Thế giá Chiến vương, y phi mang không gian lưu đày ngàn dặm - Chương 15: Ở trọ khách điếm, ăn lẩu cay tê
Cập nhật lúc: 2026-03-08 13:35:42
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Phòng chữ Thiên của khách điếm rộng rãi thì rộng rãi thật, nhưng phản giường cứng như đá, chỉ là một tấm phản gỗ trải lên vài lớp vải mỏng manh. Xem thời đại bông vải vẫn phổ biến, chỉ tầng lớp quý tộc mới khả năng sử dụng.
Tạ Lăng lấy từ gian trong phòng của ngôi nhà cũ một chiếc chăn lông vũ và một tấm nệm êm ái. Trong tủ quần áo còn cất hai bộ chăn drap dự phòng, Tạ Lăng tiện tay gom luôn, trải lên một chiếc giường nhỏ khác và tấm nhuyễn tháp cạnh đó.
Cố Ly và Cố Nguy chung một giường, Thu Nguyệt ngủ nhuyễn tháp, còn Tống thị, Bùi thị, Tạ Lăng và bé Nhữ thì chia chiếc giường lớn. Trải chăn đệm xong xuôi, bé Nhữ chẳng thèm cởi đồ tù mà leo tót lên giường rúc lớp chăn bông êm ái. Bùi thị thấy thế vội chạy lột bộ áo tù lấm lem của con bé , chỉ để chiếc áo gile lông vũ Tạ Lăng đưa lúc nãy.
Cả nhà họ Cố tận mắt chứng kiến Tạ Lăng "biến" một bộ chăn đệm từ hư , nhưng tất cả đều cụp mắt ngơ, vờ như thấy. Tạ Lăng , đương nhiên họ cũng chẳng tò mò hỏi.
Một lát , tiểu nhị mang nước nóng lên. Tạ Lăng kéo một tấm bình phong che chắn bước tắm rửa. Hơi nước bốc lên mờ mịt, Tạ Lăng nhắm mắt , ý thức lặn sâu gian.
Trong gian lúc nào cũng ngập tràn khí ấm áp, nóng lạnh, hoa đào lả tả rơi rụng lãng đãng bên hồ linh tuyền, như tranh vẽ. Số hàng hóa "mua 0 đồng" nàng vét sạch vẫn chất đống lộn xộn trong sân, kịp thu dọn. Rau củ thực phẩm lấy từ Ngự thiện phòng vẫn tươi roi rói như lúc mới hái, chẳng chút dấu hiệu ôi thiu.
Nàng thử dùng ý niệm để sắp xếp đồ đạc, quả nhiên hiệu quả, đầy năm phút dọn dẹp đấy. Trong lúc phân loại y phục, Tạ Lăng lọc vài bộ quần áo giản dị định bụng đưa cho nhà họ Cố mặc.
Mọi thứ tất, Tạ Lăng ngây màn sương mù trắng xóa bên ngoài sân. Chẳng đến bao giờ mấy ngọn núi chứa đồ dự trữ của nàng mới xuất hiện. Đồ đạc trong ngôi nhà cũ dẫu cũng hạn, vật tư thiết yếu và v.ũ k.h.í "khủng" của nàng đều hết núi.
Trở thực tại, Tạ Lăng một bộ váy áo袄 (tỉu) màu đỏ váy xanh lam, mái tóc dài tùy ý b.úi lên bằng một cây trâm ngọc, trông vô cùng thanh tao nhã nhặn. Bùi thị và kẻ , ai dám leo lên giường vì sợ y phục tù nhân bẩn chăn nệm thơm tho của Tạ Lăng.
Trời vẫn tối hẳn, Tạ Lăng giao áo quần cho Bùi thị đẩy cửa bước ngoài, định bụng xuống mượn nhà bếp của khách điếm một lát. Vừa vặn tiểu nhị đang ở cửa, Tạ Lăng gọi với : "Nhờ ngươi nước nóng giúp chúng nhé. À đúng , nhà bếp của các ngươi thể cho mượn dùng một lát ?"
"Được chứ chứ, nhà bếp ở hậu viện, để dẫn cô ." Đôi mắt tiểu nhị sáng rực lên, ngờ khi cởi bỏ lớp áo tù nhân, vị nương t.ử xinh xuất trần đến , hăng hái dẫn đường ngay lập tức. Trên đời ai thích mỹ nhân cơ chứ?
Trong nhà bếp, đám đầu bếp đang tất bật xào xáo, khói bếp bốc lên cuồn cuộn, mùi thức ăn thơm lừng tỏa bốn phía. Tiểu nhị chỉ tay một cái bếp lò đang trống: "Chỗ đó ai dùng, cô dùng tạm . nguyên liệu thì trả tiền cho đầu bếp đấy nhé." Tạ Lăng gật đầu, nở nụ tươi rói với : "Đa tạ." Nụ của mỹ nhân gã tiểu nhị c.h.ế.t mê c.h.ế.t mệt, hồn xiêu phách lạc ngây ngốc.
