Thế gả - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:55:58
Lượt xem: 71

1

Một đêm lật tới lật lui, đến khi dậy, thắt lưng mỏi nhừ, cả đau nhức như ai đ.á.n.h đập. Đêm qua Tô Yến giống như loài thao thiết tham lam, đòi hỏi bao nhiêu cho đủ. Hắn sức lực vô song, giày vò đến mức vô cùng chật vật.

Trên chằng chịt những vết bầm tím và dấu răng. Ta khẽ chạm cổ, đau đến mức mồ hôi lạnh ứa . E rằng hôm nay chẳng thể ngoài gặp ai .

Vừa định kéo chăn che thì thấy Tô Yến tới. Ta sợ kinh động đến , hành động cực kỳ cẩn trọng. Tính tình vốn , chỉ cần một chút ý là sẽ nổi trận lôi đình.

Thấy rèm mi khẽ rung, tỉnh, lập tức nghiêng chỗ khác. Tô Yến giúp kéo tấm chăn, vuốt ve mái tóc đen nhánh, giọng u trầm:

— Uyển Ninh, tỷ tỷ sắp về .

Hắn thản nhiên, nhưng tim đập loạn nhịp thôi.

Khinh Tuyết là đích tỷ của . Từ xưa đến nay đích xuất vốn chẳng mấy khi ưa thứ xuất, nhưng đích tỷ thì khác. Từ nhỏ đến lớn, nàng đối đãi với cực , đãi ngộ kém gì nàng. Cha nương phần thiên vị nàng, nhưng nàng dành hết sự sủng ái đó cho . Bất kể ai dám bắt nạt , tỷ tỷ nhất định sẽ " mắt tất báo", đòi công bằng. Tình cảm tỷ chúng vô cùng sâu đậm.

Tỷ tỷ và Tô Yến vốn là thanh mai trúc mã, còn chỉ là kẻ bám đuôi lưng hai . Trong mắt , họ là đôi tiên đồng ngọc nữ, trai tài gái sắc, dệt nên một giai thoại .

Năm tỷ tỷ mười tuổi định ước hôn thú với Tô Yến. Năm chuẩn thành , tỷ tỷ cưỡi ngựa, con ngựa đột ngột mất khống chế lao xuống vực thẳm. Máy mắn phu xe của tỷ tỷ kịp thời kéo dây cương, nàng mới thoát c.h.ế.t trong gang tấc.

Cũng từ đó, hai họ nảy sinh tình cảm. Tỷ tỷ si mê ngựa, nên hai thường xuyên tiếp xúc, chẳng mấy chốc tâm đầu ý hợp, đúng nghĩa "tình trong như ". Ngặt nỗi phu xe phận thấp hèn, tỷ tỷ dám thưa với cha nương, cũng chẳng dám thú thật với Tô Yến.

Ngày vui chẳng tày gang, ngày đại hôn cận kề. Đêm đó, tỷ tỷ bỏ trốn. Nàng theo phu xe cao chạy xa bay.

Cha nương lo sốt vó. Tô Yến nổi trận lôi đình, trừng phạt tất cả thuộc hạ. Cha là Hầu gia, đang lúc sủng ái, cha nương căn bản đắc tội. Để bù đắp và xoa dịu cơn giận của , ngay đêm đó, họ sai trang điểm cho , dùng một kiệu nhỏ đưa thẳng Hầu phủ.

2

Đêm tân hôn, Tô Yến hề chạm . Hắn đẩy sang gian phòng phụ ở cùng với tì nữ. Thải Cúc lẩm bẩm bên tai:

— Tiểu thư, Hầu gia thật quá xem nhẹ . Đối xử với như , thật tôn trọng là gì.

Ta hiểu, Thải Cúc theo cũng là mưu cầu một tương lai . Dẫu , cũng chút nhan sắc. Thiên hạ vẫn thường gọi hai nữ nhi nhà họ Tống là "Song Thúy". Đích nữ tài đức vẹn , là nhất tài nữ. Thứ nữ dung mạo như hoa, da trắng tựa mỡ đông, là nhất mỹ nhân.

