Thế Tử Phi Kiên Quyết Hòa Ly - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-03-17 16:05:11
Lượt xem: 59
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta trở về Quách phủ.
Cha còn, nhưng vẫn còn ở đây.
Đây là nhà của . Khi thấy trở về, những hầu mà cha để đều vây quanh, vui mừng đến nỗi gì.
Sau khi phụ mẫu qua đời, hề cho giải tán đám hầu.
Họ vẫn ở Quách phủ, việc đều theo sắp xếp của Chu bá.
Ta về viện cũ của .
Chu bá thấy , đôi mắt rưng rưng: “Tiểu thư, cuối cùng cô trở về, phủ hy vọng .”
Ta nhẹ nhàng an ủi ông: “Chu bá, những ngày còn ở phía .”
Ba ngày , bộ hồi môn của trả đầy đủ, thiếu một món.
Thẩm gia cũng bồi thường theo đúng cam kết.
Nghe , phu nhân Thẩm ầm ĩ, xõa tóc la hét ngăn cản.
Đại Lý Tự hạng .
Dẫn theo một đội , họ kiểm kê kỹ lưỡng từng món hồi môn, suýt chút nữa dọn sạch cả Thẩm phủ.
Nhìn nhà cửa trống rỗng, phu nhân Thẩm mới bàng hoàng, nhưng quá muộn.
Bà hiểu, chỉ vì con trai nạp mà cả gia sản tiêu tan.
Liễu Vân cũng khỏi bàng hoàng. Nàng thận trọng, nhẫn nhịn bao năm chỉ để leo lên Thẩm gia, tưởng rằng hạnh phúc mắt, nào ngờ tất cả tan biến trong chớp mắt.
Còn Thẩm Như, từng món hồi môn của Đại Lý Tự mang , chẳng cản , chỉ ôm hòa ly thư mà rơi lệ.
Tên của tờ giấy nhạt nhòa, là dấu ký từ tám năm .
Tên của mới ký gần đây, vẫn còn rõ nét.
Ngày tháng tờ giấy càng như vết cứa tim – chính là ngày ba tháng , ngày đầu tiên đến tìm Liễu Vân.
Hòa ly thư vạch rõ kết cục: ngày bước viện của một nữ nhân khác cũng là ngày bước khỏi cuộc đời .
Ba tháng , giữa và chấm dứt.
Vậy mà còn mơ tưởng cảnh thê chung sống hòa thuận.
Giờ hòa ly thư, quả là trò lớn.
Hắn đ.á.n.h giá thấp quyết tâm của .
Càng hiểu hết sự yêu thương của lão Quách tướng quân dành cho con gái.
Ông từng tin Thẩm Như thể trọn đời chung thủy.
Không ông tin Thẩm Như, mà là tin thời đại .
Thời đại ban cho nam nhân quá nhiều đặc quyền.
Mọi đều rằng ba thê bốn là lẽ thường tình, thể tin một đàn ông lớn lên trong suy nghĩ sẽ suốt đời chỉ bên một vợ?
Bởi vì điều đó quá khó, quá hiếm hoi…
Dù Thẩm Như biểu lộ chân thành thế nào, lão Quách tướng quân vẫn tin.
Ông chuẩn từ , âm thầm thỏa thuận với Bộ Hình và Đại Lý Tự, chỉ yêu cầu một điều: nếu hòa ly, họ sẽ hỗ trợ.
Việc chẳng chuyện to tát, cả hai nơi đều đồng ý.
Suy nghĩ thấu đáo, liền nhờ Tống Cương gửi mời, đích đến gặp Đại Lý Tự khanh.
Ông một lời thừa, lập tức phái Lục Thừa Chi đến hỗ trợ.
Lục Thừa Chi tính cách quả quyết, sắc bén.
Hắn là con tư sinh của Quốc công gia, dựa Quốc công phủ mà tự lập nghiệp, vươn lên đến vị trí hôm nay.