Tạ Lăng quanh quất, kiểm tra nguyên liệu. Có trứng gà, cải thảo, thịt lợn, thịt cừu. Chỉ điều gia vị khan hiếm, chỉ muối hột và quả thù du. Thời đại ớt, cách thức nấu nướng cũng vô cùng đơn điệu, món xào, quanh quẩn chỉ hấp, luộc, hầm.
Tạ Lăng nảy ý định một nồi lẩu đơn giản. Nhìn quanh một vòng, nàng chẳng thấy cái nồi nào thích hợp để ăn lẩu cả! Xoong nồi thời đều bằng nhôm, kỹ thuật đúc sắt thô sơ nên xoong nồi nặng, thành nồi dày cộp, căn bản bê nổi. Suy tính một hồi, Tạ Lăng nhớ trong ngôi nhà cũ đèn cồn, thôi thì cứ xào sẵn cốt lẩu, sơ chế nguyên liệu, múc bát sứ mang về phòng mà ăn .
May mà cái bếp ở góc khuất, Tạ Lăng len lén lấy từ gian gia vị lẩu, tiêu hoa tiêu, mì chính... Đun nóng cốt lẩu cay tê . Đổ dầu chảo nóng, phi hành tỏi rau mùi và ớt cho thơm lừng, thêm lá hương bài, quế, hoa hồi, cuối cùng cho gói gia vị lẩu xào lửa nhỏ cho tan chảy.
Mùi cay nồng đậm đà tức thì lan tỏa khắp căn bếp, kích thích khứu giác tột độ, khiến ai ngửi thấy cũng ứa nước miếng thèm thuồng. Đám đầu bếp trong bếp thi hít hà tìm kiếm nguồn gốc mùi thơm quyến rũ , dần dần kéo đến quây quanh Tạ Lăng. Tạ Lăng đang lúi húi múc cốt lẩu bát, ngẩng đầu lên giật b.ắ.n khi thấy quanh đen kịt những là .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Một đầu bếp cất tiếng hỏi: "Tiểu nương t.ử, cái món đo đỏ là gì mà thơm nức mũi thế?"
"Đây là ớt, nhà buôn bán mang từ Tây Vực về."
Đầu bếp nọ xoa xoa tay: "Tiểu nương t.ử, cô xem, thể bán cho một ít , trả giá cao?"
Tạ Lăng lắc đầu: "Thứ hiếm lắm, nhà cũng chỉ còn một tẹo, quyết bán , nếu ông thích, thử hỏi thăm mấy đoàn thương nhân Tây Vực xem ." Đám đầu bếp tiếc hùi hụi lắc đầu, lưu luyến bát cốt lẩu của Tạ Lăng thêm vài tản việc của .
Tạ Lăng rửa sạch nồi, bắt đầu cốt lẩu nước trong. Quy trình y hệt, chỉ là bỏ ớt mà cho gói gia vị lẩu nước trong . Cốt lẩu nấu mùi vị dịu nhẹ hơn hẳn. Thật Tạ Lăng tự tay xào cốt lẩu còn ngon hơn gói gia vị sẵn nhiều, nhưng bây giờ muộn , ăn xong nàng còn định chạy Tây Phong Lâu xem náo nhiệt nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/the-gia-chien-vuong-y-phi-mang-khong-gian-luu-day-ngan-dam/chuong-15-o-tro-khach-diem-an-lau-cay-te.html.]
Hoàn thành hai bát cốt lẩu, Tạ Lăng bắt tay sơ chế thức ăn, rửa rau, ướp thịt. Nàng thoăn thoắt, lúc bưng mâm trở về phòng, hai bát cốt lẩu vẫn còn nóng hổi.
Vừa bước cửa, Cố Ly lao đón: "Nhị tẩu xuống nhà bếp gọi giúp một tay?"
Mọi trong phòng ngửi thấy mùi cay nồng của cốt lẩu thì đều bất giác nuốt nước bọt ừng ực. Tạ Lăng đáp: "Để tắm rửa cho t.ử tế mà." Cả nhà lúc đều trút bỏ bộ y phục tù nhân rách rưới, quần áo sạch sẽ gọn gàng, trông ai cũng sáng sủa hẳn lên.
Tạ Lăng lấy từ gian một chiếc đèn cồn và một chiếc nồi lẩu uyên ương (nồi hai ngăn), lục lọi rương tủ tìm một chiếc giá sắt chân đỡ. Ở mạt thế, nấu ăn dã chiến là chuyện cơm bữa, Tạ Lăng giấu nhiều đồ nghề cắm trại, ngờ xuyên phát huy tác dụng tuyệt vời. Dọc đường lưu đày vẫn thể tự vận động nấu nướng.