Kẻ nào mà chẳng mong cưới nữ nhi Tống phủ. Vậy mà giờ đây rơi cảnh "kẻ lấp chỗ trống". Ai mà cam tâm cho . Ta chỉ nhạt an ủi nàng:

— Không .

Vào phủ ba tháng, Tô Yến từng ghé qua nào. Có đôi khi chạm mặt, cũng lạnh nhạt như băng, xem như khí.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/the-ga/chuong-1.html.]

Đêm nọ, đang chuẩn tắt đèn ngủ. Bỗng nhiên bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập, quanh quẩn thôi. Ta sợ hãi quát lớn một tiếng, bên ngoài lập tức im bặt.

Ta thở phào nhẹ nhõm thì cửa phòng bất ngờ đá văng. Trong bóng tối mịt mùng, chẳng gì, chỉ cảm nhận một nam nhân thở gấp gáp, dùng lực siết c.h.ặ.t lấy . Ta thấy chuyện chẳng lành, dốc hết sức bình sinh đẩy nhưng vô dụng. Hắn đè xuống giường. Ta liều mạng đá một cú, hình như trúng "chỗ hiểm" của , một tiếng "A" đau đớn.

Hắn khựng . Ta định chạy trốn, nhưng mới vọt một bước cánh tay rắn chắc lôi ngược trở . Ta sợ đến nghẹn họng, tiếng hét tắc nghẹn trong l.ồ.ng n.g.ự.c. Thấy nam nhân áp tới, quờ tay lấy cây kéo bên cạnh đ.â.m tới. Một giọng khàn đục vang lên:

— Là !

Giọng quá đỗi quen thuộc. Là Tô Yến. Họng khàn đặc, giống như đang cực lực kìm chế bản .

— Tại thành thế ? — Ta run rẩy hỏi.

— Ta trúng t.h.u.ố.c, giúp .

Ta một chút do dự mà gật đầu. Dẫu , nhà họ Tống cũng nợ . Bàn tay nóng rực của mơn trớn eo , khiến tự chủ mà rùng .

— Muội nguyện ý giao cho ? — Hắn phả nóng tai . Ta hoảng loạn gật đầu.

Hắn bế thốc lên, ném xuống giường, đợi nổi mà xé toang y phục. Chẳng mấy chốc hai bên thành thực đối diện. Gió lùa qua rèm trướng khiến rùng , vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay. Tô Yến cảm nhận đang run, liền ôm c.h.ặ.t lấy, giọng trầm xuống:

— Lạnh ?

Ta gật đầu. Hắn hôn lên môi , khóe miệng xuống tận bả vai. Rất nhanh đó, theo từng động tác của , cả nóng bừng lên. Ta đau đến mức dùng sức đẩy . Đôi mắt lộ vẻ tàn nhẫn thể cự tuyệt, giọng mang theo sự tức giận:

— Đừng để nữa!

Vừa định từ chối, môi chặn nữa bởi nụ hôn sâu.

3

Sau một đêm, cả như tan từng mảnh, đau đớn khó nhịn. Tô Yến tỉnh dậy . Bỗng nhiên, cửa phòng đá văng. Tiếng hét của di nương của cha Tô Yến vang lên ch.ói tai:

— Các đang cái gì thế ? Thật là liêm sỉ vứt cho ch.ó gặm !

Ta sợ hãi vô cùng. Tô Yến ngược như dự liệu từ , giúp kéo chăn che hình lộ liễu, giọng điệu mang theo vẻ lười biếng cuộc hoan lạc:

— Di nương ý gì? Ta mật với thê t.ử của thì gì mà kinh ngạc? Người nhất nên quản cho c.h.ặ.t nhi t.ử của !

Di nương dường như sực nhận điều gì đó, vội vàng chạy ngoài. Một lát , tiếng hét t.h.ả.m thiết x.é to.ạc bầu trời vang lên khắp phủ.

 

Loading...