Thế giá Chiến vương, y phi mang không gian lưu đày ngàn dặm - Chương 113: Cuộc sống nhàn nhã trong không gian của đôi phu thê trẻ - Thay Gả Chiến Vương, Y Phi Mang Không Gian Lưu Đày Ngàn Dặm
Cập nhật lúc: 2026-03-09 21:29:07
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cây trái núi vẫn tươi tắn rực rỡ như thuở ban đầu, nho, lê, đào, dưa hấu... trông muôn màu muôn vẻ, một bức tranh bội thu tràn trề sức sống. Khắp cả ngọn núi thoang thoảng hương thơm quả ngọt.
Những loại trái cây dẫu cùng một mùa vụ, cùng một vùng khí hậu, nhưng khi trồng trong gian vẫn sinh trưởng cực kỳ tươi, quả nào quả nấy to tròn căng mọng, đua đọ độ ngọt.
Hạt giống xoài mà Tạ Lăng lục lọi từ trong kho gieo trồng cách đây lâu, nay đơm hoa kết trái chín mọng. Từng chùm xoài to bằng bàn tay lủng lẳng giữa trung, vàng ươm rực rỡ, lấp ló giấu giữa những kẽ lá xanh mướt, trông vô cùng thích mắt.
Cố Nguy ăn bao giờ, biểu cảm chút tò mò, vươn những ngón tay thon dài chạm nhẹ một cái như chuồn chuồn đạp nước, lễ phép hỏi: “Ta thể ăn một quả ?”
Tạ Lăng gật gật đầu, thoắt cái như cơn gió chạy xem cá và gà nuôi. “Được chứ, ăn .”
Cố Nguy thử hái một quả, mang chút nghi hoặc, trực tiếp há miệng c.ắ.n thẳng một miếng. Nước ép màu vàng óng ả chảy dọc theo gò má xuống cằm, Cố Nguy vội vàng lấy tay lau .
Cũng ngọt phết. Chỉ là vỏ cứng một chút.
Tạ Lăng xổm bên bờ ao, đàn cá béo mập bơi lượn tung tăng, từng con tranh bơi gần cổ tay nàng, chu mỏ lên chờ đút ăn. Nàng vội vàng rắc một nắm thức ăn xuống. Bọn cá tranh đớp lấy đớp để, quẫy đuôi vung vẩy, bọt nước b.ắ.n tung tóe.
Tạ Lăng chạy xem đàn gà lôi nuôi. Đám gà lôi nhờ linh khí trong gian tẩm bổ nên con nào con nấy vạm vỡ oai phong lẫm liệt. Mào gà dựng , ức ưỡn cao, đầu ngẩng cao ngạo nghễ hệt như một vị đại tướng quân. Nhờ suốt ngày dạo chơi núi nên cơ bắp khắp săn chắc nịch.
Tạ Lăng nhắm mắt , thể mường tượng hương vị tuyệt hảo của món gà xào xả ớt khô.
Trong bụi cỏ quanh đó nhiều trứng gà, Tạ Lăng nhặt từng quả một, cẩn thận xếp giỏ. Đám trứng gà vỏ cái nào cái nấy, quả trắng tinh, quả vàng ươm, màu sắc vô cùng trong trẻo, xung quanh còn tỏa một quầng sáng ấm áp nhàn nhạt. Nhìn là ngay vô cùng bổ dưỡng.
Cố Nguy đột nhiên chạy tới, trong tay cầm một quả xoài rửa sạch sẽ: “Nương t.ử, nàng ăn .”
Tạ Lăng khuôn mặt Cố Nguy vàng ươm be bét nước xoài, nhịn bật thành tiếng. “Chàng cắm mặt quả xoài để ăn đấy ?”
Cố Nguy chớp chớp mắt, phần ngơ ngác: “Sao thế?”
Tạ Lăng kéo đến bên bờ nước. Mặt nước phản chiếu hình dáng hiện tại của Cố Nguy. Cố Nguy mặt ửng đỏ: “Ta...”
Lời còn hết, giọng chợt ngừng bặt.
