Thay Lòng - 13

Cập nhật lúc: 2026-03-22 12:41:34
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau mới Thẩm Trầm hề rời , vẫn luôn đó. Thẩm Trầm lầu, ngửa đầu ánh đèn ấm áp phòng , mấy định sờ túi tìm t.h.u.ố.c lá nhưng mới sực nhớ bỏ t.h.u.ố.c từ lâu.

Bên ngoài bắt đầu tuyết rơi, lúc chuẩn về thì tình cờ bắt gặp cảnh tượng của chúng . Toàn bộ m.á.u trong như đông cứng , cảm giác như một chậu nước tuyết dội thẳng đầu. nhanh ch.óng bình tĩnh , nghĩ đến gương mặt của Thẩm Hòa Quang giống đến bảy phần.

Anh dường như "hiểu" tại ở bên cạnh Thẩm Hòa Quang. Thế nên ngày hôm trực tiếp đợi sảnh công ty lúc tan . Vì sợ đồng nghiệp bàn tán nên đành lên xe , định tìm chỗ nào đó để chuyện riêng.

Trên ghế phụ là một bó hồng thơm ngát, những đóa hoa gói tỉ mỉ bằng lớp nhung đen, tấm thiệp ép kim lấp ló lớp voan mỏng. Anh luôn cách lòng con gái, cái đúng là năng khiếu bẩm sinh cần ai dạy. Xe dừng ở bãi đỗ cổng trường đại học, chắc vì trời lạnh nên gian im ắng, chẳng thấy bóng dáng qua đường.

"Anh em đang ở bên Thẩm Hòa Quang ."

"Vâng." thừa nhận, tối hôm đó đồng ý với Thẩm Hòa Quang.

"Tại ?" Thẩm Trầm nghiêng , như tìm một kẽ hở khuôn mặt . Anh sẽ bao giờ những lời quá tự mãn, nhưng nhanh ch.óng hiểu ý an.

"Không như nghĩ , em là chính em ."

Thẩm Trầm chẳng thèm bận tâm đến câu đó của , rút một chiếc hộp nhỏ, hiệu cho mở . mở , bên trong là một chiếc nhẫn kim cương Tiffany sáu chấu, ánh sáng lấp lánh phản chiếu lên bó hoa hồng đến lóa mắt.

Tiếc là nó đến quá muộn.

"Vi Vi, mấy ngày nay rốt cuộc cũng nghĩ thông suốt ." Tay Thẩm Trầm phủ lên tay , bằng ánh mắt hèn mọn, giống như một học sinh cá biệt đang cuống cuồng chứng minh hối cải: "Biết em thích hút t.h.u.ố.c, bỏ . Anh cũng học cách nấu canh lê hấp bối mẫu, nào cũng nấu cho em uống, ?"

* Xuyên bối mẫu: Là một loại vị t.h.u.ố.c quý trong Đông y, tác dụng hóa đờm, trị ho và thanh nhiệt tán kết.

Anh thực sự đổi. Khi ghé sát , mùi t.h.u.ố.c lá nhạt đến mức gần như còn thấy nữa, tay lấm tấm vài vết sẹo bỏng nhỏ do dầu mỡ b.ắ.n , gần như thể hình dung cảnh lúng túng, vụng về trong bếp như thế nào.

Mấy năm qua, bao nhiêu từng mơ thấy cảnh Thẩm Trầm lãng t.ử đầu, sẽ với : "Vi Vi, ở bên nhé".

Nhật Nguyệt

Chẳng cần nhẫn, chẳng cần một nghi thức chính thức nào cả, chỉ cần , sẽ đồng ý ngay lập tức. Bởi vì yêu mà.

muộn , thực sự quá muộn . Thấy im lặng, ánh sáng trong mắt Thẩm Trầm tắt ngóm, nhưng vẫn cố gượng :

"Có ... nhanh quá nên em thấy sợ ? Không , cứ coi như đây là món quà đầu tiên cho việc tụi thử tìm hiểu , ?"

"Anh nợ em quá nhiều, em đừng thấy áp lực, em chiếc nhẫn đối với ý nghĩa thế nào mà..."

Anh thấy như một hạt trám nhọn hoắt kẹt ngang cổ họng, nên lời, mỗi hít thở đều thấy đau nhói. Bởi vì thực sự thể nữa . Ngón tay út của khẽ động đậy định rút tay về nhưng nhận .

"Em đeo thử một chút ... hợp lắm đấy..."

Anh gượng nắm lấy tay , nhưng tay run đến mức nhẫn cũng cầm vững. Tiếng gió rít gào ngoài cửa sổ, giọng bắt đầu khản đặc:

"Anh sai nhiều chuyện, đây em thích đến thế cơ mà... Rõ ràng chúng mới là nên ở bên ... Vi Vi... em đừng bỏ rơi ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thay-long-xoke/13.html.]

"Hôm nọ xem ảnh cưới, mới nhận , thật sự... từng nghĩ đến việc em sẽ gả cho ..."

"Anh cũng từng mơ thấy... mơ thấy chúng kết hôn... chúng ..."

Anh hoảng loạn đến mức năng lộn xộn, cúi đầu xuống tìm ngón áp út của , nhưng để rơi hai giọt nước mắt mu bàn tay .

Sự im lặng đến đáng sợ.

... Anh ?

"Sao khốn nạn đến thế cơ chứ, ..."

"Sao để mất Vi Vi cơ chứ..."

Đuôi mắt đỏ hoe, bàn tay vò rối mái tóc một cách loạn xạ.

khẽ vỗ vai an ủi, nhưng giống như vớ cọng rơm cứu mạng, đột ngột chộp lấy tay :

"Vi Vi, cho dù em chỉ thương hại thôi cũng ... Em cho thêm một cơ hội nữa ?"

Không thể nào.

"Thẩm Trầm, em cũng đau lòng mà." thở dài, lặng lẽ .

"Em thực sự còn cách nào để thích nữa."

Thẩm Trầm, sai , thực cả hai chúng đều là những kẻ nhát gan.

nhớ ngày hôm đó ở thư viện, Thẩm Trầm cạnh , bỗng ghé sát hỏi:

"Sao cứ giúp suốt thế?"

" , chắc chắn là ..."

"Thích đúng ?"

Đó là một buổi đầu thu, nắng chiều xuyên qua cửa kính, đôi mắt sáng rực như đá mắt mèo màu . Trong gian vương vất hương ngô đồng và hoa quế.

Có lẽ đưa lời mời gọi, lẽ hiểu sự chờ mong trong mắt , vẻ nghiêm túc giấu lớp vỏ bất cần đời .

Có lẽ, đáng nên gật đầu một khoảnh khắc nào đó tương tự, rằng: " thế, Thẩm Trầm, thích đấy."

chúng đều bước bước chân đó.

Loading...