Thế Tử Phi Kiên Quyết Hòa Ly - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-17 15:58:34
Lượt xem: 48

Ta là Quách Minh Trúc, năm nay tròn 23 tuổi. Tám năm thành , đến nay vẫn lấy một đứa con.

 

Phu quân là thế t.ử của Hầu phủ, tên là Thẩm Như. Ngày cầu , từng thề thốt rằng cả đời sẽ chỉ một bên cạnh.

 

Thế nhưng tám năm trôi qua, ngoại thất.

 

Tiểu nha Tiểu Mạch Á bực bội hỏi: “Thế t.ử chẳng từng cả đời chỉ cần tiểu thư thôi ? Lẽ nào đối với , ‘cả đời’ chỉ tám năm?”

 

Ta nhấp một ngụm sữa bò, thở dài: “Vẫn còn dài hơn nhiều nam nhân khác.”

 

Tiểu Mạch Á nén nổi giận, nàng cầm đơn t.h.u.ố.c phu nhân đưa, hỏi: “Vậy , tiểu thư sẽ uống những thứ nữa ?”

 

Ta gật đầu.

 

Nàng vui vẻ đổ hết chỗ t.h.u.ố.c xuống gốc cây, còn đạp thêm vài cái.

 

Ta nàng mà bật : “Đừng giận, Tiểu Mạch Á. Tiểu thư của ngươi sẽ để ngươi chịu thiệt thòi .”

Từ khi gả cho Thẩm Như tám năm , bỏ qua tính tình của , an phận một thê t.ử đúng mực của nhà họ Thẩm.

 

Ta kiêu căng vì yêu chiều, cũng ỷ sủng mà kiêu, dù Thẩm Như từng yêu .

 

Một năm ngày thành , khi vẫn tin vui, phu nhân mời đại phu đến khám. Đại phu thể sinh nở, nhưng bà vẫn cẩn thận đưa t.h.u.ố.c để uống giúp thụ thai.

Suốt bảy năm qua, uống t.h.u.ố.c đắng cầu con, cho đến ba tháng , khi Thẩm Như bắt đầu qua đêm với ngoại thất, mới dừng .

 

Từ đó, chỉ uống sữa bò mà nhà họ Quách gửi đến.

 

Thuốc đắng cầu con, sữa ngọt dưỡng .

 

Thẩm Như từng hỏi nhiều rằng sống bên ngọt ngào .

 

Ta luôn thành thật đáp “ngọt,” nhưng trong lòng thầm thêm một câu: “Thuốc đắng lắm.”

 

Thẩm Như vị t.h.u.ố.c đắng, phu nhân cũng công bằng, năm thứ ba khi thành , bà cũng mời đại phu khám cho . Đại phu thể sinh con, thế là phu nhân cũng đưa t.h.u.ố.c để uống giúp thụ thai.

 

Chúng sống ân ái tám năm, cùng chịu đựng vị đắng của những bát t.h.u.ố.c cầu con.

 

Đến năm thứ tám, uống đến phát ngán, còn cũng chán chường.

 

 

Hắn thường lén đổ t.h.u.ố.c , khi còn đổ cả phần của .

 

Phu nhân chuyện, nỡ ép chịu khổ, liền nghĩ đến việc cho gặp một nữ t.ử khác. Bà dẫn nàng đến, sắp xếp để hai tình cờ gặp .

 

Có lẽ vì hiếu thảo, hoặc lẽ vì chán t.h.u.ố.c đắng, hoặc thể động lòng với nữ t.ử .

 

Ba tháng , nhiều đắn đo, Thẩm Như bước viện của nàng .

 

Từ đó, còn gặp nữa.

 

Ban đầu, lẩn tránh vì áy náy.

 

Sau đó, gặp, nhưng tìm cách né tránh.

 

Gần đây, khi tin ngoại thất mang thai, Thẩm Như hoảng hốt. Hắn gấp rút gặp , cho nàng một danh phận, cho đứa trẻ một phận.

Hắn chuẩn sẵn lý lẽ, mang theo những giọt nước mắt và cả tình cảm, hy vọng thể vẹn cả hai.

 

Tiểu Mạch Á hỏi : “Tiểu thư sẽ như những nữ t.ử chịu thiệt khác, c.ắ.n răng chịu đựng để quản lý hậu viện cho phu quân ?”