Tạ Lăng dùng một tay vốc một vốc nước, nhẹ nhàng vuốt lên mặt , lau những vệt nước xoài dính da. Cố Nguy vốn sinh cao ráo, Tạ Lăng chỉ đành ngước cổ lên.
Ánh nắng mặt trời nhảy múa trong đôi mắt trong veo của nàng, từng sợi lông mi cong v.út rành mạch, cả nàng như khoác lên một quầng hào quang. Đẹp như một bức tranh họa đồ.
Cố Nguy nhịn khẽ nhếch khóe môi. Cúi đầu xuống, kiềm chế nhưng đầy nâng niu, đặt một nụ hôn lên giữa trán Tạ Lăng.
Những giọt nước mát lạnh vương mặt Tạ Lăng, nhưng nàng cảm thấy cả khuôn mặt nóng rực lên. Chẳng vì buông chiếc giỏ xuống, vòng tay ôm lấy cổ Cố Nguy. Sau đó kiễng gót chân lên, đặt nụ hôn lên đôi môi mỏng manh với đường nét mỹ .
“Hôn như vầy, mới gọi là hôn.”
Mặt nước tĩnh lặng soi bóng hình ảnh hai đang trao nụ hôn say đắm. Một lúc lâu , hai mới luyến tiếc rời .
Lâu lắm mới dịp lên núi, Cố Nguy xách giỏ theo Tạ Lăng, cả hai cùng tiến sâu trong núi.
Nhìn Tạ Lăng lột vỏ xoài một cách điệu nghệ, Cố Nguy mới vỡ lẽ cách ăn của từ nãy giờ là sai bét. Đôi mắt hoa đào mở to, chăm chú quan sát cách Tạ Lăng lột vỏ, thầm nhủ nhất định bóc thật cẩn thận đút cho nàng ăn. Xoài dễ chảy nước, bẩn tay nương t.ử.
Trên núi nhiều lối mòn nhỏ, ven đường mọc muôn vàn những bông hoa dại nhỏ xíu, cánh hoa bé li ti, hương thơm nhè nhẹ thanh tao. Những chùm quả dại màu đỏ mọng nước lấp lánh như pha lê rủ xuống từ cành cây, thấy Tạ Lăng đằng hái quả ăn, Cố Nguy cũng bắt chước hái bỏ miệng.
Hắn cong mắt khẽ. Ăn theo nương t.ử quả nhiên sai, ngọt lịm.
Gần con đường mòn trùng hợp mấy cây hoa sơn đang nở rộ, cánh hoa trắng muốt tinh khôi tì vết, vô cùng thanh tú rực rỡ, hương vị cũng thoang thoảng mùi thanh khiết. Cố Nguy chạy vội qua hái một bông, cẩn thận cài lên mái tóc mai của Tạ Lăng.
Nam nhân đôi khi cũng những lúc trẻ con đột xuất như thế. Tạ Lăng khẽ cong khóe môi, hùa theo tâm hồn trẻ thơ của Cố Nguy, cất lời khen ngợi: “Đẹp lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/the-gia-chien-vuong-y-phi-mang-khong-gian-luu-day-ngan-dam/chuong-113-cuoc-song-nhan-nha-trong-khong-gian-cua-doi-phu-the-tre-thay-ga-chien-vuong-y-phi-mang-khong-gian-luu-day-ngan-dam.html.]
Chẳng mấy chốc, hai đến khu đất hoang. Tạ Lăng lấy hạt giống dự định gieo hôm nay.
Cây giống mận. Tạ Lăng thích ăn mận, đặc biệt là giống mận mật ong, quả nào quả nấy to bằng nửa bàn tay, giòn rụm ngọt lịm, vô cùng giải ngấy. Đem ướp lạnh trong tủ lạnh mang ăn mùa hè thì còn gì tuyệt vời bằng. ăn nhiều, ăn nhiều sẽ Tào Tháo rượt.
Cách đây lâu, Cố Nguy theo nhà họ Thạch học hỏi đàng hoàng kỹ thuật cày cấy, cuốc đất nhổ cỏ đều vô cùng thạo việc. Hai cùng hợp sức việc, Cố Nguy đào hố, Tạ Lăng gieo hạt, nhanh gieo trồng xong xuôi.
