .
Vương Lam bỗng thấy mặt nóng bừng, cô cũng tại , luôn cảm thấy một loại tình cảm đặc biệt mặt vợ hiện tại của Tiêu Chính.
Thấy An Họa xinh thanh nhã, cô kìm mà so sánh một chút.
Thấy An Họa con cái đề huề, cô kìm mà so bì với chính .
Hôm nay An Họa thấy cảnh cô cãi với Lâm Lộ, liệu An Họa thấy cô là một đàn bà chanh chua ngoài chợ ?
Chỉ cần nghĩ đến chuyện , Vương Lam thấy khó chịu vô cùng.
Vương Lam An Họa so sánh thấp hơn.
Cô , Tiêu Chính từng một lòng yêu sâu đậm cô , hình ảnh của cô trong lòng Tiêu Chính xinh và đặc biệt.
Nếu cô bằng vợ hiện tại của Tiêu Chính, thì hình ảnh của cô trong lòng Tiêu Chính sẽ sụp đổ.
Vương Lam cũng rõ tại duy trì hình ảnh của trong lòng Tiêu Chính, lẽ... cô chỉ bảo vệ sự thuần khiết và của mối tình đầu đó thôi.
Hơn nữa, Tiêu Chính bây giờ phát triển như , còn cô là một phụ nữ trung niên ly hôn cuộc sống bào mòn hết vẻ và linh khí, cô tìm cách nhặt lòng tự trọng đ.á.n.h mất của .
Lâm Lộ thấy Vương Lam cãi một hồi thì tịt ngòi, cũng lười tiếp tục dây dưa với cô , nhà, “rầm” một tiếng đóng cửa .
Vương Lam định thần , hằn học lườm cánh cửa đóng c.h.ặ.t, rút chìa khóa mở cửa.
Có gì to tát ! Cô là cô út của cái nhà , cô cũng chìa khóa!
An Họa hề Vương Lam những hoạt động nội tâm phức tạp như đối với , cô cũng quá để tâm đến con .
Tòa nhà bách hóa lớn nhất tỉnh thành cao sáu tầng, mỗi tầng đều rộng, An Họa dẫn lũ trẻ dạo từ tầng một lên đến tầng sáu, ngoài việc mua cho mỗi một bộ đồ bơi, còn mua thêm một đồ ăn mặc, xách túi lớn túi nhỏ về nhà.
Lúc về nhà, tầng một yên tĩnh trở .
“An Họa.”
lúc đang mở cửa, Chu Thiến Linh thò đầu gọi cô một tiếng.
“Có chuyện gì thế?”
Chu Thiến Linh đưa cho An Họa một mẩu giấy: “Là một đồng chí nữ đưa cho chị đấy, hình như là cô em chồng của Lâm Lộ tầng .”
An Họa nhận lấy, lời cảm ơn, nhà mới mở mẩu giấy .
Vương Lam , đoàn văn công sắp tổ chức buổi biểu diễn mừng ngày 1 tháng 8, năm nay đặc biệt mời một phần quân nhân cũng đến tham gia, cô mời An Họa.
An Họa nhíu mày, cảm thấy thật kỳ quặc, cô và Vương Lam từng tiếp xúc gì, Vương Lam đột nhiên nhớ đến mời cô tham gia biểu diễn gì đó chứ?
An Họa hỏi thăm một chút, ngoài cô , Vương Lam mời bất kỳ ai khác trong tòa nhà cả.
......
Vương Lam gì?
Tiêu Chính về là cửa chính .
Tuy nhiên lúc về nhà chỉ một Vương Thái Yến ở đó.
“Chú, chú về lúc ạ?” Vương Thái Yến thấy Tiêu Chính đó, giật nảy , to con thế mà chẳng tiếng động gì...
Tiêu Chính hỏi: “Dì cháu ?”
Vương Thái Yến trả lời: “Tầm dì vẫn đang ạ, ít nhất cũng nửa tiếng nữa mới về.”
Tiêu Chính gật đầu: “Cháu bận việc của cháu .”
Vương Thái Yến định rời , nhớ chuyện gì đó, Tiêu Chính : “Chú ơi, hai ngày nay dì vẻ vui.”
Tiêu Chính vội hỏi: “Cô ? Ai bắt nạt cô ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thap-nien-xuyen-thu-vo-ca-phao-hoi-mang-theo-con-theo-quan-roi/chuong-191.html.]
Vương Thái Yến lắc đầu: “Cháu , chỉ thấy tâm trạng lắm, cháu đang nghĩ, vì chú là hôm về mà hôm về, nên dì vui ? ... Tóm là cháu cứ báo với chú một tiếng, để chú chuẩn tâm lý.”
Tiêu Chính nới lỏng cúc cổ áo phong kỷ, vẫy tay với Vương Thái Yến một cái: “Biết .”
Lúc Vương Thái Yến đang bận rộn trong bếp thì thấy Tiêu Chính xắn tay áo .
Tiêu Chính bảo cô ngoài.
Vương Thái Yến hiểu: “Cháu đang nấu cơm mà.”
“Để chú cho.” Tiêu Chính thấy Vương Thái Yến vẫn hiểu, tặc lưỡi một cái: “Chẳng cháu bảo dì cháu vì chú mà vui , chú nấu bữa cơm cho cô vui lòng. Đàn ông lúc phạm mà, chỉ việc mới thể giảm nhẹ tội một chút thôi. Cháu nghĩ xem, dì cháu về nhà nếu thấy chú là một con ong mật chăm chỉ thế , thì cơn giận lớn đến mấy cũng tan biến chứ.”