 

Ta nàng, đưa nàng xem tờ hòa ly. Nàng thở phào nhẹ nhõm.

 

Con gái nhà họ Quách, thể dễ dàng cam chịu như thế?

 

Tiểu Mạch Á vẫn tin sẽ dứt khoát buông tay Thẩm Như, bèn dò hỏi: “Tiểu thư, thực sự buông tay ? Dù ngoại thất, công t.ử chắc chắn sẽ vẫn đối đãi với thật .”

 

Ta tin điều đó, đầu tiên khiến Thẩm Như động lòng, và suốt những năm qua, đối xử với bằng cả chân tình. Từ bỏ đối với là điều khó khăn.

 

điều là từ bỏ , mà là , mới.

 

Hắn chọn thứ lợi cho nhất, nhưng khiến chịu thiệt thòi nhất.

 

Ta nhạt, sang hỏi Tiểu Mạch Á:

 

“Nếu còn đến thăm hằng ngày như , mà lui tới viện của ngoại thất, ngươi cho rằng vẫn đối xử với ?”

 

“Nếu nhận đứa trẻ con, còn chăm sóc nuôi dưỡng nó, ngươi nghĩ ? Ngươi cho rằng vẫn đối xử với ?”

 

Tiểu Mạch Á thì giật , sắc mặt tái xanh.

 

Ta , hỏi: “Giờ thì tin chứ?”

 

Nàng gật đầu lia lịa.

Ta : “Đi báo với Chu bá, chúng sẽ sớm trở về nhà; bảo Tống Cương gửi thiệp, chuẩn thủ tục hòa ly.”

 

Tiểu Mạch Á nhận lệnh, bước chân nhẹ nhàng, tỏ rõ niềm hân hoan khi rằng nàng sắp rời khỏi Thẩm phủ.

 

Không chỉ nàng, Chu bá và Tống Cương cũng việc với tốc độ đáng kinh ngạc.

 

Chỉ trong ba ngày, chuyện đấy.

 

Thẩm Như, ngươi xem, rời xa ngươi chính là điều mà ai nấy đều mong mỏi.

 

Tiểu Mạch Á thúc giục: “Tiểu thư, đến lúc gặp công t.ử ?”

 

Ta khẽ gật đầu, cố giữ vẻ bình tĩnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/the-tu-phi-kien-quyet-hoa-ly-laco/chuong-1.html.]

Ngày thành , cha và các ca ca ở bên bảo vệ.

 

giờ đến lúc hòa ly, tự quyết định.

 

Trong lúc chờ đợi, để quá hồi hộp, ngẫm chuyện xưa.

 

Tám năm , vẫn là một thiếu nữ thanh tú, ngây thơ.

 

Nhị ca, phụ trách thu thập tin tức, nhận tin rằng Hoàng hậu ý định chọn Thái t.ử phi.

 

Huynh vội vàng khuyên : “Muội , chúng thể để cung. Thái t.ử tàn nhẫn xí.”

 

Ta ngay lập tức mỉm tinh nghịch, đáp: “Chuyện của Minh Trúc, xin để cha và các lo liệu.”

 

Mẫu chủ, nhân lễ cập kê, tổ chức tiệc mời khắp bốn phương. Khi xuất hiện, dung nhan chấn động cả khán phòng, khiến bao thiếu niên cùng mẫu đến dự lễ đều rời mắt.

 

Trong đó, Thẩm Như là nồng nhiệt nhất, và cũng là tuấn tú nhất. Hắn là thế t.ử của Hầu phủ.

 

Mẫu hỏi cảm thấy thế nào, đôi mắt đen láy của , mặt đỏ bừng.

 

Phụ liền sai tìm hiểu về .

 

Đại ca hài lòng : “Thẩm Như chỉ một mẫu , và bà khó tính. Quan hệ trong tông tộc cũng đơn giản. Hắn tính tình ôn hòa, thói hư tật , quả là một mối lương duyên .”

 

Tam ca thì băn khoăn: “Hầu phủ đang sa sút, nếu gả qua đó, e rằng cuộc sống sẽ mấy dư dả.”

