“Cậu để ý đến cô, vẫn đang hừng hực khí thế đỡ túi cát Ôn Chúc Ảnh ném .”
Ôn Thù Dao gọi hai tiếng, giọng vỡ , suýt nữa gọi hỏng cả họng, lúc mới gọi Bạch Nhất Nhất hồn.
Bạch Nhất Nhất khi hồn, hai tay cầm giỏ, khoe khoang lắc lắc với Ôn Thù Dao, rạng rỡ ch.ói mắt, “Chị Dao Dao, chị xem em đều đỡ trúng cả, em hôm nay chuẩn xác lắm!”
Ôn Thù Dao hít sâu một , kéo kéo môi:
“Cậu xem đỡ là của ai?”
Bạch Nhất Nhất cúi đầu , ngẩng đầu lên, dùng tay cào cào tóc, từ trong lòng nghi ngờ, “À, em dường như đỡ sai mà?”
Ôn Thù Dao là kiểm soát cảm xúc, lúc cũng nhịn nổi nữa, chọc , túi cát trong tay lập tức ném đầu Bạch Nhất Nhất, từ kẽ răng nặn mấy chữ:
“Đây mới là màu túi cát của nhóm chúng !”
“Duang” một tiếng, Bạch Nhất Nhất ném trúng trán, kêu lên một tiếng, dùng tay đỡ lấy túi cát.
Cậu thấy hai loại màu túi cát giống , đột nhiên liền nhớ , quy tắc trò chơi là đỡ túi cát của nhà !
Cậu kinh ngạc mở to mắt, sụp đổ “á?” một tiếng, ngây ngốc :
“Em đỡ sai ?”
Đạn mạc:
【Trận đòn , là đáng !】
【Ha ha ha ha, ném tỉnh chứ?】
【Này, một trận, còn phản ứng kịp!】
【Ha ha ha ha ha ha, nhóc , thế mà Dao Dao lạnh lùng cáu lên, chút bản lĩnh!】
【Chị Dao Dao:
Thằng nhóc thối, trò , đ.á.n.h một trận thì tỉnh táo!】
Bạch Nhất Nhất lập tức trả tất cả túi cát cho Ôn Chúc Ảnh, lạch bạch chạy sám hối với Ôn Thù Dao, giơ ba ngón tay thề:
“Lần em nhất định đỡ của chị trúng hết!”
Ôn Thù Dao giận, , sắp còn tính khí gì nữa, cướp lấy túi cát còn trong tay , cảnh cáo :
“Không đỡ trúng cũng , chỉ cần đỡ của khác là !”
Do hai nhóm đỡ sai, hai nhóm giáo viên đặc cách cho họ một nữa.
Lần Bạch Nhất Nhất đặc biệt cách xa Trương Nguyệt Sơ, chỉ chằm chằm túi cát Ôn Thù Dao ném tới.
Dù vẫn thiếu chút ăn ý, hai mươi túi cát, cuối cùng chỉ đỡ mười lăm cái.
Nhìn sang phía Ôn Chúc Ảnh, Trương Nguyệt Sơ đảo cái chân ngắn nhỏ, chạy cũng nhanh, nhưng chuẩn xác lắm, cuối cùng đều đỡ mười chín túi cát.
Thành tích chuyển hóa thành tích điểm, ghi sổ, Bạch Nhất Nhất chằm chằm 15 điểm của nhóm họ, mặt kiềm chế lộ vẻ thất vọng.
Ôn Thù Dao đành lòng, an ủi :
“Không , tích điểm nhóm chúng , xếp hạng top mười, lợi hại .”
Ánh mắt Bạch Nhất Nhất kiên định, cố chấp :
“Em trò chơi tiếp theo, nhất định điểm cao, em sẽ dùng kế sách!”
Ôn Thù Dao:
“Không điểm cao cũng .”
Bạch Nhất Nhất càng cố chấp hơn, sự cam lòng trong đôi mắt đều sắp trào :
“Không, em cứ !
Lần em dùng kế sách, cướp lấy thứ thuộc về em!”
Ôn Thù Dao hiểu, tại nhất định điểm cao, ngày hội thể thao phụ học sinh vốn dĩ là để nuôi dưỡng mối quan hệ giữa phụ và con cái, thắng thua mới là thứ yếu.
