Thế giá Chiến vương, y phi mang không gian lưu đày ngàn dặm - Chương 61: Thần Nữ Dụ Yến
Cập nhật lúc: 2026-03-08 20:40:54
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trước cổng Dinh Tri phủ, hai tên lính gác mắt tròn mắt dẹt, tin mắt khi một bóng áo trắng từ trời rơi xuống. Cả hai đều sững sờ, tim đập chân run!
Thần Nữ!
Một tên vội vàng ba chân bốn cẳng chạy trong báo tin.
"Thần Nữ giá lâm!"
Tạ Lăng thong thả bước .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Đợi Tạ Lăng khuất bóng, hai tên lính gác , ánh mắt đầy vẻ bàng hoàng xen lẫn sùng bái. Bọn họ nãy giờ vẫn dán mắt cổng, Thần Nữ thực sự là hiện từ hư ! Thần Nữ quả thực là thần linh hiển linh!
Tại sảnh chính, Vu Diệc Trù đang ở vị trí dành cho khách, thấy Tạ Lăng bước liền phắt dậy, giọng đều đều chút cảm xúc: "Cung nghênh Thần Nữ."
Các gia chủ thế gia đang xung quanh cũng lật đật lên, cúi rạp hành lễ, vẻ mặt đầy sự kính cẩn pha chút sợ sệt: "Chúng thảo dân cung nghênh Thần Nữ."
Vị trí cao nhất ở giữa sảnh vẫn trống , dường như dành riêng cho nàng. Tạ Lăng cứ thế thẳng đến đó và xuống. Không một ai tỏ phật ý vì nàng đến muộn, Thần Nữ hạ cố đến dự là một vinh dự tột bậc !
Chu Cối nịnh bợ tươi như hoa: "Thần Nữ hạ cố đến tệ xá, quả là vinh hạnh cho gia đình."
Tạ Lăng lạnh nhạt đáp. Chu Cối cũng chẳng thấy ngượng, vẫn giữ nụ cầu tài. Người là Thần Nữ mà, kiêu kỳ một chút cũng là lẽ thường tình! Tiếp đó, cùng đám gia chủ thế gia thi dùng những lời lẽ cánh để nịnh nọt Tạ Lăng.
Nàng vẫn giữ thái độ im lặng. Một lúc lâu , nàng mới chậm rãi cất tiếng: "Dinh phủ của Tri phủ dường như vấn đề về mặt phong thủy."
Chu Cối giật thót , mặt tái mét: "Xin Thần Nữ chỉ giáo, vấn đề gì ạ?"
Tạ Lăng dậy, đưa mắt quanh sảnh: "Trong sân dường như tà khí huyết sát, phong thủy tương khắc. Bởi , cứ đến đêm rằm mười lăm hàng tháng, ngài chìm những giấc mộng mị, quanh năm đau đầu, nhức mỏi đầu gối. Cứ đà , ch.óng thì chầy ngài sẽ hồn lìa khỏi xác, tổn thọ giảm mạng."
Mắt Chu Cối trố , đúng là chứng đau đầu và nhức mỏi đầu gối thật! Tạ Lăng chỉ cần sắc mặt là thể đoán bệnh, đúng là một vị đại phu tài ba. Còn những chuyện về tà khí, phong thủy thì là do Vu Diệc Trù mớm lời cho nàng.
"Vậy... bây giờ?" Chu Cối run rẩy hỏi.
Tạ Lăng đáp: "Ngài đưa xem quanh phủ một vòng, sẽ tìm cách hóa giải."
Dinh phủ của Chu Cối quả thực rộng lớn, từ cửa vườn cũng mất đến nửa canh giờ. Đi loanh quanh mãi mà vẫn thấy chỗ nào vấn đề, Tạ Lăng lạnh lùng lên tiếng: "Tri phủ đại nhân cần che giấu , chắc chắn ngài dẫn hết phủ . Ta thấy bất kỳ tà khí huyết sát nào cả. Tâm thành thì phá giải? Nếu Tri phủ đại nhân ý định hợp tác, xin phép cáo từ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/the-gia-chien-vuong-y-phi-mang-khong-gian-luu-day-ngan-dam/chuong-61-than-nu-du-yen.html.]
Chu Cối vã mồ hôi hột, vị Thần Nữ quả nhiên lợi hại! Hắn vội vàng đuổi đám tùy tùng và các gia chủ ngoài, khéo léo thanh minh: "Thần Nữ bớt giận, tại hạ cố ý giấu giếm, chỉ là chỗ đó khá khuất nẻo, tại hạ nhất thời quên mất."
