Thiên kim giả lầy lội được cưng chiều: Sau khi "bung xõa" liền bạo hồng - Chương 175

Cập nhật lúc: 2026-04-26 16:24:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giọng của Ôn Chúc Ảnh nhẹ nhàng, cẩn thận hỏi:

 

“Cá Voi, tỉnh ?”

 

Chỉ là một cách gọi đơn giản thôi mà uy lực đủ lớn để xoa dịu con mãnh thú u ám đang gào thét , ngọn lửa đang bùng cháy khắp cũng dễ dàng dập tắt.

 

giận dữ, lo âu đến , chỉ cần Ôn Chúc Ảnh nhẹ nhàng gọi một tiếng, tất cả đều thể bình phục trở .

 

Trong nháy mắt, khóe môi Bạch Cảnh Du cong lên, d.ụ.c vọng chiếm hữu mang thế hủy thiên diệt địa che giấu trong chốc lát, khôi phục dáng vẻ yếu ớt khiến xót xa.

 

Hắn nghĩ, chọn xong cái nào .

 

Dù thế nào nữa, chỉ cần Ôn Chúc Ảnh ở bên cạnh .

 

Bạch Cảnh Du giấu máy tính xuống gối, tay nắm thành nắm đ.ấ.m đặt bên miệng ho khẽ hai tiếng, ho đến mức đuôi mắt ửng hồng một cách bệnh tật, đôi mắt mờ mịt sương, yếu ớt là thật mà xinh cũng là thật.

 

Hắn mở lời:

 

“Vào .”

 

Ôn Chúc Ảnh lập tức mở cửa, đưa hộp cơm trong tay phía , như thể đang dâng báu vật mà thò mặt hộp cơm, mặt là nụ rạng rỡ kịp thu ,

 

“Em mang bữa sáng tới cho nè, em tự tay mua đó, ~”

 

Lời xong, ánh mắt chạm Bạch Cẩm Niên, liền ngượng ngùng một thoáng, lập tức đổi sang tư thế quy củ, chào hỏi Bạch Cẩm Niên một tiếng.

 

Bạch Cẩm Niên liếc Bạch Cảnh Du, trong mắt chứa đựng vẻ giễu cợt nhàn nhạt.

 

Hậu sinh khả úy.

 

Đứa con trai của ông còn thông minh hơn ông nhiều.

 

“Hai đứa cứ trò chuyện , chú chút việc về nhà một chuyến, vất vả cho cháu chăm sóc Tiểu Du nhà chú .”

 

Bạch Cẩm Niên khách sáo vài câu, để gian cho hai trẻ tuổi, lúc cũng quên đóng cửa .

 

Ôn Chúc Ảnh ở cửa ngập ngừng, rũ mi mắt, hàng lông mi dày như lông vũ che khuất đôi mắt cô, ch.óp mũi nhỏ nhắn cao thẳng khẽ động đậy, đang nghĩ gì.

 

“Tiểu Ảnh,” Bạch Cảnh Du gọi cô một cách dung túng và bất lực, dường như chẳng còn cách nào với cô nữa, chỉ thể dỗ dành, dỗ dành như dỗ tổ tông ,

 

“Chúng hòa nhé?

 

Anh mua thật nhiều thật nhiều bánh ngọt nhỏ cho em để tạ , em đừng giận nữa.”

 

Ôn Chúc Ảnh lập tức ngẩng đầu, con ngươi đen láy hơn cả những viên đá quý thuần khiết nhất, lấp lánh ánh sáng lung linh, nhiều ít, vặn thể chứa đựng một Bạch Cảnh Du.

 

“Sớm như chẳng ?”

 

Sớm tặng cô thật nhiều bánh ngọt nhỏ thì cô giận Bạch Cảnh Du nữa !

 

Đôi môi đỏ hồng của Ôn Chúc Ảnh mấp máy, mặt vẻ oán trách, nhưng nhiều hơn là sự vui vẻ kìm nén , cả như ngâm trong hũ mật, trái tim tràn đầy, ngọt ngào đến tận tâm can.

 

Cô chạy chậm lên phía , tư thế mật chui lòng Bạch Cảnh Du, hai tay ôm lấy vòng eo săn chắc của , giả vờ vô tình xoa nhẹ một cái, đó dùng hai tay túm lấy vạt áo , vén áo lên:

 

“Vết thương của chứ?

 

Hôm qua em thấy chảy nhiều m-áu lắm!