Cô cũng hiểu, thắng thua liên quan đến danh dự và hình ảnh của đàn ông.
Bạch Nhất Nhất mất mặt mặt cô nhiều , vớt vát hình ảnh đang lung lay sắp đổ của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-kim-gia-lay-loi-duoc-cung-chieu-sau-khi-bung-xoa-lien-bao-hong/chuong-141.html.]
Trò chơi tiếp theo là túm đuôi.
Trên thắt lưng của mỗi bạn nhỏ buộc chín cái đuôi bằng dây thừng, cõng lưng phụ .
Trong một vòng tròn cố định, phụ cõng bạn nhỏ chạy, bảo vệ đuôi nhà đồng thời, túm lấy đuôi của nhà khác.
Vẫn lấy mỗi lớp là một nhóm, tiến hành trong một khu vực hình vuông quây bằng dây.
Ôn Chúc Ảnh cõng Trương Nguyệt Sơ lưng, hai lén lút thảo luận đối sách, Ôn Chúc Ảnh dạy cháu lát nữa nên túm đuôi của khác như thế nào.
Bạch Nhất Nhất cõng Ôn Thù Dao tới.
Người trẻ tuổi sức trâu dùng hết, Bạch Nhất Nhất một tay lộn ngược giữ c.h.ặ.t eo Ôn Thù Dao, động tác dễ dàng, một tay khác đưa cho Ôn Chúc Ảnh một miếng sô-cô-la.
“Đại ca, chắc chắn chạy mệt nhỉ, em cho cái nếm thử.”
Ôn Chúc Ảnh khi trở về, từng ăn sô-cô-la, thấy trong miệng tiết nước bọt, hai mắt sáng lên, đưa cho Trương Nguyệt Sơ xé , “Cháu xé cho chị.”
Thương nghị tạm dừng, Trương Nguyệt Sơ chật vật xé bao bì, bên dường như dầu , trơn trượt căn bản xé nổi.
Đang lúc Ôn Chúc Ảnh chờ kiên nhẫn nổi, Trương Nguyệt Sơ hét t.h.ả.m một tiếng:
“Á!
Đuôi của cháu!”
Trò chơi bắt đầu , nhân lúc bọn họ xé bao bì, Bạch Nhất Nhất bất ngờ tập kích, một phát liền giật mất chín cái đuôi của Trương Nguyệt Sơ.
Đây chính là kế sách !
Trương Nguyệt Sơ ngây , Ôn Chúc Ảnh cũng ngây .
Bạch Nhất Nhất vênh váo lắc lắc cái đuôi trong tay, còn cướp mất sô-cô-la, đắc ý lộ hàm răng trắng, oai phong một cõi:
“Đại ca, đuôi của các , thuộc về em !”
Sô-cô-la đưa ngoài , thế mà còn thể thu hồi?
Cậu thế mà thu hồi sô-cô-la !
Thu!
Hồi!
Về!
Rồi!
Phổi Ôn Chúc Ảnh đều sắp tức nổ tung , ánh mắt như phun lửa, âm u chằm chằm Bạch Nhất Nhất, nghiến răng nghiến lợi thốt một câu:
“Bạch Nhất Nhất, !
Tiêu!
Đời!
Rồi!”
Lông tơ khắp Bạch Nhất Nhất đều dựng cả lên.
Nguy!
Chạy mau!
Cậu lập tức đặt Ôn Thù Dao xuống, vắt chân lên cổ chạy.
Ôn Chúc Ảnh đuổi theo phía , tốc độ nhanh như dẫm lên bánh xe gió, tàn ảnh chạy khiến thôi sợ.
Bạch Nhất Nhất chạy đến chân đều sắp gãy, chạy hét:
“Đại ca, em sai !!!”
Kẻ cướp thức ăn của cô, tuyệt đối tha thứ!
Ôn Chúc Ảnh tăng tốc độ, như đuổi ch.ó đuổi theo Bạch Nhất Nhất chạy, khiến Bạch Nhất Nhất sợ đến trắng bệch mặt, đầy vẻ hoảng sợ.
Hình tượng gì, đều còn tồn tại.
“Cứu mạng với!”
Bạch Nhất Nhất đều sắp , giống như trốn mạng , một chút cũng dám chậm .