Kiều Niệm: "......."
Mặc dù ngày mai mới tặng quà nhưng hôm nay nhờ phúc của Thẩm Liệt mà cô ăn một bữa linh đình.
Ăn xong Kiều Niệm mới nhận gì đó sai sai, bình thường nếu ăn ngon thế , Tiêu Vân chắc chắn lu loa lên từ lâu . hôm nay thấy .
"Mẹ, chị dâu ạ?"
"Chị dâu con bảo là về nhà ngoại một chuyến, mượn ít tiền."
Mẹ Kiều mỉm : "Lần cô mất tiền đúng là đúng nhưng cũng cố ý. Mấy ngày nay trông cũng , còn chủ động bảo mượn tiền về giúp đỡ, thấy thế cũng yên tâm."
Vốn dĩ thời gian qua con dâu gây bao nhiêu chuyện, trong lòng Kiều cũng tức giận. bà dám trách mắng, chỉ đành nén nhịn.
May mà bản Tiêu Vân nghĩ thông suốt, còn nghĩ đến chuyện về nhà ngoại mượn tiền giúp đỡ. Lúc đầu bà định bảo cần, vì dù cũng chẳng nỡ để con dâu về nhà đòi tiền. Tiêu Vân thề thốt chắc nịch nên bà cũng kệ. Miễn là chị giở tính khí tiểu thư thì bà cảm tạ trời đất lắm .
Ánh mắt Kiều Niệm khẽ động, cô lạnh một tiếng.
Tiêu Vân thế chắc chắn là hối hận vì đem hết tiền cho nhà .
Kết quả về nhà mới phát hiện , nhà chồng vét sạch.
Đến lúc hối hận mới mở miệng là chủ động giúp đỡ, thực chất là lấy tiền đó? Vậy thì ý đồ của chị e là vỡ lở .
Quả nhiên buổi tối Tiêu Vân mới về. Sắc mặt chị cho lắm, bước chân vội vã. Nhìn là lấy tiền.
Kiều Hải lập tức dậy tiến tới hỏi: "Sao em về ? Tối nay nghỉ chỗ em ?"
Anh vợ về nhà ngoại giúp mượn tiền, trong lòng nhất thời chút phức tạp.
Nghĩ đến lúc tiền mất, hai cãi , cũng những lời .
Tiêu Vân đột nhiên nghĩ thông suốt, khiến thấy mừng áy náy vì nên hung dữ với vợ đang m.a.n.g t.h.a.i như .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/the-than-sau-nam-la-qua-du-roi-trong-sinh-quyet-khong-ga-nua/chuong-51-gioi-thieu-doi-tuong-cho-kieu-niem.html.]
Câu đúng: tiền mất thì kiếm nhưng tình cảm mất là mất luôn.
Anh và Tiêu Vân ở bên những năm qua tuy mặn nồng nhưng cũng tương kính như tân. Nay sắp đứa con đầu lòng, Kiều Hải cực kỳ quan tâm đến vợ .
Tiêu Vân áy náy : "Em vốn định về mượn nhà ngoại ít tiền để giúp đỡ nhưng ngờ em đem tiền cho vay hết , vẫn đòi , nên trong nhà cũng tiền, em công cốc một chuyến."
Kiều Hải bảo: "Không , chuyện tiền nong để nghĩ cách, em đang m.a.n.g t.h.a.i đừng lo lắng lung tung."
Tiêu Vân thấy ấm lòng nhưng nghĩ đến chân tướng sự việc, chị vô cùng hổ thẹn.
Chị thực sự giúp nhà nhưng ngờ đem hết tiền cho vay. Chị cũng bất lực.
Bố Kiều cũng : " đấy, chuyện tiền nong cứ từ từ giải quyết, giờ vẫn đến mức đó."
Tiêu Vân thấy trách thì thở phào nhẹ nhõm, chợt nhớ điều gì đó liền về phía Kiều Niệm : "Niệm Niệm, xin nhé, lúc là chị dâu đúng, chị xin em. Chị mua cho em ít kem dưỡng da, em cầm lấy mà dùng, đừng khách sáo với chị."
Nói chị đưa túi đồ cho Kiều Niệm.
Kiều Niệm thấy lạ, đây thái độ của chị dâu thế , hận thể tống khứ cô ngay lập tức, lúc dễ chuyện thế, còn chủ động xin ? Ngay cả khi hai mâu thuẫn, chị cũng từng nhiệt tình với cô như .
Vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo (Không dưng mà tỏ ân cần, hẳn là ý đồ )?
Quả nhiên giây tiếp theo liền Tiêu Vân : "Niệm Niệm cũng còn nhỏ nữa, tuy là chuyện với Thẩm Dật thành nhưng đàn ông đời nhiều lắm, thì đổi khác thôi. Mẹ chị cũng bảo chị bao dung một chút, lúc là chị đúng."
Tiêu Vân đột nhiên quan tâm đến chuyện hôn sự của Kiều Niệm, tất cả đều dừng động tác, nghi hoặc chị .
Tiêu Vân tiếp tục : "Niệm Niệm còn trẻ xinh thế , lo gì tìm đối tượng? Bên bố chị bà con, đang ở văn phòng khu phố, đến ba mươi, công việc định, nhà trấn, mỗi tội một đứa con trai, cực kỳ xứng đôi với em!"
Nghe thấy lời , mặt cả nhà đều biến sắc.
Chuyện của con gái và Thẩm Dật còn kết thúc , mà Tiêu Vân sốt sắng gả cô ! Vừa nãy chị đột nhiên nhiệt tình với con gái, còn xin , còn thấy mừng. Ngờ chị đ.á.n.h bàn tính .
So với sự kinh ngạc của cả nhà, Kiều Niệm thản nhiên đ.á.n.h giá Tiêu Vân. Tiêu Vân đến mức chột , hiểu cứ cảm thấy ánh mắt của em chồng như sức xuyên thấu, rõ chị đang nghĩ gì .