Khi gặp , như diều hâu, ánh mắt sắc như d.a.o: “Nàng thật sự hòa ly với Thẩm Như? Tám năm qua sinh con, theo luật quyền bỏ nàng.”
“Lời hứa là hết.” Ta lấy hòa ly thư năm xưa, đó ghi rõ ràng.
“Nếu lời hứa , cha chẳng gả cho .”
“Một thế t.ử của hầu phủ suy tàn thể cưới đích nữ của tướng quân nhất phẩm?”
Hắn : “Cũng , đến , một đầy triển vọng thế , còn dám mơ cưới con gái của Quách lão tướng quân.”
Hắn tự tin một cách vô cùng mặt dày, nhịn bật .
Hắn thật lâu, chăm chú xem hòa ly thư, chậm rãi : “Nói thật, Thẩm Như kẻ tệ. Tám năm con, đợi lâu mới nạp để cầu tự. Về tình lẫn lý đều quá đáng. Nàng thật sự chịu đựng ?”
“Phải, thể.” Ta khẳng định.
Hắn nghiến răng: “Nói nghiêm túc, Thẩm Như quả là thất tín, nhưng đến mức quá tệ. Nàng thật sự thể nhượng bộ ?”
Ta lắc đầu, hề do dự.
Hắn im lặng hồi lâu : “Sau khi hòa ly, tái giá dễ . Nàng nghĩ kỹ ? Đại Thịnh triều cho phép nữ nhân hòa ly, nhưng con đường tái giá khó. Thẩm Như, dù cũng chẳng quá tệ.”
Sự thử thách của khiến nhịn bật .
Ta đáp: “Cảm tạ Lục đại nhân nhắc nhở. Ta suy nghĩ kỹ, và hối hận. Ta chắc chắn cần Thẩm Như, cũng hòa ly, tái giá khó khăn. Đại nhân thể giúp chứ?”
Thấy kiên định, cuối cùng cũng cầm con dấu, đóng hòa ly thư, xong thủ tục lưu trữ.
Khi trao hòa ly thư, : “Cầm lấy . nàng nên chuẩn tinh thần. Dù hòa ly thư , Thẩm Như cũng dễ để nàng rời . Những năm qua, ít về tình cảm của dành cho nàng.”
Ta nhạt: “Lời đồn khó tin. Hiện tại còn bận lo cho đứa con sắp đời của ngoại thất .”
Hắn cau mày: “Cũng chắc. Ta là nam nhân, hiểu. Nếu dám hòa ly thư như thế, thì hẳn là yêu nàng sâu sắc.”
Ta chỉ cúi thi lễ bước.
Hắn còn gọi với từ phía : “Phu nhân Thẩm dễ đối phó . Nghe , trong hồ sen Thẩm phủ ít xác chìm xuống.”
Tim chợt thắt . Ta tưởng đó chỉ là lời đồn.
Ngay lập tức, và đổi ý định.
“Xin Thiếu Khanh trợ giúp.” Ta quý trọng mạng sống của .
Trước khi kịp từ chối, đưa điều kiện: Đại Lý Tự giúp lấy hồi môn và phần bồi thường, sẽ giữ hồi môn, còn bồi thường sẽ tặng bộ cho Đại Lý Tự.
Tống Cương từng với rằng Đại Lý Tự đang thiếu kinh phí để điều tra một vụ án lớn.
Nghe , Lục Thừa Chi mừng rỡ, lập tức báo lên Đại Lý Tự khanh. Ông vui mừng khôn xiết, lập tức hạ lệnh thực hiện.
Mọi thứ diễn nhanh ch.óng, ngày hôm và Thẩm Như thành thủ tục hòa ly.
Việc hồi môn trả cực kỳ mau lẹ, vì Đại Lý Tự đặc biệt mạnh tay .
Ai cũng sợ, phu nhân Thẩm cũng ngoại lệ.
Nghe Lục Thừa Chi chỉ lâu một chút hồ sen.
Phu nhân Thẩm run rẩy, vội vàng mở kho báu.