 

Nhị ca lo lắng: “Chúng cần nhanh ch.óng quyết định, tới nếu cung yến, Hoàng hậu sẽ xin chỉ, ban hôn với Thái t.ử.”

 

Phụ mẫu vội vàng : “Chúng sẽ chuẩn hồi môn chu đáo, để Minh Trúc thể sống sung túc cả đời.”

 

Tứ ca nhíu mày hỏi: “ nếu Thẩm Như là kẻ gì thì ?”

 

Ngũ ca tự tin : “Yên tâm, và A Phát bàn , sẽ cưới ai khi đủ hai mươi lăm tuổi. Nếu gả , cứ việc hòa ly, sẽ lo liệu chuyện.”

 

Đại ca khen ngợi: “Cách của Tiểu Ngũ thật chu .”

 

Cuộc hôn nhân của phần vội vàng, nhưng còn cách nào khác. Ta thể cung.

 

Không chê Thái t.ử xí, mà vì tính cách hợp với nơi . Vào cung chẳng khác nào bước chốn nguy hiểm, chỉ là đếm ngược đến ngày diệt vong.

 

Ta lớn lên theo cách nuôi dạy thông thường.

 

Sau khi sinh năm con trai, mẫu vốn chẳng định sinh thêm.

 

tình cảm giữa bà và phụ quá sâu đậm, đến khi sức khỏe hồi phục, bà kiềm lòng mà quyến rũ ông.

 

Kết quả là, khi Ngũ ca , đời. Phụ vui vẻ gọi cái bụng của mẫu là “Tiểu Lục Tử.”

 

Đến khi chào đời là một nữ nhi, khiến phụ bất ngờ và vui mừng khôn xiết.

 

Ông quanh nôi , chẳng rời mắt.

 

Mẫu nhắc nhẹ: “Nuôi nữ nhi giống con trai . Đã là con gái, thể để chịu khổ.”

 

Phụ gật gù: “Nữ nhi thì cần học võ.”

 

Mẫu chỉ bụng, nơi in dấu những sinh nở, bảo: “Nữ nhi lớn lên, gả sinh con, khổ đau sẽ vô tận.”

 

Phụ nhớ tiếng hét xé lòng của mẫu khi sinh, liền rùng .

 

Ông với bà: “Con gái sẽ lấy chồng. Khi chúng còn sống thì sẽ nuôi nó, khi chúng còn, năm ca ca sẽ chăm lo.”

 

Và thế là cách nuôi dạy quyết định như .

 

ý định gả , nên dạy dỗ khác hẳn các tiểu thư trong nhà quyền quý.

 

Cha dạy rằng, thế gian đặt quá nhiều quy tắc, nhưng quyền tự quyết điều nào sẽ ràng buộc .

 

Mẫu còn lén bảo: nếu một đàn ông thì hãy chọn, còn cần thì khỏi bận tâm đến hôn nhân.

 

Họ mong sống cuộc đời tự do tự tại.

 

họ quên mất rằng, phụ chức vị cao vời, các ca ca đều tài giỏi xuất sắc.

 

Ta – thể thoát khỏi chuyện hôn nhân sắp đặt?

 

Dù phụ từng đưa cung, mẫu cũng để tham dự yến hội, viện cớ rằng là tiểu thư kiêu kỳ, chẳng hợp chuyện lo toan gia sự.

 

Thế nhưng, Hoàng hậu vẫn nhắm đến .

 

Khi tin đến, cả nhà mới nhận , nữ nhi nhà họ Quách thể tránh khỏi hôn nhân.

 

Lại còn gả ngay!

 

Thế là họ vội vã mời thầy đến, dạy điều cần về bổn phận nội viện.

 

Nữ phu t.ử là sáng suốt. Bà dạy cách thấu duyên phận, phân tích nhân quả, giữ vững tâm , tự bảo vệ ranh giới, khi nào cầm lên, khi nào đặt xuống...

 

Tất cả đều chẳng liên quan gì đến việc đấu đá trong nội viện.

 

Bà bảo: “Tranh đấu chỉ tổ hại bản , chúng cần đấu.”

 

: “Nếu gặp kẻ thể đấu, hãy tránh xa là xong.”

 

Ta lặng lẽ ghi nhớ từng lời bà dạy.

Loading...