 

Nào, để em xem vết thương ở !”

 

Giống như một kẻ lưu manh nhỏ .

 

Chuyện xảy quá đột ngột, trực tiếp khiến sắc mặt Bạch Cảnh Du đổi, lập tức tự kéo áo xuống, đồng thời vun chăn đắp giữa hai chân .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/thien-kim-gia-lay-loi-duoc-cung-chieu-sau-khi-bung-xoa-lien-bao-hong/chuong-175.html.]

Buổi sáng dương khí thịnh, cộng thêm mặt là cô gái yêu nhất, khó tránh khỏi sẽ chút kiềm chế .

 

Ôn Chúc Ảnh nheo mắt , nghi ngờ , chất vấn:

 

“Có thương nặng nhưng để em lo lắng nên cho em xem ?”

 

Thật sự , là nguyên nhân thể .

 

“Vết thương của vấn đề gì lớn, đều là vết thương ngoài da thôi.”

 

Bạch Cảnh Du dịu dàng an ủi cô.

 

bình thường nhiều hành động nhỏ, sờ chỗ nắn chỗ , hôm nay ngoan ngoãn lạ thường, khiến thật sự nghi ngờ.

 

“Vết thương ngoài da mà chảy nhiều m-áu thế?

 

Em thấy suýt nữa dọa ch-ết khiếp, còn tưởng giống như thời mạt thế rời bỏ em .

 

Lúc đó em thực sự sợ biến mất mặt em một nữa.

 

Cho nên em trốn, chỉ cần thấy thì sẽ biến mất nữa………”

 

Ôn Chúc Ảnh càng càng thấy tủi , đoạn, vành mắt đỏ hoe, giọng cũng nghẹn ngào, nỗi sợ hãi tích tụ đêm qua giờ phút bộc phát hết.

 

Bạch Cảnh Du giọng cho tim thắt , đưa tay ôm cô lòng, cúi đầu, đôi môi mềm mại mát nhẹ nhàng hôn vệt nước mắt má Ôn Chúc Ảnh.

 

“Tiểu Ảnh, đừng , đây.”

 

Hơi thở của nóng hổi, yên phận phả lên mặt Ôn Chúc Ảnh, vô tình khơi dậy một mặt hồ yên ả.

 

Ở thời mạt thế, :

 

“Tiểu Ảnh đừng , sắp ôm em nữa .”

 

Hiện tại, :

 

“Tiểu Ảnh đừng , đây.”

 

Trái tim lênh đênh của Ôn Chúc Ảnh cuối cùng cũng hạ cánh an trong l.ồ.ng ng-ực, cảm giác vững chãi.

 

Lúc Bạch Cảnh Du đặt xuống nụ hôn thứ hai, cơ thể Ôn Chúc Ảnh khẽ run lên một cái, tuy vẫn ngoan ngoãn trong lòng nhưng tỉnh táo hơn nhiều.

 

Cô c.ắ.n môi, đôi lông mày thanh tú nhíu , giọng mềm mại là sự dẫn dụ lời, “Anh , những hành động mật chỉ yêu mới .”

 

Bạch Cảnh Du rũ mi mắt, ánh mắt sâu thẳm, ẩn chứa d.ụ.c niệm đáng suy ngẫm, đuôi mắt đỏ khiến thêm vài phần phong tình gợi cảm, giọng chậm rãi:

 

“Vậy em yêu của ?

 

Chúng thể ôm , hôn , thậm chí thêm nhiều chuyện thầm kín mập mờ hơn nữa.”

 

Ôn Chúc Ảnh ngoan ngoãn áp mặt lòng , tai áp sát l.ồ.ng ng-ực , thần quán chú lắng tiếng tim đập của .

 

Chẳng hề giống như lời Đinh Như Nghi , tim đập nhanh, thở dốc.

 

Vậy nên Bạch Cảnh Du thích cô ?

 

Ôn Chúc Ảnh thất vọng bĩu môi, nghiêm túc nhịp tim của chính .

 

Lạ thật, cô cũng thấy tim đập nhanh, thở dốc.

 

Chẳng lẽ cô cũng thích Bạch Cảnh Du ?

 

Bạch Cảnh Du dùng vẻ mê hoặc dẫn dụ một lúc lâu, giống như một con nam yêu tu luyện thành tinh, còn mê hoặc lòng hơn cả diễm quỷ, dáng vẻ của khiến thấy là thể kiềm chế nổi.

 

 

Loading...