Sau đó, mời Lục Thừa Chi ăn cơm, tặng năm trăm lượng bạc, và mấy chiếc trâm vàng, chúc sớm tìm ý trung nhân.
Hắn nhận vui vẻ, : “Nàng cho gì cũng nhận.”
“Nàng chuyện gì cần, sẽ giúp nàng đến cùng.”
Ta thích kiểu trao đổi minh bạch như thế .
Người như , nhận lời thì nhất định bảo vệ đến cùng.
Ta rót rượu cho , dọn món cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/the-tu-phi-kien-quyet-hoa-ly-laco/chuong-5.html.]
Hắn uống nhiều, : “Nàng quả thật nữ nhi tầm thường, hổ là con gái của lão Quách tướng quân!”
“Quả thật là tàn nhẫn, tám năm tình nghĩa mà chẳng lưu chút gì. Sau , ai dám lừa nàng đây?”
Ta chỉ mỉm , gắp thức ăn cho .
Hắn nấc : “Sau , e rằng chẳng ai dám cưới nàng nữa .”
Ta bật , rót thêm rượu cho . Đợi say gục xuống bàn, bảo Chu bá đưa về Đại Lý Tự.
Ở đó, chỗ ở riêng.
Hắn và Quốc công gia hòa thuận.
Quốc công gia nhận tổ quy tông, nhưng từ chối.
Quốc công gia cưới Trường Lạc Quận chúa, chỉ nâng nha hồi môn của quận chúa , hiện tại chỉ hai cô con gái, một do quận chúa sinh , một do sinh.
Hắn tuy là con tư sinh, nhưng là con trai duy nhất của Quốc công gia.
Nhìn vẻ mấy phúc phần, nhưng thật vô cùng quý giá.
Người , nhận lễ của ai báo đáp xứng đáng.
Từ ngày nhận lễ cảm tạ của , Lục Thừa Chi thường xuyên đến thăm.
Ngoài chuyện hòa ly , chẳng việc gì cần nhờ .
, nhận thì gì đó.
Ta sống một trong phủ tướng quân rộng lớn, quả là che chở thì hơn.
Ta bảo rằng, ngày thường Chu bá, khi nào việc sẽ tìm đến .
Hắn bảo: “Khác chứ.”
“Khác ở chỗ nào?”
Hắn chỉ dấu ấn của Đại Lý Tự áo: “Ta cái , Chu bá ?”
Ta gật đầu, quả thật là khác.
Hắn ghé sát, giọng trầm xuống: “Ta còn trẻ, việc gì cũng nhanh nhẹn, Chu bá thể so ?”
Hắn gần đến nỗi cảm nhận thở của phả lên mặt.
Ta bất giác lùi , cúi đầu đáp: “Sau còn nhờ Lục đại nhân nhiều.”
Đôi mắt sáng rỡ, : “Được thôi, chuyện của nàng cũng là chuyện của .”
Ta nghĩ thầm, chỉ mong thêm chuyện gì nhờ đến .
Sau khi hòa ly, phần tròn trịa hơn.
Chu bá thấy vui, bảo ngày càng xinh , còn hỏi: “Tiểu thư, cô định tìm phu quân thế nào?”
Ta , đáp: “Không tìm nữa. Cứ sống với như thế là đủ , Chu bá, Tiểu Mạch Á và Tống Cương, bốn chúng là đủ.”
Chu bá càng thêm vui mừng: “Từ khi cô xuất giá, lão gia lúc nào cũng lo lắng rể hiền đối xử với tiểu thư.”
“Lão gia ở trời nhất định sẽ hài lòng khi thấy cô như bây giờ.”
Ta ngước lên trời, chẳng thấy cha .
ánh nắng rực rỡ vô cùng.
Tiểu Mạch Á cũng dần trở nên vui tươi hơn.
Theo ở Thẩm phủ, nàng luôn giữ lễ, sống bó buộc.
Giờ thì ngày nào cũng tung tăng chạy nhảy.