“Nương t.ử, trồng xong .” Đôi mắt Cố Nguy sáng lấp lánh, đưa tay quệt những giọt mồ hôi đọng trán.
Tạ Lăng hiểu ngay ẩn ý trong lời của Cố Nguy. Nàng gật đầu, ngọt ngào khen ngợi: “Phu quân giỏi quá!”
Cố Nguy lập tức toe toét để lộ hàm răng trắng bóc, bất ngờ khom lưng bế bổng Tạ Lăng lòng, dõng dạc : “Ta đưa nàng xuống núi.”
Nói chân thoăn thoắt như bay, lao thẳng xuống con đường núi gập ghềnh. Làm Tạ Lăng xóc nảy lên xuống, nhưng khóe môi nàng vẫn luôn hiện hữu nụ .
Cơ thể nam nhân khi lao động đổ một tầng mồ hôi mỏng, cả nóng hầm hập, nhiệt độ cơ thể xuyên qua lớp y phục truyền tới, ngập tràn mùi hương hoóc môn đầy nam tính quyến rũ.
Tạ Lăng ôm lấy cổ Cố Nguy, cảm nhận những múi cơ bụng rắn chắc rõ mồn một quanh eo , trong lòng khỏi rạo rực xốn xang tâm viên ý mã.
Đến ngã ba đường núi, Cố Nguy khẽ thở dốc: “Đi đây?”
Tạ Lăng不動聲色 (tỏ vẻ bình thản) lướt tay qua cơ bụng của Cố Nguy: “Đi hái quả, ăn nho.”
“Được.”
Cố Nguy gật đầu, ôm Tạ Lăng chạy về phía vườn nho. Vườn nho trải dài một màu xanh mướt mát mắt, bước trong, ánh nắng xuyên qua những tán lá nhỏ xíu, rắc xuống những đốm sáng li ti to nhỏ đều.
Trên giàn nho mà Cố Nguy từng tự tay dựng lên, ngoài những dây leo nho quấn quýt, còn một loại dây leo lạ lẫm nở những bông hoa nhỏ xíu màu vàng nhạt.
Cố Nguy nghiêng đầu khó hiểu.
Tạ Lăng hiểu ngay ý , giải thích: “Chắc là dưa chuột đấy.”
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Cố Nguy “Ồ” lên một tiếng, cúi , cẩn thận đặt Tạ Lăng xuống đất. “Ta hái nho, nàng đợi nhé.”
Nói , Cố Nguy vận khinh công bay lên cao, hai tay thoăn thoắt như múa, mỗi tay cầm một chùm nho tím lịm.
Tạ Lăng chợt thấy trán thứ gì đó đập trúng, đưa tay lên sờ thì thấy dính chút nước màu tím, cùng lúc đó xộc thẳng mũi là một mùi hương nho thanh khiết ngọt ngào.
Cố Nguy rụt cổ , dám thẳng Tạ Lăng: “Nương t.ử, xin nàng...”
Tạ Lăng cong mắt : “Không ! Đang thèm thì ngay một quả để ăn, cũng tiện phết.”
Sau cú lỡ tay ném trúng Tạ Lăng, Cố Nguy đ.â.m dè dặt rụt rè hơn, động tác cũng chậm chạp hẳn .
Tạ Lăng cũng bắt tay hái cùng, loáng cái hái một giỏ đầy ắp, những chùm nho căng mọng tròn trịa, tỏa hương thơm ngát thanh tao.
Hai xuống núi, bứt nho ăn, cũng lười chẳng buồn mang rửa, cứ thế nhét thẳng miệng. Nho mọng nước, ít hạt, ngọt lịm thấm đẫm tâm can.
Đi một đoạn, bầu trời vốn cành lá cây cối che khuất dần dần lộ diện bộ. Trong tầm mắt, ánh sáng nhạt từng tấc một, cảnh vật xung quanh cũng như phủ lên một lớp sương mỏng manh.
Tạ Lăng trừng lớn mắt ngạc nhiên: “Trong gian cũng đêm tối ?”
Trước gian lúc nào cũng chỉ ban ngày rực rỡ nắng vàng.