Bùi thị rổ thịt rau sống của Tạ Lăng mà thắc mắc: "Lăng nhi, bây giờ xào rau ? Để phụ con, tài nghệ nấu nướng của cũng tồi." Nghe Bùi thị tự khen tài nấu nướng, Cố Ly nhảy dựng lên như kim châm: "Nhị tẩu! Đừng tin mẫu , và đại ca ăn cháo mẫu nấu, tiêu chảy suốt ba ngày ba đêm đấy!" Ngay cả Tống thị vốn lờ đờ cũng khẽ nhăn mặt: "Đồ ăn bà mẫu nấu quả thực..."
Bùi thị đỏ bừng mặt: "Làm gì chuyện đó, là do hai em con tỳ vị yếu đấy chứ."
Tạ Lăng phì : "Để cho, ăn lẩu kiểu ."
Châm lửa đèn cồn, đổ hai loại cốt lẩu hai ngăn của nồi uyên ương, chế thêm nước linh tuyền, chẳng mấy chốc nồi nước sôi sùng sục.
Mùi thơm cay tê sực nức xộc thẳng mũi, trêu ngươi vị giác, khiến ai cũng ứa nước miếng liên tục. Tạ Lăng lấy từ tủ lạnh phần thịt bò viên và xúc xích ăn dở ném nồi . Tiếp đó nhúng thịt cừu thái mỏng, thịt ba chỉ, nồi nước dùng đang sôi ùng ục chìm xuống một lúc, cuồn cuộn nổi bọt sùng sục. Các loại đồ ăn nhuộm màu đỏ au của nước dùng, ngụp lặn trong nồi lẩu, mùi thơm cay nồng lan tỏa khắp căn phòng.
Nhìn đám ứa nước miếng thèm thuồng, Tạ Lăng bật : "Ăn nào! Ta thả hết rau , ai thích ăn gì thì cứ nhúng . Miếng dày bò , chỉ cần nhúng hai ba cái là ăn , để lâu dai nhách đấy."
Mọi như nhặt vàng, gắp vội một miếng thức ăn từ trong nồi vội vàng bỏ miệng.
Thơm, quá thơm!
Thịt cừu thái mỏng dính, hề mùi hoi, mềm ngọt khó tả, ngon đến mức c.ắ.n luôn cả lưỡi. Thịt bò viên giòn sần sật, c.ắ.n một miếng nước sốt tứa ngập chân răng. Dạ dày bò giòn sần sật, dai giòn sần sật.
Chưa kể đến bắp cải và khoai tây hầm nhừ tơi, ngấm đẫm nước lẩu cay xé lưỡi. Cắn một miếng, nước dùng cay tê trào bao phủ cả khoang miệng, lan từ đầu lưỡi xuống tận cuống họng, cay xộc thẳng lên tận óc. Vậy mà tay vẫn thoăn thoắt gắp miếng rau khác nhét mồm.
Ai nấy ăn đến mức mũi đỏ ửng, hốc mắt ươn ướt, mùi cay tê lan tỏa khắp cả phòng. Ngay cả Tống thị, đang ốm nghén chán ăn, cũng xơi liền một lúc ba bát cơm. Bé Nhữ ăn cay, đành chan nước lẩu trong ăn cơm, thèm thuồng húp xì xụp nồi lẩu cay.
Khổ nhất vẫn là Cố Nguy.
Cái mùi cay tê cứ như móc câu lôi cuốn, len lỏi tận tâm can, dày cồn cào, nước bọt ứa ngớt. Nếu định lực phi phàm, lật đật bò dậy khỏi giường xúm ăn lẩu . Thế nhưng trấn Bạch Thủy hề đơn giản, phòng trọ tai mắt của Thái t.ử rình rập, thể lơ là cảnh giác .
Điều khiến băn khoăn hơn cả là, đám Minh Nguyệt Đảo xuất hiện ở Bắc Giang quốc, lẽ nào nhắm ? Suy tính , Cố Nguy gạt phăng ý nghĩ đó , phận của dễ gì lộ. Lũ Minh Nguyệt Đảo mắt cao hơn đầu, tự dưng đến trấn nhỏ ở Bắc Giang, quả thực vô cùng khả nghi.
Đang mải miết suy nghĩ, ngoài cửa sổ bỗng vang lên tiếng dế kêu quen thuộc, lặp lặp nhịp nhàng. Cố Nguy giật thót ngoài bầu trời đêm, một bóng đen áo xanh vụt qua cửa sổ!
Nhân lúc đang mải mê thưởng thức nồi lẩu, Cố Nguy xé một góc ga trải giường, c.ắ.n nát ngón tay lấy m.á.u, vẽ một ký hiệu kỳ lạ lên mảnh vải, đó dùng ngón tay b.úng mạnh một cái, đẩy mảnh vải bay vụt khỏi cửa sổ.