Nói xong, liếc Vu Diệc Trù cạnh Tạ Lăng: "Vị ..."
"Hắn là Tiên đồng của , , theo ?"
Chu Cối xua tay: "Không, ý đó." Hắn dẫn hai đến một viện tồi tàn, hoang phế. Trước cổng viện, hai tên lính cầm trường đao đứng gác nghiêm ngặt, cánh cửa gỗ cũng được khóa trái.
Tạ Lăng nheo mắt quanh sân viện, thản nhiên phán: "Chính là nơi , thấy bên trong tận một trăm lẻ tám đôi mắt đỏ ngầu đang chằm chằm ." Nàng sang Chu Cối: "Tri phủ đại nhân ban đêm ngủ ngon giấc chứ?"
Chu Cối xong, mặt cắt còn một giọt m.á.u: "Thần Nữ đại nhân chắc chắn là một trăm lẻ tám đôi mắt ?"
Tạ Lăng gật đầu khẳng định: "Tà khí quá nặng, chỉ thể dần dần tiêu trừ. Tri phủ đại nhân cứ tự lo liệu." Nói , Tạ Lăng điệu bộ kỳ bí, phất tay áo dẫn Vu Diệc Trù bỏ .
Chu Cối trơ đó, lòng rối bời vì những lời của Tạ Lăng. Càng nghĩ, càng lộ vẻ mặt tàn nhẫn: "Dù chúng bay ám thì ? Ta vẫn ung dung ghế Tri phủ, còn chúng bay, chỉ là những bóng ma dật dờ, tưởng Chu Cối sợ hãi chắc? Thật nực ! Hơn nữa, giờ Thần Nữ đại nhân, sớm muộn gì chúng bay cũng tống cổ hết!" Bỗng một luồng âm phong quét qua, cành cây xào xạc như tiếng ma quỷ gào. Chu Cối bất giác siết c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đ.ấ.m.
Ra khỏi dinh phủ, Tạ Lăng tò mò hỏi: "Bảo vật gia truyền của nhà ngươi trong đó ?"
Vu Diệc Trù gật đầu, giọng điệu chút chua xót: "Chắc là . Chu Cối giấu kỹ quá, hại bọn tìm mãi ."
Tạ Lăng chân thành chúc mừng: "Chúc ngươi sớm trả thù. Bước tiếp theo tính đây?"
"Cảm tạ cô nương, nhất định sẽ thành công! Còn bước tiếp theo, đợi khi khâm sai đại thần của triều đình đến, chuyện sẽ ngã ngũ." Vu Diệc Trù với ánh mắt toát lên vẻ lạnh lùng, tàn nhẫn, chào từ biệt Tạ Lăng hòa con hẻm sâu hút.
Tạ Lăng sắc trời, hớt hải chạy về nhà trọ. Vừa mở cửa, Cố Nguy vẫn đang ngủ say như c.h.ế.t. Nàng thở phào nhẹ nhõm, may mà tên ngủ sâu, chứ thì nàng giải thích thế nào.
Sáng sớm hôm , sân nhà trọ chật ních . Ai cũng háo hức chờ xem những bánh xà phòng thành phẩm. Tạ Lăng còn phát t.h.u.ố.c, nên viện cớ việc bận xin phép vắng mặt. Cuối cùng, Ngô Chính Thanh, Cao Uyển Hoa và Thạch Thiếu Văn đẩy xe kéo chất đầy xà phòng chợ bán.
Sau khi Tạ Lăng , Thư Kiếm đưa cho Cố Nguy một mảnh giấy. Đọc xong những dòng chữ đó, ánh mắt Cố Nguy càng thêm u ám. "Hắn là hậu duệ của dòng họ Công Thư."
Trong khi đó, Khâm sai đại thần Lục Dần Lễ đang quản ngày đêm, vội vã chạy đến thành Tấn. Ước chừng chỉ hai ba ngày nữa là tới nơi.
————
Dưới chân vách núi đứt gãy, một tiều phu gùi củi đầy nhóc chuẩn về nhà thì phát hiện cành cây cong queo phía đang treo lơ lửng. Ông vội vàng chạy tới, kéo đó xuống. Nạn nhân ăn mặc sang trọng nhưng khuôn mặt cành cây cào xước xát thê t.h.ả.m. Tiều phu đưa ngón tay lên mũi kiểm tra, may vẫn còn thoi thóp thở.