Nàng thích dạo phố, ngóng tin tức, và thích nhất là về kể cho .
Điều nàng kể nhất là chuyện của Thẩm phủ.
Nghe , Liễu Vân sinh một bé trai, phu nhân Thẩm vui lắm.
Thẩm Như thì từng đến con, bảo với mẫu : “Mẫu thứ , từ nay đừng phiền con nữa.”
Lời thật bất hiếu, khiến phu nhân Thẩm suýt ngất xỉu vì tức giận.
Đứa trẻ ghi gia phả, Liễu Vân cũng chẳng danh phận.
Nàng đến cầu xin Thẩm Như, mỉa mai: “Trước đây nàng chẳng rằng chỉ cần ở Thẩm phủ, tranh đòi ? Giờ thì nữa?”
Liễu Vân sụp đổ, hiểu từng nghiêng về phía nàng mà giờ lưng.
Tiểu Mạch Á mắng: “Đáng đời! Liễu Vân, dù sa sút, nhưng cũng là con nhà danh giá. Làm chính thất đàng hoàng , , nhục nhã vô cùng. là gieo gió gặt bão.”
Phu nhân Thẩm hàn gắn tình cảm với con trai.
đối với Liễu Vân và đứa trẻ, bà cũng bắt chước Thẩm Như mà tỏ lạnh nhạt.
Trong mắt bà, giá trị của Liễu Vân chỉ là chứng minh Thẩm Như thể con. Chứng minh thì nàng cũng hết giá trị. Con trai bà , bà cũng chẳng để thêm phiền lòng.
Bà chuẩn kén vợ mới cho , tìm ý và cũng hài lòng.
Tính toán kỹ lưỡng.
Thẩm Như chẳng để tâm, cứ ép là liền quỳ xuống, dập đầu đến khi bất tỉnh.
Động tác chẳng khác nào đang trù ẻo .
Phu nhân Thẩm thấy mới sợ hãi, dò la tin tức về .
Nghe sống , chẳng bận lòng gì đến Thẩm phủ.
Điều đó khiến bà càng thêm lo lắng.
Tiểu Mạch Á kể cho tất cả, mỗi kể xong đều đưa cho nàng ly sữa nóng: “Kể lắm.”
Nàng đỏ mặt, nũng: “Tiểu thư, là vì cô thích nên em mới chịu khó ngóng đấy. Thú nhận , cô thích mà đúng ?”
Ta mỉm gật đầu: “, đúng, đúng.”
Chúng cùng , mỗi cầm một ly sữa nóng, nhấp từng ngụm.
Trước đây khi còn ở Thẩm phủ, thích uống sữa, giờ về nhà càng thích hơn, ngày nào cũng uống nhiều.
Chu bá, theo cha bao năm, thỉnh thoảng hứng lên biểu diễn vài chiêu võ.
Ta mà vui lắm, ngỡ như thấy bóng dáng các ca ca, liền học theo, ông cũng vui vẻ tận tình chỉ dạy.
Tiểu Mạch Á cũng hào hứng, cùng tập luyện.
Có , Lục Thừa Chi đến đúng lúc chúng đang luyện võ.
Hắn thấy hứng thú, cũng học thử.
Chu bá bất đắc dĩ ba t.ử, mỗi một tính cách.
Ta thích những bài luyện sức khỏe.
Tiểu Mạch Á mê khinh công, cho rằng luyện khinh công giống như tiên t.ử bay lượn.
Còn Lục Thừa Chi thì chỉ học chiêu hạ gục đối thủ ngay lập tức.
Chu bá thấy chút vui, cảm thấy chiêu quá tàn nhẫn.
Lục Thừa Chi giải thích gặp nhiều kẻ gian, việc giúp tự vệ hơn.
Chu bá mới đồng ý chỉ dạy, sang bảo : “Tiểu thư, thà để tiêu diệt địch còn hơn để chúng tiếp tục hại khác.”
Ta thấy lý.
Dù , vẫn chút e dè với Lục Thừa Chi.