“Ồ, ồ...” Vương Thái Yến ngây ngoài, để một con ong mật chăm chỉ bận rộn trong bếp.
Lũ trẻ học về , thấy bố trong bếp đều mừng rỡ chạy .
Viên Viên: “Bố ơi bố về lúc nào thế?”
Đông Đông: “Bố, bố leo ban công đấy chứ?”
Tiêu Chính giơ cái xẻng nấu ăn lên bộ định đ.á.n.h Đông Đông, Đông Đông né tránh.
Đoàn Đoàn: “Bố đang nấu cơm ạ? Làm món gì ngon thế ạ?”
“Món gì ngon cũng hết!” Tiêu Chính đuổi lũ trẻ ngoài: “Đừng chầu chực ở đây nữa, về phòng bài tập , lát nữa ăn cơm bố gọi.”
Lũ trẻ định tản Tiêu Chính gọi giật .
“Lát nữa, đợi các con về, các con nhất định cho bố đấy, ?”
Viên Viên hiểu: “Nói cái gì ạ?”
Tiêu Chính dạy cô bé: “Con cứ là, bố chăm chỉ lắm, về đến nhà là việc luôn, bữa cơm tối nay bộ là một bố hết, những món thích ăn, bố là bố nhất thế gian, cũng là chồng nhất thế gian luôn... Đại loại là những lời như thế!”
Viên Viên xoa xoa cánh tay: “Bố da mặt dày thật đấy, con nổi hết cả da gà .”
“Con cái gì?” Tiêu Chính trợn tròn mắt.
Viên Viên vội chạy biến : “Biết , con sẽ đỡ cho bố mặt mà.”
“Còn đỡ, học cái từ đấy ...” Tiêu Chính lẩm bẩm.
Đông Đông đột nhiên : “Bố, bố vì vui nên nịnh ạ?”
Tiêu Chính thở dài: “... Mẹ con bao giờ giận bố cả, nhưng , Thái Yến bảo cô vui hai ngày .”
Đông Đông: “Công việc của bố là bất khả kháng, lịch trình định tạm thời đổi là chuyện bình thường, chắc chắn quen từ lâu , thể vì chuyện mà giận chứ?”
“Cũng đúng nhỉ,” Tiêu Chính suy nghĩ: “Thế thì tại ?”
Đông Đông liếc bố: “Có bố chuyện gì với ?”
“Nói bậy bạ! Bố thể chuyện gì với cô chứ? Bố đối với cô là răm rắp lời!”
Đông Đông mím môi .
Tiêu Chính nhận lỡ lời mặt con trai, cứu vãn chút hình tượng cha uy nghiêm cao lớn, vội vàng nghiêm mặt đuổi bé ngoài: “Đi , đừng phiền bố nấu cơm.”
Đông Đông nén .
Tiêu Chính hồi hộp chờ đợi vợ về.
khi An Họa cuối cùng cũng về đến nơi, cô hề bày vẻ mặt khó coi như tưởng tượng, thậm chí khi thấy , trong mắt còn thoáng qua một tia sáng.
Tiêu Chính trộm sắc mặt vợ, cộng thêm việc đang đeo tạp dề, trông giống như một cô vợ nhỏ cẩn thận dè dặt.
An Họa thấy lạ, thế nhỉ?
Vương Thái Yến tranh thủ lúc rảnh rỗi, ghé tai An Họa thì thầm vài câu.
An Họa nhịn nhếch nhếch khóe môi, nhưng cô cũng gì.
Trên bàn ăn, Viên Viên hoạt bát, học thuộc lòng lời thoại bố dạy: “Bố chăm chỉ lắm, về đến nhà là việc luôn, bữa cơm tối nay bộ là một bố hết, những món thích ăn, bố là bố nhất thế gian, cũng là chồng nhất thế gian luôn!”
Tiêu Chính dành cho Viên Viên một ánh mắt tán thưởng, sai một chữ, xuất sắc!
Viên Viên đắc ý , trí nhớ cô bé lắm nhé.
An Họa gắp cho Viên Viên một miếng thức ăn: “Học thuộc đấy, nếu mà tự nhiên hơn một chút, giống giọng điệu văn mẫu thì sẽ hảo hơn.”
Tiêu Chính suýt thì sặc: “Sao em con bé học thuộc?”
An Họa , như .
Mẹ kiếp, mồ hôi lạnh sắp chảy .
Tiêu Chính cảm thấy Đông Đông lý, vợ thấu hiểu công việc của , chắc sẽ vì chuyện về nhà đúng hẹn mà giận .
Chẳng lẽ, thực sự chuyện gì với vợ ?
Tiêu Chính bắt đầu nghi ngờ chính như đấy.
Khó khăn lắm mới đợi đến khi ăn xong cơm, cả nhà cùng ăn trái cây chuyện phiếm xong xuôi, tắm rửa sạch sẽ, Tiêu Chính liền nóng lòng chui về phòng ngủ, một màn “hổ đói vồ mồi”.
An Họa đưa tay chặn : “Sao nào, định tiếp tục con ong mật chăm chỉ để nịnh em ?”
**