Thế gả - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-20 08:58:06
Lượt xem: 39

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phu quân dẫn binh lâu mà phương xa vẫn thấy cấp báo truyền về. Ta lo âu khôn xiết, tỷ tỷ vội vàng bên cạnh an ủi. Tô Yến đó, bắt đầu buông lời mỉa mai: — Chắc là phu t.ử trận chứ gì? Muội sắp thành góa phụ đến nơi ! Hắn lạnh một tiếng, vẻ mặt đầy ác độc: — T.ử trận cũng , đến lúc đó ai cản đường, sẽ cưới cả hai tỷ một lượt. Uyển Ninh, cứ chuẩn

— Ngươi! Ta giận đến run , giơ tay định giáng cho một bạt tai. lúc đó, một binh sĩ hớt hải chạy báo tin: — Khởi bẩm Nguyên Soái, phương xa báo tin, Triệu tướng quân đại thắng!

Ta vui mừng khôn xiết, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống: — Thật quá! Ánh mắt Tô Yến hiện lên vẻ hung hiểm: — Truyền lệnh, bắt thừa thắng xông lên, chậm trễ!

Lời dứt, phu quân ca khải trở về: — Lúc tuyệt đối thể xuất quân. Tướng sĩ phương xa mấy ngày đêm chợp mắt, họ cần nghỉ ngơi. 

— Mệnh lệnh của chính là hoàng mệnh! Kẻ nào dám kháng lệnh, lôi trảm quyết! Phu quân sừng sững, hề lay chuyển. Tô Yến nghiến răng nghiến lợi, chỉ tay mặt : — Ngươi dám kháng chỉ, đợi khi về kinh nhất định sẽ tấu trình đàn hặc ngươi!

Cuối cùng, vì ham lập công, Tô Yến quyết định tự dẫn binh truy kích quân địch.

17

Đại quân của Tô Yến nhanh ch.óng đại bại, binh sĩ mất hết nhuệ khí, tổn thất nặng nề. Hắn hoảng sợ lệnh rút quân: — Mau rút lui!

Hắn thúc ngựa điên cuồng chạy về phía doanh trại, nhưng dọc đường một nhóm thổ phỉ chặn . Đám phỉ kẻ nào kẻ nấy mặt mày hung tợn. — Các ngươi là ai? 

Đám phỉ thái độ ngông cuồng: — Tới để lấy mạng ngươi. 

— Lấy mạng ? Các ngươi to gan thật, là đích t.ử của Dương Dương Hầu

Kẻ cầm đầu đám phỉ nhạo, mắt để ai : — Thật khéo, thứ chúng lấy chính là mạng của đám quý tộc thế gia các ngươi.

Dứt lời, đám phỉ cầm rìu xông lên. Hai bên lao c.h.é.m g.i.ế.c. Tô Yến đủ binh lực, nhanh ch.óng bại trận. Hắn quỳ xuống liều mạng cầu xin tha mạng nhưng vô ích. — Tại g.i.ế.c ? Là Triệu Thế Hãn phái các ngươi tới

— Là g.i.ế.c ngươi. Một giọng quá đỗi quen thuộc vang lên: Tống Khinh Tuyết. Nàng dẫm mạnh chân lên vết thương của , khiến đau đến mức nước mắt giàn giụa. Tô Yến thể tin mắt : — Tại ... 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/the-ga/chuong-6.html.]

Tỷ tỷ một cách điên dại, như ác quỷ hiện về từ địa ngục: — Năm đó chính ngươi phái g.i.ế.c Lý Chiếu ?

Đến lúc Tô Yến mới sực tỉnh, khinh bỉ: — Một tên mã phu hèn hạ, mạng rẻ rúng như cỏ rác, g.i.ế.c thì

Đôi mắt tỷ tỷ đỏ ngầu, một kiếm đ.â.m thẳng n.g.ự.c , bồi thêm một kiếm nữa ngay t.ử huyệt: — Ngươi cũng c.h.ế.t ! Ngươi tranh công đoạt lợi, thì cứ xuống đó mà hưởng thụ sự tham lam của . Xuống đó mà sám hối với !

Tô Yến phun một ngụm m.á.u tươi, mắt trợn trừng tắt thở.

18 

Hóa , đám thổ phỉ năm xưa chính là của Tô Yến. Hắn vì cảm thấy nhục nhã nên mua chuộc sát thủ g.i.ế.c c.h.ế.t Lý Chiếu để ép tỷ tỷ về. Tỷ tỷ trở về vốn dĩ là để điều tra kẻ . Ban đầu nàng nghi ngờ cha, nhưng đó mới kẻ thủ ác chính là Tô Yến. Cộng thêm việc ép Hầu phủ chịu nhục, nợ mới thù cũ khiến nàng thể nhẫn nhịn thêm nữa.

Tỷ tỷ âm thầm mua chuộc đám thổ phỉ năm xưa, để Tô Yến cũng nếm trải nỗi đau mà Lý Chiếu từng chịu đựng. Ta ôm lấy tỷ tỷ mà nức nở. Phu quân hiểu chuyện, quyết định mở đường cho tỷ tỷ rời : — Tỷ ! — Nếu , hai sẽ ?

 Ta ôm c.h.ặ.t lấy tỷ tỷ: — Tỷ yên tâm, chúng sẽ lo liệu .

Đoạn tuyệt trong nước mắt, tỷ tỷ quyết định trở về Dương Châu, về căn nhà gỗ của nàng và Lý Chiếu. Nơi đó núi sông, hoa đào bao quanh, như một thế ngoại đào nguyên. Nàng sẽ ở đó thủ hộ cho vong linh của nàng yêu.

Trở về kinh thành, phu quân dâng tấu lên Thánh thượng, báo rằng Tô Yến bất chấp quân tình, cố chấp truy kích dẫn đến tổn thất nặng nề và t.ử trận, tỷ tỷ cũng vì thế mà hy sinh trong loạn quân.

Thánh thượng vốn kiêng dè uy thế của Dương Dương Hầu "công cao lấn chủ", nay Hầu gia mất đích trưởng t.ử tài giỏi nhất, những đứa con còn chẳng ai là đối thủ của Tô Yến khi xưa, mối lo của cũng vì thế mà tan biến. Vì , những trách tội phu quân , mà chỉ phạt đ.á.n.h mấy trượng để răn đe.

Sau khi chịu phạt, phu quân bước chân tập tễnh tiến về phía xe ngựa: — Uyển Ninh.

Ta sẵn trong xe đợi . Lần , sẽ bao giờ cô độc nữa, bởi vì thực lòng xót thương và che chở cho .

- HOÀN -

 

Loading...